0 chữ
Chương 22
Chương 22
Lý Tư Tư tỏ vẻ nghi ngờ nhìn cô ta hỏi: “Thật sự sẽ không đánh chị nữa? Cũng không mở miệng ra là chửi chị là con tiện nữa?”
Lý Ngọc Lan nghiến răng gật đầu: "Đúng vậy, em đảm bảo sau này sẽ không như vậy nữa trước kia là do em không hiểu chuyện.”
Lý Tư Tư tỏ vẻ miễn cưỡng gật đầu: "Thôi được, đã nói vậy thì chị tin em lần nữa.”
Những người vây xem nghe thấy lời này của Lý Tư Tư thì không ngớt lời khen cô biết lý lẽ, là người vừa hiền lành vừa hiểu chuyện. Lý Ngọc Lan nghe thấy mọi người đều khen Lý Tư Tư thì tức đến phát nghẹn nhưng lại không dám nói gì, sợ chọc giận đám đông thêm lần nữa.
Cuối cùng, vì quá tức giận cô ta hung hăng trừng Lý Tư Tư một cái rồi quay người trở lại phòng bệnh. Lý Tư Tư bị đám người vây quanh khen tới tấp, đến mức cười đến cứng cả mặt. Người dân thời đại này đúng là chân thành nhiệt tình thật, đến mức khiến cô cũng thấy hơi ngại rồi.
Cuối cùng vẫn là bác sĩ trong bệnh viện lên tiếng, lấy lý do bệnh nhân cần yên tĩnh để nghỉ ngơi, không được ồn ào trong bệnh viện, thế là đám người mới chịu tản đi.
Trước khi đi, các bà dì vẫn không yên tâm, dặn dò Lý Tư Tư: “Cô bé này! Nếu mẹ kế với em kế còn dám ngược đãi cháu, cháu cứ báo công an công an nhất định sẽ không làm ngơ đâu.”
Lý Tư Tư vẫn giữ nguyên nụ cười, ngoan ngoãn gật đầu: “Cháu biết rồi ạ.”
Sau khi đám người rời đi, Lý Tư Tư đang định rời khỏi thì bỗng nhiên cảm nhận được một ánh mắt nóng rực vẫn luôn dán chặt lên người mình. Cô quay đầu lại lập tức đối diện với một đôi mắt đen sâu thẳm. Chủ nhân đôi mắt đó chính là người đàn ông đứng cùng công an mà cô từng gặp khi bắt trộm lần trước.
Nhìn vẻ mặt nửa cười nửa không của anh ta, Lý Tư Tư bỗng có cảm giác như mình vừa làm chuyện xấu bị bắt quả tang. Cô muốn mở miệng nói gì đó nhưng nghĩ lại, hai người chẳng qua chỉ là người xa lạ tình cờ gặp hai lần, không thân thiết gì cả sau này khả năng cao cũng không gặp lại nữa.
Nghĩ vậy, cô xoay người quay về phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, Lý Ngọc Lan đang nằm bên cạnh Trần Mạn Vân khóc kể uất ức. Trần Mạn Vân đang nhỏ giọng dỗ dành cô ta, còn bà cụ bên cạnh thì khẽ bĩu môi tỏ vẻ khinh thường.
Lúc Lý Tư Tư bước vào, bà cụ liền quan tâm hỏi: “Con à, nãy con không bị thương chứ?”
“Bà ơi, con không sao cảm ơn bà đã quan tâm.” Lý Tư Tư lễ phép đáp. Sau đó cô đi đến tủ đầu giường, phát hiện phần cháo ngô và bánh bắp cô mang đến vẫn còn nguyên, chưa ai đυ.ng tới.
“Mẹ kế, cháo ngô với bánh bắp này mẹ không ăn thì con mang về hâm lại làm cơm trưa nhé.”
Trần Mạn Vân hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi chỗ khác, không buồn để ý đến cô.
Vừa hay Lý Tư Tư cũng chẳng buồn quan tâm, cô thu dọn hộp cơm rồi xách ra khỏi phòng. Ra khỏi bệnh viện, Lý Tư Tư quay thẳng về nhà, cổng vẫn khóa chặt. Cô giơ tay gõ cửa, bên trong sân vang lên tiếng bước chân lộn xộn, một lúc sau mới thấy Lý Chí Cương thằng nhóc kia thở hồng hộc chạy ra mở cửa.
Vừa thấy là Lý Tư Tư, cậu ta lập tức sợ hãi lùi mấy bước.
“Em làm gì mà lâu vậy mới ra mở cửa?” Lý Tư Tư hỏi.
Lý Chí Cương càng hoảng hơn khi nghe câu đó: “Không... không gì hết, em... em nãy đang ngủ trong phòng!”
Lý Tư Tư nhìn dáng vẻ chột dạ là biết cậu ta đang nói dối: “Ngủ trong phòng? Để chị xem nào.”
Nói xong không đợi cậu ta phản ứng, cô đã đi thẳng về phía phòng cậu ta. Lý Chí Cương vội vàng chạy theo, chắn trước mặt cô: “Không... không được, chị không được vào!”
Vừa nãy cậu ta chỉ kịp nhét đống chăn mền vào, còn chưa kịp dọn gọn đâu. Lý Tư Tư càng nhìn càng nghi, liền xách cậu nhóc qua một bên rồi đưa tay đẩy cửa.
“Đừng mà...”
Nhưng tiếng hét của cậu ta chẳng ngăn nổi động tác mở cửa của Lý Tư Tư. Ngay khoảnh khắc cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hôi nồng nặc xộc thẳng vào mũi, theo sau là đống chăn chiếu bừa bộn trên giường, trên đó còn lờ mờ thấy vết tích gì đó.
Lý Ngọc Lan nghiến răng gật đầu: "Đúng vậy, em đảm bảo sau này sẽ không như vậy nữa trước kia là do em không hiểu chuyện.”
Lý Tư Tư tỏ vẻ miễn cưỡng gật đầu: "Thôi được, đã nói vậy thì chị tin em lần nữa.”
Những người vây xem nghe thấy lời này của Lý Tư Tư thì không ngớt lời khen cô biết lý lẽ, là người vừa hiền lành vừa hiểu chuyện. Lý Ngọc Lan nghe thấy mọi người đều khen Lý Tư Tư thì tức đến phát nghẹn nhưng lại không dám nói gì, sợ chọc giận đám đông thêm lần nữa.
Cuối cùng, vì quá tức giận cô ta hung hăng trừng Lý Tư Tư một cái rồi quay người trở lại phòng bệnh. Lý Tư Tư bị đám người vây quanh khen tới tấp, đến mức cười đến cứng cả mặt. Người dân thời đại này đúng là chân thành nhiệt tình thật, đến mức khiến cô cũng thấy hơi ngại rồi.
Trước khi đi, các bà dì vẫn không yên tâm, dặn dò Lý Tư Tư: “Cô bé này! Nếu mẹ kế với em kế còn dám ngược đãi cháu, cháu cứ báo công an công an nhất định sẽ không làm ngơ đâu.”
Lý Tư Tư vẫn giữ nguyên nụ cười, ngoan ngoãn gật đầu: “Cháu biết rồi ạ.”
Sau khi đám người rời đi, Lý Tư Tư đang định rời khỏi thì bỗng nhiên cảm nhận được một ánh mắt nóng rực vẫn luôn dán chặt lên người mình. Cô quay đầu lại lập tức đối diện với một đôi mắt đen sâu thẳm. Chủ nhân đôi mắt đó chính là người đàn ông đứng cùng công an mà cô từng gặp khi bắt trộm lần trước.
Nhìn vẻ mặt nửa cười nửa không của anh ta, Lý Tư Tư bỗng có cảm giác như mình vừa làm chuyện xấu bị bắt quả tang. Cô muốn mở miệng nói gì đó nhưng nghĩ lại, hai người chẳng qua chỉ là người xa lạ tình cờ gặp hai lần, không thân thiết gì cả sau này khả năng cao cũng không gặp lại nữa.
Trong phòng bệnh, Lý Ngọc Lan đang nằm bên cạnh Trần Mạn Vân khóc kể uất ức. Trần Mạn Vân đang nhỏ giọng dỗ dành cô ta, còn bà cụ bên cạnh thì khẽ bĩu môi tỏ vẻ khinh thường.
Lúc Lý Tư Tư bước vào, bà cụ liền quan tâm hỏi: “Con à, nãy con không bị thương chứ?”
“Bà ơi, con không sao cảm ơn bà đã quan tâm.” Lý Tư Tư lễ phép đáp. Sau đó cô đi đến tủ đầu giường, phát hiện phần cháo ngô và bánh bắp cô mang đến vẫn còn nguyên, chưa ai đυ.ng tới.
“Mẹ kế, cháo ngô với bánh bắp này mẹ không ăn thì con mang về hâm lại làm cơm trưa nhé.”
Trần Mạn Vân hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi chỗ khác, không buồn để ý đến cô.
Vừa hay Lý Tư Tư cũng chẳng buồn quan tâm, cô thu dọn hộp cơm rồi xách ra khỏi phòng. Ra khỏi bệnh viện, Lý Tư Tư quay thẳng về nhà, cổng vẫn khóa chặt. Cô giơ tay gõ cửa, bên trong sân vang lên tiếng bước chân lộn xộn, một lúc sau mới thấy Lý Chí Cương thằng nhóc kia thở hồng hộc chạy ra mở cửa.
“Em làm gì mà lâu vậy mới ra mở cửa?” Lý Tư Tư hỏi.
Lý Chí Cương càng hoảng hơn khi nghe câu đó: “Không... không gì hết, em... em nãy đang ngủ trong phòng!”
Lý Tư Tư nhìn dáng vẻ chột dạ là biết cậu ta đang nói dối: “Ngủ trong phòng? Để chị xem nào.”
Nói xong không đợi cậu ta phản ứng, cô đã đi thẳng về phía phòng cậu ta. Lý Chí Cương vội vàng chạy theo, chắn trước mặt cô: “Không... không được, chị không được vào!”
Vừa nãy cậu ta chỉ kịp nhét đống chăn mền vào, còn chưa kịp dọn gọn đâu. Lý Tư Tư càng nhìn càng nghi, liền xách cậu nhóc qua một bên rồi đưa tay đẩy cửa.
“Đừng mà...”
Nhưng tiếng hét của cậu ta chẳng ngăn nổi động tác mở cửa của Lý Tư Tư. Ngay khoảnh khắc cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hôi nồng nặc xộc thẳng vào mũi, theo sau là đống chăn chiếu bừa bộn trên giường, trên đó còn lờ mờ thấy vết tích gì đó.
10
0
1 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
