TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 46
Chương 46: Muộn mất rồi

Về đến nhà, mẹ tôi lập tức chạy tới chỗ quà cáp, lục lọi một lượt xong cũng không nói là đồ rẻ tiền nữa, mà bẻ “rốp rốp” mấy gói hạt dẻ nhà họ Yến tặng ra ăn: “Ừm, cũng được.”

Quà mà Cư Diên tặng khi đến gặp bố mẹ tôi vào dịp Giáng Sinh vẫn còn nhiều thứ chưa khui. Bố tôi đã tính tổng giá trị rồi, phòng khi sau này trở mặt thì trả lại tiền là được, đồ thì khỏi trả, tự mình giữ lại dùng.

Bố tôi chọn ra vài thùng hàng tốt, mẹ tôi đứng bên kiểm đếm: “Ơ, rượu vang sao thiếu hai chai? Trà cũng mất hai hộp… Ối trời, bộ sơn hào hải vị cũng không thấy đâu!”

Mẹ tôi túm lấy tay áo bố: “Tốt nhỉ, ông mang quà con rể tôi tặng đi biếu họ hàng bên ông à?! Họ trả lại ông cái gì? Dưa méo táo hỏng hay cá ươn tôm thối? Năm nay chẳng lẽ ngay cả hạt dưa cũng không có?”

Đỉnh thật, đoán trúng hết rồi, mẹ tôi còn hiểu họ hàng của bố tôi hơn cả ông ấy.

Lại nói, năm nay hai nhà đó không những không đáp lễ, mà còn lừa mất của bố tôi bốn vạn tệ.

Bố vẫn ấp úng tìm cách bào chữa cho họ, mẹ tôi tức điên, bắt đầu đấm ông: “Im đi! Năm nào chẳng phải là chúng ta phải bù thêm tiền để đi thăm họ? Ông đến là y như cậu bé phát tài, phát tiền phát quà. Còn họ thì sao? Tiểu Huân không đi thì không cho lì xì, lì xì cho Liên Hạ cũng chưa bao giờ thấy tờ đỏ! Có năm còn bảo học theo người Quảng Đông, mỗi nhà chỉ bỏ một tờ tím! Không muốn mừng thì đừng lấy quà nhà mình! Keo kiệt đến mức ấy bảo sao không có ai muốn kết thông gia với nhà bọn họ…”

Thấy tình hình không ổn, tôi vội lách vào phòng.

Ai, xin lỗi bố, con thân mình còn lo chưa xong, không thể chia bớt lửa đang cháy giúp bố được.

Mẹ tôi xả xong một tràng mắng chửi mới hả dạ, bảo bố chọn mấy món đồ tốt đem sang nhà họ Yến, nói bà không như ông anh chồng với chị chồng tham lam kia.

Bố chọn xong đồ mới gọi tôi ra ngoài.

Tôi vừa bước ra đã thấy sắc mặt bố trở lại bình thường, thầm khâm phục trong lòng.

Đúng là bố tôi, da dày thịt béo, bị mắng xong vẫn như không có chuyện gì.

Nhà Yến Lạc vừa ăn cơm trưa xong, dì Yến thấy chúng tôi tới vội gọi chú Yến và Yến Lạc ra, nhiệt tình mời vào nhà: “Ây không cần đổi giày đâu, anh Liên, chị Đinh, hai người khách sáo quá, mang nhiều đồ thế này… Chồng ơi, pha trà! Yến Lạc, lấy kẹo! Ôi chao, Liên Hạ của dì, sao con gầy thế này?”

Nghe dì Yến nói, tôi không nhịn được mà làm nũng: “Dì ơi, con nhớ dì lắm đó, cũng nhớ món ăn dì nấu…”

“Nhớ thì cứ qua đây, thêm đôi đũa cái bát là xong.” Dì Yến ôm tôi vào bếp, rửa nửa bát cherry cho tôi ăn trước, sau đó vừa cắt dưa vàng vừa hỏi nhỏ tôi: “Bố mẹ con làm hòa rồi à?”

“Vâng, nhưng trước khi tới đây lại cãi nhau vì chuyện của bác cả và cô con rồi.”

Biết nhau nhiều năm, dì Yến cũng chẳng lạ gì hai người họ hàng này của nhà tôi, cũng phần nào đoán được nguyên nhân: “Hai nhà đó là nhắm vào bố con mềm lòng. Bọn trẻ nhà họ chắc cũng đến tuổi kết hôn rồi phải không? Con phải nhắc bố con, bình thường chịu thiệt chút cũng được, nhưng tuyệt đối đừng dễ dàng cho họ mượn tiền.”

“…”

Dì ơi, muộn mất rồi.

3

0

2 tuần trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.