Chương 38
Tứ Bộ Là Đủ. (1)
- Ha ha ha ha!
Tiếng cười của Kiếm Vũ Trấn vang vọng khắp đại sảnh.
- Nói chuyện giết người mà phụ thân lại cười vui vẻ như vậy sao?
Nụ cười tắt ngấm, Kiếm Vũ Trấn nghiêm giọng nói:
- Ma Quân Chủ có thể giết, nhưng Huyết Thiên Đao Ma thì đừng hòng.
‘Vẫn chưa thể giết được, ý người là vậy.’
- Vậy tại sao người lại để nhi tử đối đầu với Huyết Thiên Đao Ma? Người phải chịu trách nhiệm!
- Được, ta chịu trách nhiệm.
Câu trả lời sảng khoái, trách nhiệm cũng được thực hiện sảng khoái không kém.
- Ta sẽ giao Hoàng Thiên Các Chủ cho ngươi.
Kiếm Thiên Phong kinh ngạc. Nào ngờ phụ thân lại phong hắn làm Hoàng Thiên Các Chủ, thật nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
- Việc này … có khả thi sao?
Dĩ nhiên, ý của Thiên Ma há có gì là bất khả thi.
- Một tiểu tử mà đòi giết được Ma Quân Chủ, việc đó có khả thi không?
Sự việc diễn ra như thế này, có lẽ ngay từ đầu phụ thân đã tính đến việc phong hắn làm Hoàng Thiên Các Chủ.
- Ngươi muốn chỉnh đốn kỷ cương một phen phải không?
Kiếm Thiên Phong nghe như thế.
Người đưa đao cho hắn, hãy cứ tung hoành xem sao.
Nói khó nghe hơn, chính là muốn hắn làm lá chắn, làm bia đỡ đạn.
Kiếm Vũ Trấn thân chinh xuất mã e rằng vướng víu nhiều bề. Nhưng nếu là đứa con út ngỗ ngược của Thiên Ma thì sao?
‘Có lẽ phụ thân muốn lợi dụng ta để giải quyết những việc người còn đang trì hoãn? Bất kể ta sống chết ra sao?’
Đây là phụ tử tình thâm lạnh lùng, hay là lựa chọn xuất phát từ quyết định lập hắn làm người kế vị, hắn không rõ. Được rồi, đừng nên nhìn nhận vấn đề này bằng cảm tính.
Lời phụ thân từng nói quả thật chí lý.
Lòng người quả khó đoán.
Đừng cố gắng đọc vị, cứ nhìn vào những gì thấy và nghe để phán đoán. Phán đoán bằng tình hình thực tế, chứ không phải bằng cách đọc vị đối phương.
Phụ thân vốn là người như vậy. Vừa có thể vì con cái mà đề thơ lên tường, vừa có thể vì lợi ích mà đẩy con cái vào hiểm nguy.
- Người muốn nhi tử mình đi giết bò, thì ít nhất cũng đưa cho nó một con dao chứ.
- Ngươi muốn gì?
‘Cái tên của một trong những nơi ta nhất định phải đến sau khi trùng sinh thốt ra khỏi miệng.’
- Xin người cho con vào Thiên Ma Thư Các.
Thiên Ma Thư Các là nơi cất giữ vô số bí kíp võ công quý giá, chỉ Thiên Ma và một số ít người được phép mới có thể ra vào.
- Thiên Ma Thư Các?
Vẻ mặt Kiếm Vũ Trấn hiện lên sự nghi hoặc.
- Nếu con nghĩ rằng vào đó là có thể luyện thành tuyệt thế thần công thì nhầm to rồi. Con chỉ có thể xem qua loa tên các bí kíp mà thôi.
Bí kíp ở đó nhiều vô kể. Cho dù may mắn tìm được võ công thượng thừa thì cũng chỉ ngang tầm với Phi Thiên Kiếm Pháp mà hắn đã luyện.
Ánh mắt Kiếm Vũ Trấn như muốn nói ‘Chẳng lẽ ngươi không biết điều đó?’, vừa nghi hoặc vừa trách móc.
- Con muốn thử vận may của mình.
Phụ thân chắc hẳn rất tò mò. Tên tiểu tử này rốt cuộc đang toan tính điều gì.
Nhìn hắn một lúc, Kiếm Vũ Trấn cuối cùng cũng đưa ra quyết định.
- Ta không biết ngươi đang có ý đồ xấu xa gì …
Nói câu này ra cũng chẳng ích gì, vậy mà người vẫn nói. Sau đó, Kiếm Vũ Trấn mới đồng ý.
- Ta cho ngươi bảy ngày ra vào Thiên Ma Thư Các.
- Đa tạ phụ thân.
Bảy ngày, đối với ‘kẻ chưa phải là người kế vị’ quả là một khoảng thời gian đặc biệt. Điều này cũng cho thấy việc giao Hoàng Thiên Các Chủ cho hắn quan trọng đến nhường nào.
Lý An vô cùng phấn khích khi biết Kiếm Thiên Phong được vào Thiên Ma Thư Các.
- Công tử, vào Thiên Ma Thư Các thì phải tập trung ghi nhớ một loại võ công thôi. Tham lam sẽ chẳng được gì đâu. À, nhớ phải ăn uống đầy đủ. Đừng vì tiếc thời gian mà bỏ bữa, nếu không trí nhớ sẽ kém đi, lại thành ra thiệt hại. A, rồi thì ở đó rộng lắm, coi chừng lạc đường …
Nhìn Lý An thao thao bất tuyệt, hắn lại tự kiểm điểm bản thân.
Trong ký ức của hắn, Lý An là một người trầm mặc ít nói.
Vậy mà nàng lại lắm lời đến thế này.
Chắc hẳn ngày trước hắn đã như vậy. Chỉ mải mê theo đuổi giấc mộng trở thành người kế vị, ngước nhìn mái ngói Thiên Ma Điện. Những người có thể giúp hắn thực hiện giấc mơ lại đang đứng ngay trước mặt, mà hắn lại không hề hay biết.
Vì vậy, Lý An mới trở nên ít nói. Chính hắn đã biến nữ nhân hoạt bát, vui vẻ này thành người trầm mặc.
- Công tử có nghe thuộc hạ nói gì không?
- Nghe rồi. Tập trung vào một thứ, ăn uống đầy đủ.
- Phải ngủ nghỉ đầy đủ nữa. Chúc công tử đạt được kết quả tốt. Nhớ nhé, công tử chưa phải người kế vị mà được vào Thiên Ma Thư Các là cơ hội trời cho đấy.
- Ôi trời, tai ta sắp chảy máu rồi. Ực, có khi nào đã chảy rồi không.
- Á, xin lỗi. Sau này thuộc hạ sẽ ít nói lại.
- Không sao. Một hộ vệ u sầu còn đáng sợ hơn.
- Vậy thì công tử nhớ lời thuộc hạ dặn, à còn nữa, khi tìm bí kíp thì …
- Đủ rồi!
Thực ra Lý An không cần phải lo lắng như vậy.
Bởi vì hắn biết rõ phải đi đâu trong Thiên Ma Thư Các rộng lớn kia.
Lý do hắn muốn vào Thiên Ma Thư Các, phải nói đến lúc hắn tìm kiếm nguyên liệu cuối cùng của Hồi Quy Đại Pháp ‘Bí Ma Hồn’.
Hắn đã trở về Thiên Ma Thần Giáo sau khi bế quan để tìm Bí Ma Hồn.
Kiếm Thiên Phong rạch một vết sẹo sâu trên mặt để không ai nhận ra. Hắn đã chết, rời giáo phái mấy chục năm, lại còn hủy dung, bọn chúng không thể nào nhận ra hắn.
Hắn dựa vào thực lực của mình, từ một võ giả bình thường leo lên vị trí có thể diện kiến tân Giáo Chủ. Mất rất nhiều thời gian.
Năm cuối cùng tìm kiếm Bí Ma Hồn, hắn nghe được câu chuyện về một loại võ công.
Phong Thần Tứ Bộ.
Kẻ có được Phong Thần Tứ Bộ chính là Chu Bá Đạo - Giáo Chủ Bồng Lai Ma Giáo sau khi bế quan. Trong mấy chục năm sau khi bế quan, Giáo Chủ đã thay đổi sáu lần, có thể thấy bản giáo hỗn loạn đến nhường nào.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
1
0
2 tháng trước
4 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
