0 chữ
Chương 17
Chương 17
Yến Chu vừa nói xong, lại sợ Hứa Bách nghe không vui, liền đi sát bên cạnh Hứa Bách, lấy hết dũng khí nói: “Điều này có nghĩa là sau này vẫn nên gặp nhau nhiều hơn.”
Chiếc xe ở không xa kêu “tít tít” hai tiếng, Hứa Bách đi đến trước ghế phụ, một tay kéo cửa xe ra, nghiêng người về phía Yến Chu, hơi cúi xuống làm động tác mời cậu, ung dung nói: “Em nói đúng. Mời em?”
Để không cho Hứa Bách nhìn thấy khuôn mặt đang nóng bừng của mình, Yến Chu nhanh nhẹn chui tót vào trong xe.
Hứa Bách đưa Yến Chu về nhà, rồi lái xe thẳng đến bệnh viện. Anh làm việc tại Bệnh viện Răng Hàm Mặt trực thuộc Đại học Trường Ninh, cuối tháng 12 năm ngoái anh kết thúc công tác hỗ trợ Tây Tạng và trở về Trường Ninh, viện trưởng cho anh nghỉ hai ngày phép, anh dùng toàn bộ để dọn dẹp nhà cửa.
Trước khi đi Tây Tạng, Hứa Bách và Khâu Minh chính thức chia tay. Một năm sau khi Hứa Bách trở về nhà ở Ánh Thủy Loan, Trường Ninh, căn nhà đã bỏ trống rất lâu rồi.
Anh và Khâu Minh quen nhau từ thời đại học, sau này khi học cao học, Khâu Minh đã tỏ tình với anh, sau vài năm ở bên nhau, Hứa Bách cũng yêu mến và trân trọng chàng trai có dung mạo xuất chúng, năng lực xuất sắc và tính cách độc lập, tự chủ này. Khâu Minh học thiết kế, không lâu sau khi tốt nghiệp đại học, cậu ấy đã ra nước ngoài du học hai năm, hai người đã yêu xa hai năm, họ đều là những người có sự nghiệp và lý tưởng riêng, nhưng dù có tự chủ hay lạnh nhạt đến mấy, cũng đều vui vẻ tận hưởng tình yêu, say mê khoảng thời gian đối phương toàn tâm toàn ý vì mình.
Nhiều người ngưỡng mộ họ, dành cho họ những lời chúc phúc và kỳ vọng tốt đẹp, ngay cả bản thân Hứa Bách cũng nghĩ vậy. Họ đã ở bên nhau năm năm, từ thời sinh viên đến khi đi làm, yêu xa, ánh mắt người ngoài, áp lực gia đình, công việc, cãi vã... Hứa Bách từng cho rằng, họ đã cùng nhau trải qua nhiều như vậy, về sau hẳn chỉ còn lại sự gắn bó bình yên, an ổn mà thôi.
Nhưng thực tế lại không phải vậy. Trước khi chính thức chia tay, họ đã giằng co suốt hơn nửa năm, cãi vã cũng cãi rồi, chiến tranh lạnh cũng chiến rồi, những lời nên nói và không nên nói cũng đều đã thốt ra. Cả hai đều bận rộn, Khâu Minh có thể bay liên tục bảy ngày một tuần, Hứa Bách cũng phải làm phẫu thuật, hướng dẫn sinh viên, đăng bài báo khoa học.
Họ bận rộn đến mức có thể không nhắn tin cho nhau cả tuần, hồi mới làm thực tập sinh chuyên ngành, Hứa Bách mỗi tối về nhà đặt lưng là ngủ ngay – vả lại anh không phải người ngày nào cũng nhắn tin chúc ngủ ngon, Khâu Minh cũng không.
Nhưng cuối cùng họ cũng không còn thấu hiểu và quan tâm đến đối phương như thời sinh viên nữa. Những tin nhắn đã đọc nhưng không hồi âm sau mười mấy tiếng, những chia sẻ vụn vỡ, những mâu thuẫn dai dẳng, và màn đêm trống rỗng mỗi khi về nhà, tất cả đều từng chút một đánh sập bức tường vốn dĩ kiên cố. Ngày bức tường cuối cùng đổ sập hoàn toàn, Khâu Minh mắt đỏ hoe, mặt đầy nước mắt, hỏi anh, Hứa Bách, anh đã không còn yêu em từ lâu rồi, rốt cuộc anh còn định giả vờ đến bao giờ nữa?
Câu hỏi này Hứa Bách không trả lời, cũng không muốn trả lời. Anh không lãng phí thời gian vào việc tự chứng minh bản thân, hai năm nay những cuộc cãi vã lặp đi lặp lại nhiều lần với Khâu Minh cũng khiến anh mệt mỏi. Anh muốn ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với Khâu Minh, nhưng khi nhận ra cuộc trò chuyện lý trí không thể diễn ra suôn sẻ, anh liền chọn cách im lặng không nói gì – Hứa Bách biết bản thân mình cũng có vấn đề, sự thiếu đồng cảm khiến anh một khi nhận định bản thân rơi vào mớ bòng bong, anh sẽ dứt khoát giải quyết ngay, bất kể là đối mặt với người không thể nói lý lẽ hay những rắc rối.
Chiếc xe ở không xa kêu “tít tít” hai tiếng, Hứa Bách đi đến trước ghế phụ, một tay kéo cửa xe ra, nghiêng người về phía Yến Chu, hơi cúi xuống làm động tác mời cậu, ung dung nói: “Em nói đúng. Mời em?”
Để không cho Hứa Bách nhìn thấy khuôn mặt đang nóng bừng của mình, Yến Chu nhanh nhẹn chui tót vào trong xe.
Hứa Bách đưa Yến Chu về nhà, rồi lái xe thẳng đến bệnh viện. Anh làm việc tại Bệnh viện Răng Hàm Mặt trực thuộc Đại học Trường Ninh, cuối tháng 12 năm ngoái anh kết thúc công tác hỗ trợ Tây Tạng và trở về Trường Ninh, viện trưởng cho anh nghỉ hai ngày phép, anh dùng toàn bộ để dọn dẹp nhà cửa.
Anh và Khâu Minh quen nhau từ thời đại học, sau này khi học cao học, Khâu Minh đã tỏ tình với anh, sau vài năm ở bên nhau, Hứa Bách cũng yêu mến và trân trọng chàng trai có dung mạo xuất chúng, năng lực xuất sắc và tính cách độc lập, tự chủ này. Khâu Minh học thiết kế, không lâu sau khi tốt nghiệp đại học, cậu ấy đã ra nước ngoài du học hai năm, hai người đã yêu xa hai năm, họ đều là những người có sự nghiệp và lý tưởng riêng, nhưng dù có tự chủ hay lạnh nhạt đến mấy, cũng đều vui vẻ tận hưởng tình yêu, say mê khoảng thời gian đối phương toàn tâm toàn ý vì mình.
Nhiều người ngưỡng mộ họ, dành cho họ những lời chúc phúc và kỳ vọng tốt đẹp, ngay cả bản thân Hứa Bách cũng nghĩ vậy. Họ đã ở bên nhau năm năm, từ thời sinh viên đến khi đi làm, yêu xa, ánh mắt người ngoài, áp lực gia đình, công việc, cãi vã... Hứa Bách từng cho rằng, họ đã cùng nhau trải qua nhiều như vậy, về sau hẳn chỉ còn lại sự gắn bó bình yên, an ổn mà thôi.
Họ bận rộn đến mức có thể không nhắn tin cho nhau cả tuần, hồi mới làm thực tập sinh chuyên ngành, Hứa Bách mỗi tối về nhà đặt lưng là ngủ ngay – vả lại anh không phải người ngày nào cũng nhắn tin chúc ngủ ngon, Khâu Minh cũng không.
Nhưng cuối cùng họ cũng không còn thấu hiểu và quan tâm đến đối phương như thời sinh viên nữa. Những tin nhắn đã đọc nhưng không hồi âm sau mười mấy tiếng, những chia sẻ vụn vỡ, những mâu thuẫn dai dẳng, và màn đêm trống rỗng mỗi khi về nhà, tất cả đều từng chút một đánh sập bức tường vốn dĩ kiên cố. Ngày bức tường cuối cùng đổ sập hoàn toàn, Khâu Minh mắt đỏ hoe, mặt đầy nước mắt, hỏi anh, Hứa Bách, anh đã không còn yêu em từ lâu rồi, rốt cuộc anh còn định giả vờ đến bao giờ nữa?
0
0
3 ngày trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
