0 chữ
Chương 17
Chương 17
Nghe nhắc đến vẻ đẹp của Hạ Di, lòng Nhan Nhất Minh khẽ rung động, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo.
"Em nghĩ ba mẹ Doanh trưởng Hoắc sẽ đồng ý sao?"
Lý Giai Giai trả lời đầy quả quyết: "Hão huyền. Ba em nói Hoắc Cảnh Sâm ở Đế Đô có một vị hôn thê rồi. Cho dù không có, cũng không thể nào kết hôn với một người không có hộ khẩu được."
"Hiện tại hắn chỉ cảm thấy hứng thú với Hạ Di, nói vài lời ngọt ngào để dỗ dành thôi. Chán rồi thì lại đá ra thôi."
"Hoắc Cảnh Sâm đúng là đồ tra nam, không thể cho người ta một kết quả, lại cứ thích nói mạnh miệng. Trước đây em đúng là đã nhìn nhầm hắn rồi!"
Nhan Nhất Minh cười cười đầy suy tư.
Sáng hôm sau, tiếng còi báo thức vang lên, Hạ Di giật mình bừng tỉnh, bật dậy khỏi giường. Trong giây phút hoảng hốt, cô cứ nghĩ mình đã trở về thời cấp hai cấp ba, buổi sáng trường học cũng hay bật tiếng còi báo thức. Khi nhận ra mình đang ở trong quân đội, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Đêm qua, biển động dữ dội, cô đã nghe tiếng sóng vỗ một đêm. Hơn nữa, chiếc giường ván gỗ cứng đến đáng sợ, cơ thể của nguyên chủ lại quá yếu đuối, nên cô cả đêm không được nghỉ ngơi tốt.
Ánh bình minh xuyên qua cửa sổ, làm căn phòng trở nên sáng sủa. Hạ Di mở cửa sổ. Không khí biển mang theo vị mặn của hơi nước. Phía xa, mặt trời từ từ nhô lên, mặt biển trải một màu vàng óng ánh. Một khung cảnh yên bình.
Cốc, cốc, cốc...
Hạ Di vừa dọn dẹp xong thì có tiếng gõ cửa. Cô nghĩ đó sẽ là Hoắc Cảnh Sâm. Nhưng khi mở cửa, cô thấy Chính trị viên Lý mặc áo khoác bông đứng ở cửa. Ông mỉm cười lịch sự, rồi nói thẳng vào vấn đề: "Đồng chí Hạ, tôi đưa cô đi ăn sáng, tiện thể có vài lời muốn nói với cô."
Lý Vĩ Dân bảo Hạ Di vào văn phòng đợi, rồi nhanh chóng mang bữa sáng đến. Một hộp cơm nhôm, bên trong là cháo khoai lang đỏ, cùng hai chiếc bánh bao ngũ cốc.
"Tôi ăn sáng ở nhà rồi. Cô cứ ăn đi. Yên tâm, đây là hộp cơm mới của nhà tôi, tôi chưa dùng bao giờ." Chính trị viên Lý lo lắng cô gái sẽ ngại, nên đặc biệt mang từ nhà một hộp cơm mới.
Lúc này, Hạ Di thực sự đã hơi đói. Chính trị viên bảo cô ăn xong rồi nói chuyện. Cô cũng nghĩ vậy, không chừng lát nữa chủ đề nói chuyện sẽ làm cô mất ngon. Không dám để mọi người chờ lâu, Hạ Di ăn xong bữa sáng trong vòng mười phút.
"Em nghĩ ba mẹ Doanh trưởng Hoắc sẽ đồng ý sao?"
Lý Giai Giai trả lời đầy quả quyết: "Hão huyền. Ba em nói Hoắc Cảnh Sâm ở Đế Đô có một vị hôn thê rồi. Cho dù không có, cũng không thể nào kết hôn với một người không có hộ khẩu được."
"Hiện tại hắn chỉ cảm thấy hứng thú với Hạ Di, nói vài lời ngọt ngào để dỗ dành thôi. Chán rồi thì lại đá ra thôi."
"Hoắc Cảnh Sâm đúng là đồ tra nam, không thể cho người ta một kết quả, lại cứ thích nói mạnh miệng. Trước đây em đúng là đã nhìn nhầm hắn rồi!"
Nhan Nhất Minh cười cười đầy suy tư.
Sáng hôm sau, tiếng còi báo thức vang lên, Hạ Di giật mình bừng tỉnh, bật dậy khỏi giường. Trong giây phút hoảng hốt, cô cứ nghĩ mình đã trở về thời cấp hai cấp ba, buổi sáng trường học cũng hay bật tiếng còi báo thức. Khi nhận ra mình đang ở trong quân đội, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Ánh bình minh xuyên qua cửa sổ, làm căn phòng trở nên sáng sủa. Hạ Di mở cửa sổ. Không khí biển mang theo vị mặn của hơi nước. Phía xa, mặt trời từ từ nhô lên, mặt biển trải một màu vàng óng ánh. Một khung cảnh yên bình.
Cốc, cốc, cốc...
Hạ Di vừa dọn dẹp xong thì có tiếng gõ cửa. Cô nghĩ đó sẽ là Hoắc Cảnh Sâm. Nhưng khi mở cửa, cô thấy Chính trị viên Lý mặc áo khoác bông đứng ở cửa. Ông mỉm cười lịch sự, rồi nói thẳng vào vấn đề: "Đồng chí Hạ, tôi đưa cô đi ăn sáng, tiện thể có vài lời muốn nói với cô."
Lý Vĩ Dân bảo Hạ Di vào văn phòng đợi, rồi nhanh chóng mang bữa sáng đến. Một hộp cơm nhôm, bên trong là cháo khoai lang đỏ, cùng hai chiếc bánh bao ngũ cốc.
Lúc này, Hạ Di thực sự đã hơi đói. Chính trị viên bảo cô ăn xong rồi nói chuyện. Cô cũng nghĩ vậy, không chừng lát nữa chủ đề nói chuyện sẽ làm cô mất ngon. Không dám để mọi người chờ lâu, Hạ Di ăn xong bữa sáng trong vòng mười phút.
4
0
3 tuần trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
