0 chữ
Chương 13
Chương 13
Hạ Di cũng không kén chọn, có chỗ ngủ là tốt rồi. Mấy ngày nay đi đường, cô sống khổ không kể xiết.
Ánh sáng trong phòng khá yếu, Hạ Di mở cửa sổ cho thông thoáng. Nhìn ra ngoài, cô có thể thấy biển xanh thăm thẳm ở phía xa, ánh nắng chiếu rọi khiến mặt nước lấp lánh.
Cốc, cốc, cốc...
Cánh cửa mở, Hạ Di quay đầu lại.
Là Nhan Nhất Minh đang chống nạng đến. Chân trái anh ta bó bột, trên mặt có vài vết trầy xước nhẹ. Anh ta có ngũ quan đoan chính nhưng hơi đen, cao khoảng 1m8. Quần áo anh ta mặc gần giống với Hoắc Cảnh Sâm.
Nhan Nhất Minh nghe Lý Giai Giai phàn nàn chuyện Hạ Di thọc gậy bánh xe, bất chấp vết thương, chống nạng đến khuyên Hạ Di rời đi. Anh ta đã cố gắng lắm mới có được ngày hôm nay. Nếu vì chuyện này mà gây phiền phức, để lại ấn tượng xấu với các lãnh đạo, khác nào tự hủy hoại tương lai?
Đến nhà khách, anh ta thấy một bóng dáng xinh đẹp đứng trước cửa sổ, mái tóc lòa xòa bay trong gió. Cô gái quay đầu lại, Nhan Nhất Minh cảm giác trái tim mình hụt mất một nhịp, rồi đập điên cuồng. Cô gái đứng ngược sáng, đôi mắt hạnh dưới hàng mi cong long lanh, khuôn mặt linh động, tươi sáng, môi hồng răng trắng.
"Anh là...?"
Trong ký ức của nguyên chủ, cô chỉ từng gặp Nhan Nhất Minh hồi nhỏ, đương nhiên không nhận ra người đàn ông trước mắt.
Hành động của Nhan Nhất Minh đột nhiên trở nên ngượng nghịu. "Tôi... tôi là Nhan Nhất Minh."
Lúc này, anh ta hối hận vì đã hủy hôn.
Người đến là Nhan Nhất Minh. Hạ Di ngay lập tức không còn vẻ mặt tươi tắn. Cô thu lại nụ cười. "Anh yên tâm, tôi sẽ không dây dưa với anh nữa. Những gì anh muốn nói, người yêu của anh đã nói rõ ràng rồi."
Nhắc đến Lý Giai Giai, Nhan Nhất Minh như bị dội một gáo nước lạnh, trực tiếp từ ảo tưởng trở về thực tại. Đúng vậy, anh ta đã có người yêu.
Hạ Di nhìn thấy ánh mắt anh ta thay đổi, tuy vẫn mỉm cười nhạt nhưng đôi mắt lại không hề có ý cười nào. Nhan Nhất Minh nhìn Hạ Di, trong lòng vô cùng hối hận, cố giải thích để mong cô thông cảm.
"Chuyện này là do tôi có lỗi với cô. Áp lực từ hai gia đình đè nặng lên tôi, tôi cũng không biết phải giải quyết thế nào."
"Đồ tra nam!" Hạ Di quay đi, trong mắt xẹt qua vẻ bực bội.
"Không biết phải làm thế nào thì lập tức tìm một người yêu khác. Đồng chí Nhan, cách anh giải tỏa áp lực thật đặc biệt. Hơn nữa, anh đã lừa gạt tôi, cũng lừa gạt gia đình họ Hạ, nói dối mình là quân nhân. Hại tôi một chuyến tay trắng, nhận hết nhục nhã." Hạ Di cũng không muốn tiếp tục tranh luận với anh ta. Cô biết mình cũng không đúng lắm, không có tư cách chỉ trích người khác, chỉ là hôm nay bị làm nhục nên trong lòng rất khó chịu mà thôi. "Nếu anh thực sự cảm thấy có lỗi với tôi, thì đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa."
"Vậy cô phải làm sao bây giờ? Hiện tại cô không có nhà để về, trên đảo cô chỉ có thể ở lại một tuần thôi." Nhan Nhất Minh nhíu mày, vẻ mặt lo lắng. Anh ta cúi đầu như đưa ra một quyết định quan trọng: "Hay là tôi đi xin lỗi Giai Giai, cô ấy sẽ thông cảm cho tôi. Hôn ước của chúng ta vẫn như cũ, cô thấy sao?"
"Tôi thấy... không ra sao cả." Giọng nói trầm trầm của Hoắc Cảnh Sâm bỗng vang lên từ phía sau.
Ánh sáng trong phòng khá yếu, Hạ Di mở cửa sổ cho thông thoáng. Nhìn ra ngoài, cô có thể thấy biển xanh thăm thẳm ở phía xa, ánh nắng chiếu rọi khiến mặt nước lấp lánh.
Cốc, cốc, cốc...
Cánh cửa mở, Hạ Di quay đầu lại.
Là Nhan Nhất Minh đang chống nạng đến. Chân trái anh ta bó bột, trên mặt có vài vết trầy xước nhẹ. Anh ta có ngũ quan đoan chính nhưng hơi đen, cao khoảng 1m8. Quần áo anh ta mặc gần giống với Hoắc Cảnh Sâm.
Nhan Nhất Minh nghe Lý Giai Giai phàn nàn chuyện Hạ Di thọc gậy bánh xe, bất chấp vết thương, chống nạng đến khuyên Hạ Di rời đi. Anh ta đã cố gắng lắm mới có được ngày hôm nay. Nếu vì chuyện này mà gây phiền phức, để lại ấn tượng xấu với các lãnh đạo, khác nào tự hủy hoại tương lai?
"Anh là...?"
Trong ký ức của nguyên chủ, cô chỉ từng gặp Nhan Nhất Minh hồi nhỏ, đương nhiên không nhận ra người đàn ông trước mắt.
Hành động của Nhan Nhất Minh đột nhiên trở nên ngượng nghịu. "Tôi... tôi là Nhan Nhất Minh."
Lúc này, anh ta hối hận vì đã hủy hôn.
Người đến là Nhan Nhất Minh. Hạ Di ngay lập tức không còn vẻ mặt tươi tắn. Cô thu lại nụ cười. "Anh yên tâm, tôi sẽ không dây dưa với anh nữa. Những gì anh muốn nói, người yêu của anh đã nói rõ ràng rồi."
Hạ Di nhìn thấy ánh mắt anh ta thay đổi, tuy vẫn mỉm cười nhạt nhưng đôi mắt lại không hề có ý cười nào. Nhan Nhất Minh nhìn Hạ Di, trong lòng vô cùng hối hận, cố giải thích để mong cô thông cảm.
"Chuyện này là do tôi có lỗi với cô. Áp lực từ hai gia đình đè nặng lên tôi, tôi cũng không biết phải giải quyết thế nào."
"Đồ tra nam!" Hạ Di quay đi, trong mắt xẹt qua vẻ bực bội.
"Không biết phải làm thế nào thì lập tức tìm một người yêu khác. Đồng chí Nhan, cách anh giải tỏa áp lực thật đặc biệt. Hơn nữa, anh đã lừa gạt tôi, cũng lừa gạt gia đình họ Hạ, nói dối mình là quân nhân. Hại tôi một chuyến tay trắng, nhận hết nhục nhã." Hạ Di cũng không muốn tiếp tục tranh luận với anh ta. Cô biết mình cũng không đúng lắm, không có tư cách chỉ trích người khác, chỉ là hôm nay bị làm nhục nên trong lòng rất khó chịu mà thôi. "Nếu anh thực sự cảm thấy có lỗi với tôi, thì đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa."
"Tôi thấy... không ra sao cả." Giọng nói trầm trầm của Hoắc Cảnh Sâm bỗng vang lên từ phía sau.
3
0
3 tuần trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
