TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 23
Chương 23

"Tôi là loại người như thế à? Ở ga tàu hỏa thì thấy việc nghĩa hăng hái làm, ở trên thuyền thì cứu một cô gái trẻ suýt tự tử. Cô nói tôi là loại người như vậy sao?"

Hạ Di đã hiểu ra, cô không thể nói thắng Hoắc Cảnh Sâm. "Chị Thắng Mỹ, tôi về sắp xếp đồ đạc trước đây. Hôm nay cảm ơn chị đã đưa tôi đi ngắm biển." Hạ Di mỉm cười lịch sự với Khương Thắng Mỹ, chào tạm biệt rồi chuẩn bị rời đi.

Hoắc Cảnh Sâm nhướng mày: "Chị dâu, em cũng đi trước đây."

Trên đường trở về nhà khách, Hoắc Cảnh Sâm đi theo sau Hạ Di với bước chân không nhanh không chậm, giữ khoảng cách chừng hai mét. Cuối cùng, Hạ Di khó chịu vì cái "đuôi" đi theo sau.

"Doanh trưởng Hoắc, tôi rất cảm kích vì anh đã cứu tôi hai lần. Nếu có cơ hội, tôi nhất định sẽ đền đáp anh."

"Trước đây tôi là người nhà họ Hạ, hộ khẩu vẫn còn ở đó. Nhà họ Hạ là thành phần tư bản. Tôi không muốn vì một phút bốc đồng của anh mà gây ảnh hưởng đến sự nghiệp tương lai của anh."

Hoắc Cảnh Sâm dừng bước, lặng lẽ nhìn cô, chờ cô nói xong. Cô gái trẻ tắm mình dưới ánh nắng mặt trời, làn da càng trở nên trắng nõn, cả người rạng rỡ như một viên ngọc trai.

"Chỉ có vậy thôi sao?" Hắn cười khẩy. "Tôi cứ tưởng cô ở lâu với nhà họ Hạ, đầu óc cũng ngu dốt, cũng không phân biệt được phải trái giống họ."

Hạ Di bĩu môi, thở dài bất lực: "Tùy anh hiểu thế nào cũng được. Tóm lại, tôi đã nói rất rõ ràng rồi."

"Tôi đã quyết định cưới cô. Những vấn đề này đối với tôi không phải là vấn đề. Tôi chỉ cần hoàn thành một vài điều kiện phụ thôi." Thái độ kiêu ngạo của Hoắc Cảnh Sâm không phải xuất phát từ sự tự tin của gia đình, mà như là bẩm sinh đã có.

Hạ Di chăm chú nhìn người đàn ông. Nếu đó là một người đàn ông xấu xí khác, cô nhất định sẽ mắng một câu tự tin thái quá. Đối diện với một người kiên định như thế, cô khó lòng không rung động.

Ở kiếp trước, cô chưa từng yêu đương. Cô chỉ là một hạt cát bình thường trong dòng đời. Cuộc đời cô chỉ xoay quanh việc học, thi đại học, vào bệnh viện tốt, rồi cố gắng từ bác sĩ nội trú thi lên bác sĩ chủ nhiệm. Khổ sở mãi mới có được cuộc sống an nhàn, vậy mà lại xuyên không đến đây.

Hoắc Cảnh Sâm, cái miệng tuy độc, nhưng hắn ít nhất đã cứu cô hai lần. Trong lúc cô bất lực và sợ hãi, hắn là người đã kéo cô ra khỏi sự sợ hãi đó.

3

0

3 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.