0 chữ
Chương 1
Chương 1
Rạng sáng ngày 31 tháng 12, thời khắc chuyển từ 23:59 sang 00:00. Không khí đêm Giao thừa diễn ra thật náo nhiệt.
Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn bàn, ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt Yến Chu. Cậu đang dựng lại video đã quay trong hôm nay.
Có tiếng gõ cửa, Yến Học Văn đẩy cửa phòng ngủ của cậu: “Vẫn đang làm việc à? Chậc, đèn đóm cũng không thèm bật.”
Cạch một tiếng, đèn phòng ngủ bật sáng, Yến Chu nheo mắt lại, không quay đầu: “Vâng, tối nay phải làm cho xong để gửi bên biên tập, không thì mai lại phải tăng ca.”
Yến Học Văn mang nửa hộp chân gà hầm đang ăn dở đặt lên bàn cậu: “Này, ăn tẩm bổ đi.”
Yến Chu nhăn mặt ghét bỏ. Yến Học Văn đi ra ngoài, Yến Chu lại đeo tai nghe, tiếng lách cách của chuột và bàn phím vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Mãi đến lúc cậu dựng xong video, xuất tệp rồi gửi video cùng bản thảo cho bên biên tập thì cũng đã gần một giờ sáng.
Yến Chu đưa tay vò mái tóc rối bù, vươn vai một cái rồi lê dép lạch cạch ra phòng khách. Cậu định vào bếp lấy nước, chẳng ngờ anh trai mình vẫn chưa ngủ, TV đang phát lại chương trình đêm Giao thừa với tiếng cười nói rộn rã, còn Yến Học Văn cũng chẳng ngơi tay, đang cắm cúi bấm điện thoại trả lời tin nhắn công việc.
“Em không thích xem chương trình của đài này.” Yến Chu với tay định lấy điều khiển chuyển kênh.
Yến Học Văn gạt tay cậu ra: “Anh thích nghe đài này.”
“Anh đang dán mắt vào điện thoại chứ có xem TV đâu?”
“Anh thích nghe tiếng cho có không khí, kệ anh. Mày quản được à?”
Yến Chu nhìn người đàn ông ba mươi tuổi, cao một mét tám lăm, nặng tám mươi lăm cân, tốt nghiệp thạc sĩ tài chính Đại học Trường Ninh, hiện là quản lý cấp cao của một công ty niêm yết, đang uể oải ngả ngớn trên ghế sô pha: “Sao anh trẻ con thế?”
Yến Học Văn “xì” một tiếng, tay vẫn thoăn thoắt trên bàn phím, mắt cũng chẳng thèm ngẩng lên: “Chắc gì đã trẻ con bằng mày, ngày nào cũng chỉ biết đi làm rồi về nhà ru rú, chẳng thấy giao du với bạn bè đồng nghiệp gì cả. Bố mẹ còn mắng anh, bảo anh không chịu lôi mày ra ngoài. Trời đất, bộ anh không rủ mày đi chắc? Do mày không đi đấy chứ.”
Yến Chu hơi bực mình: “Em đâu có rảnh? Với lại em cũng chẳng hợp với đám đồng nghiệp của anh.”
Yến Học Văn đã mấy lần rủ Yến Chu đi tụ tập với đồng nghiệp, nhưng đám đồng nghiệp của anh ta ai cũng có tửu lượng rất tốt. Lần nào tụ tập cũng là những chầu nhậu nhẹt, toàn nói chuyện cổ phiếu, khách hàng, công việc, hết tăng một rồi lại tăng hai, chè chén tới sáng, vậy mà hôm sau vẫn có thể quần áo chỉnh tề đi làm như chưa có gì xảy ra.
Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn bàn, ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt Yến Chu. Cậu đang dựng lại video đã quay trong hôm nay.
Có tiếng gõ cửa, Yến Học Văn đẩy cửa phòng ngủ của cậu: “Vẫn đang làm việc à? Chậc, đèn đóm cũng không thèm bật.”
Cạch một tiếng, đèn phòng ngủ bật sáng, Yến Chu nheo mắt lại, không quay đầu: “Vâng, tối nay phải làm cho xong để gửi bên biên tập, không thì mai lại phải tăng ca.”
Yến Học Văn mang nửa hộp chân gà hầm đang ăn dở đặt lên bàn cậu: “Này, ăn tẩm bổ đi.”
Yến Chu nhăn mặt ghét bỏ. Yến Học Văn đi ra ngoài, Yến Chu lại đeo tai nghe, tiếng lách cách của chuột và bàn phím vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Mãi đến lúc cậu dựng xong video, xuất tệp rồi gửi video cùng bản thảo cho bên biên tập thì cũng đã gần một giờ sáng.
“Em không thích xem chương trình của đài này.” Yến Chu với tay định lấy điều khiển chuyển kênh.
Yến Học Văn gạt tay cậu ra: “Anh thích nghe đài này.”
“Anh đang dán mắt vào điện thoại chứ có xem TV đâu?”
“Anh thích nghe tiếng cho có không khí, kệ anh. Mày quản được à?”
Yến Chu nhìn người đàn ông ba mươi tuổi, cao một mét tám lăm, nặng tám mươi lăm cân, tốt nghiệp thạc sĩ tài chính Đại học Trường Ninh, hiện là quản lý cấp cao của một công ty niêm yết, đang uể oải ngả ngớn trên ghế sô pha: “Sao anh trẻ con thế?”
Yến Chu hơi bực mình: “Em đâu có rảnh? Với lại em cũng chẳng hợp với đám đồng nghiệp của anh.”
Yến Học Văn đã mấy lần rủ Yến Chu đi tụ tập với đồng nghiệp, nhưng đám đồng nghiệp của anh ta ai cũng có tửu lượng rất tốt. Lần nào tụ tập cũng là những chầu nhậu nhẹt, toàn nói chuyện cổ phiếu, khách hàng, công việc, hết tăng một rồi lại tăng hai, chè chén tới sáng, vậy mà hôm sau vẫn có thể quần áo chỉnh tề đi làm như chưa có gì xảy ra.
2
0
1 tuần trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
