TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 28
Chương 28

Chuột Giáp kinh hoàng nhảy loạn lên khi xác nhận được Lý Tư Tư đúng là hiểu được chúng nói gì. Thấy nó quá ồn ào, Lý Tư Tư thẳng tay túm đuôi, treo ngược nó lên: “Giờ thì có thể yên tĩnh nghe tôi nói chưa?” Lý Tư Tư hỏi.

“Cô... cô muốn nói gì?” Chuột Giáp run rẩy hỏi lại.

“Các người biết trong phòng này, món đồ cũ nào đang cất giữ bảo bối không?” Lý Tư Tư hỏi.

Chuột Giáp muốn gật đầu điên cuồng nhưng bị treo ngược nên đành phải mở miệng đáp: “Tôi biết, tôi biết! Cô thả tôi xuống, tôi dẫn cô đi.”

Mắt Lý Tư Tư sáng rỡ, không ngờ đoán trúng thật bọn chuột này đúng là biết. Ngay sau đó, cô thả Chuột Giáp xuống đất rồi để nó đi trước dẫn đường. Chuột Giáp không hề nói dối, nó thực sự biết. Rất nhanh sau đó, nó dẫn Lý Tư Tư đến trước một chiếc tủ gỗ: “Bốn chân của chiếc tủ này đều giấu đồ tốt.”

Lý Tư Tư bước đến trước tủ, chẳng biết cô xoay xở thế nào mà chỉ chốc lát đã tháo hết cả bốn chân tủ ra. Rồi cô lại loay hoay thêm một chút, liền mở được ngăn bí mật ở cả bốn chân tủ. Ngay sau đó, vài thỏi vàng sáng lấp lánh hiện ra trước mắt cô.

Lý Tư Tư cười toe toét, nhanh chóng thu hết đám vàng vào không gian hệ thống. Sau đó, cô tiếp tục lặp lại cách làm tương tự vài lần nữa, thu hoạch không ít.

“Ừm, cũng khá đấy, xem như đây là phần thưởng cho mấy người.”

Lý Tư Tư nói xong nhân lúc che được bằng cái túi vải, lấy ra một cây xúc xích.

Chuột Giáp chưa từng thấy xúc xích bao giờ nhưng vừa ngửi thấy mùi thơm liền biết món này chắc chắn rất ngon: “Cái này... thật sự là cho tụi tôi ăn sao?” Dù đã thèm đến mức nuốt nước bọt liên tục, nó vẫn dè dặt hỏi lại.

“Ừ, xem như là tiền công hôm nay mấy người giúp tôi tìm bảo vật.”

Một cây xúc xích đổi được đống vàng cùng tranh chữ cổ, giao dịch này đúng là quá lời. Rời khỏi căn phòng chứa đồ cũ, Lý Tư Tư lại qua phòng bên cạnh, tìm được ít báo cũ, còn lật ra được vài cuốn sách giáo khoa cấp ba. Sau này khi kỳ thi đại học được khôi phục, cô vẫn muốn đi thi. Bằng đại học ở thời này vẫn rất có giá trị.

Mang đống báo đến trước mặt ông lão thu mua phế liệu, ông chỉ liếc một cái, thấy toàn là báo cũ vô dụng nên lấy mang tính tượng trưng có một hào. Ra khỏi điểm thu mua phế liệu, Lý Tư Tư tìm đến một con hẻm vắng người rồi cất hết đống báo vào không gian.

Sau đó, cô chuẩn bị đến nhà máy dệt hỏi chuyện bàn giao công việc.

Lúc trước, phía nhà máy dệt nói chỉ cần cô tốt nghiệp cấp ba là có thể vào làm nhưng ngay khi cô sắp tốt nghiệp, Lý Hoành Thịnh đến hỏi lại thì họ bảo phải đợi thêm nửa tháng mới bàn giao được.

Vì vậy mà dù đã tốt nghiệp khá lâu, cô vẫn chưa vào làm việc ở nhà máy.

Khi Lý Tư Tư đến nhà máy dệt thì vừa đúng lúc đang trong giờ làm việc. Ông bảo vệ thấy có người tiến lại liền nghiêm nghị hỏi: “Đứng lại, cô đến làm gì? Đây là nhà máy dệt, người không phận sự không được vào!”

Lý Tư Tư nở nụ cười thân thiện, bước đến gần ông rồi lấy từ túi ra một điếu thuốc Đại Tiền Môn đưa cho ông.

“Bác ơi, cháu đến hỏi chuyện công việc không biết lãnh đạo trong nhà máy có ở đây không ạ?” Cô cười hỏi.

Ông lão nhận lấy điếu thuốc, cẩn thận cất vào ánh mắt nhìn cô cũng bớt nghiêm nghị hơn: “Cô bảo đến hỏi công việc? Nhưng tôi chưa nghe nói gì về việc nhà máy đang tuyển người cả?” Ông lão nghi ngờ.

Lý Tư Tư cười hì hì rồi giải thích: “Bác ơi, chuyện là thế này... Mẹ cháu trước đây từng là cán bộ trong nhà máy dệt. Sau đó nhà máy bị cháy, mẹ cháu vì cứu tài sản của nhà máy mà hy sinh. Khi ấy, lãnh đạo nhà máy đích thân hứa sẽ để dành cho cháu một suất vào làm việc, đợi cháu học xong cấp ba là có thể đến nhận việc. Giờ cháu tốt nghiệp rồi nên đến hỏi xem khi nào có thể bàn giao công việc.”

Vẻ mặt ông bảo vệ đang bình thường chợt đỏ hoe mắt khi nghe xong lời cô: “Cô... cô là con gái của đồng chí Triệu sao?”

10

0

1 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.