0 chữ
Chương 18
Chương 18
“Con cũng không rõ nữa. Tối qua đang ăn cơm yên lành em kế con đột nhiên nổi điên lao vào đánh mẹ kế, miệng cứ hét đòi ăn trứng.”
“Em kế con trước giờ tưởng là đứa hiểu chuyện, không ngờ lại làm ra chuyện thế này.” Bà Vương thở dài.
“Con không nói chuyện nữa đâu bà, con phải nhanh đi đưa cơm không kẻo lại bị mẹ kế mắng.” Lý Tư Tư khép nép nói.
Dù gì thì trước mặt người ngoài, cô vẫn phải giữ hình tượng cô bé tội nghiệp bị mẹ kế độc ác bắt nạt. Bà Vương nhìn mà xót xa: “Đi đi con, sống dưới tay mẹ kế như con đúng là khổ quá mà.”
Bà nhìn bóng Lý Tư Tư khuất dần, khẽ lắc đầu thở dài: “Con Trần Mạn Vân đúng là ác nghiệt...”
Lý Tư Tư vừa rời nhà không bao lâu thì Lý Chí Cương tỉnh dậy.
Vừa mở mắt đã hét toáng lên: “Á! Đừng... đừng tìm tôi, tôi... không muốn chết!”
Bị động mạnh khiến chăn trùm đầu tuột xuống, hắn mới nhận ra trời đã sáng. Nhớ lại chuyện tối qua, cậu ta vẫn còn sợ run. Vì tiếng bước chân đó, cậu ta trốn trong chăn không dám ngủ, mãi đến lúc kiệt sức mới lịm đi lúc nào không biết. May mà trời sáng rồi, dù có là ma thì ban ngày chắc cũng không dám xuất hiện nữa.
Nghĩ vậy, cậu ta bắt đầu lấy lại chút can đảm. Nhưng vừa nhấc người dậy đã phát hiện ra ga giường dưới mông ướt đẫm, không khí còn bốc mùi khai khó tả. Lý Chí Cương chỉ thấy xấu hổ đến độ muốn độn thổ cậu ta tè ra giường rồi. Nếu chuyện này mà lộ ra thì chắc bị cười chết mất!
Nghĩ vậy, cậu ta quyết định nhân lúc trong nhà không có ai, nhanh chóng đem chăn ga ra ngoài phơi. Nghĩ là làm, cậu ta vội thay quần ôm hết ga giường và chăn ra dây phơi ngoài sân. May mà hôm nay trời nắng đẹp, không thì tối lại phải nằm ngủ trên đống chăn ướt mất. Phơi xong chăn, cậu ta đi rửa mặt đánh răng rồi vào bếp tìm đồ ăn.
May mà Lý Tư Tư không độc ác tới mức định bỏ đói cậu ta sống dở chết dở trong bếp vẫn còn để lại một ít cháo bắp. Nhưng đúng là "một ít" chỉ đủ một hớp. Uống xong, bụng cậu ta vẫn kêu rồn rột. Cậu ta lục tung nhà bếp, chẳng tìm được gì để ăn, ngay cả hũ gạo cũng sạch trơn.
Lý Chí Cương suýt khóc trong nhà không còn tí đồ ăn nào, chẳng lẽ định để hắn chết đói thật sao?
Lý Tư Tư xách hộp cơm, vừa mới đi được mấy trăm mét thì chợt nghe tiếng người hét lên không xa: “Bắt trộm!” Ngay sau đó, một bóng người lao thẳng về phía cô. Ban đầu Lý Tư Tư chẳng định để tâm nhưng không ngờ bóng đen kia khi lướt qua bên cạnh cô lại thò tay định giật hộp cơm trên tay cô.
Lý Tư Tư lập tức nổi giận. Tưởng cô là mèo bệnh chắc?
Cô nghiêng người tránh thoát cánh tay của hắn, rồi giơ chân ra định quét ngã tên kia. Không ngờ hắn lại phản ứng khá nhanh, bật người né được sau đó cắm đầu chạy thục mạng về phía trước.
Lý Tư Tư sao có thể để hắn chạy thoát?
Cô nắm chặt hộp cơm, ngay sau đó cả người như mũi tên rời cung phóng thẳng về phía bóng đen vừa chạy. Chỉ cách hắn vài bước, cô bật nhảy, đôi chân dài đạp mạnh vào lưng hắn từ phía sau. Tên kia hoàn toàn không ngờ Lý Tư Tư lại nhanh đến vậy, chẳng kịp phòng bị gì đã bị cú đá làm ngã úp mặt xuống đất.
Cứ tưởng sẽ “ăn đất” luôn, hắn lại lập tức lăn một vòng, chống tay bật dậy định đứng lên. Lý Tư Tư đâu cho hắn cơ hội đó. Cô lại nhảy lên lần nữa, chân phải đạp thẳng vào ngực hắn.
“Bịch... Rắc...”
Tên kia chỉ cảm thấy xương sườn mình gãy mất mấy cái, cơn đau dữ dội lan khắp l*иg ngực. Hắn định mở miệng chửi nhưng vừa há miệng ra, máu đã trào ra nơi khóe môi. Lý Tư Tư đứng dậy, khẽ thở dài một tiếng.
Chết rồi, lúc nãy quên khống chế lực rồi. Liệu tên này có định lật lọng đòi bồi thường không đây?
Cô vừa ngẩng đầu lên thì thấy một người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát đứng cách đó không xa. Nhưng người khiến cô chú ý nhất lại là người đàn ông bên cạnh viên cảnh sát đó dáng đứng thẳng tắp, vẻ ngoài điển trai nổi bật.
“Em kế con trước giờ tưởng là đứa hiểu chuyện, không ngờ lại làm ra chuyện thế này.” Bà Vương thở dài.
“Con không nói chuyện nữa đâu bà, con phải nhanh đi đưa cơm không kẻo lại bị mẹ kế mắng.” Lý Tư Tư khép nép nói.
Dù gì thì trước mặt người ngoài, cô vẫn phải giữ hình tượng cô bé tội nghiệp bị mẹ kế độc ác bắt nạt. Bà Vương nhìn mà xót xa: “Đi đi con, sống dưới tay mẹ kế như con đúng là khổ quá mà.”
Bà nhìn bóng Lý Tư Tư khuất dần, khẽ lắc đầu thở dài: “Con Trần Mạn Vân đúng là ác nghiệt...”
Lý Tư Tư vừa rời nhà không bao lâu thì Lý Chí Cương tỉnh dậy.
Vừa mở mắt đã hét toáng lên: “Á! Đừng... đừng tìm tôi, tôi... không muốn chết!”
Nghĩ vậy, cậu ta bắt đầu lấy lại chút can đảm. Nhưng vừa nhấc người dậy đã phát hiện ra ga giường dưới mông ướt đẫm, không khí còn bốc mùi khai khó tả. Lý Chí Cương chỉ thấy xấu hổ đến độ muốn độn thổ cậu ta tè ra giường rồi. Nếu chuyện này mà lộ ra thì chắc bị cười chết mất!
Nghĩ vậy, cậu ta quyết định nhân lúc trong nhà không có ai, nhanh chóng đem chăn ga ra ngoài phơi. Nghĩ là làm, cậu ta vội thay quần ôm hết ga giường và chăn ra dây phơi ngoài sân. May mà hôm nay trời nắng đẹp, không thì tối lại phải nằm ngủ trên đống chăn ướt mất. Phơi xong chăn, cậu ta đi rửa mặt đánh răng rồi vào bếp tìm đồ ăn.
Lý Chí Cương suýt khóc trong nhà không còn tí đồ ăn nào, chẳng lẽ định để hắn chết đói thật sao?
Lý Tư Tư xách hộp cơm, vừa mới đi được mấy trăm mét thì chợt nghe tiếng người hét lên không xa: “Bắt trộm!” Ngay sau đó, một bóng người lao thẳng về phía cô. Ban đầu Lý Tư Tư chẳng định để tâm nhưng không ngờ bóng đen kia khi lướt qua bên cạnh cô lại thò tay định giật hộp cơm trên tay cô.
Lý Tư Tư lập tức nổi giận. Tưởng cô là mèo bệnh chắc?
Cô nghiêng người tránh thoát cánh tay của hắn, rồi giơ chân ra định quét ngã tên kia. Không ngờ hắn lại phản ứng khá nhanh, bật người né được sau đó cắm đầu chạy thục mạng về phía trước.
Cô nắm chặt hộp cơm, ngay sau đó cả người như mũi tên rời cung phóng thẳng về phía bóng đen vừa chạy. Chỉ cách hắn vài bước, cô bật nhảy, đôi chân dài đạp mạnh vào lưng hắn từ phía sau. Tên kia hoàn toàn không ngờ Lý Tư Tư lại nhanh đến vậy, chẳng kịp phòng bị gì đã bị cú đá làm ngã úp mặt xuống đất.
Cứ tưởng sẽ “ăn đất” luôn, hắn lại lập tức lăn một vòng, chống tay bật dậy định đứng lên. Lý Tư Tư đâu cho hắn cơ hội đó. Cô lại nhảy lên lần nữa, chân phải đạp thẳng vào ngực hắn.
“Bịch... Rắc...”
Tên kia chỉ cảm thấy xương sườn mình gãy mất mấy cái, cơn đau dữ dội lan khắp l*иg ngực. Hắn định mở miệng chửi nhưng vừa há miệng ra, máu đã trào ra nơi khóe môi. Lý Tư Tư đứng dậy, khẽ thở dài một tiếng.
Chết rồi, lúc nãy quên khống chế lực rồi. Liệu tên này có định lật lọng đòi bồi thường không đây?
Cô vừa ngẩng đầu lên thì thấy một người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát đứng cách đó không xa. Nhưng người khiến cô chú ý nhất lại là người đàn ông bên cạnh viên cảnh sát đó dáng đứng thẳng tắp, vẻ ngoài điển trai nổi bật.
10
0
1 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
