Chương 45
Trở về qua khứ để yêu anh
Muốn sống thanh thản thì đừng bao giờ để người ta nắm thóp, nhất là khi "người ta" là 1 gã chồng ranh ma như chồng cô. Lúc nào cũng im im chẳng nói chẳng rằng,cứ tưởng vô hại nhưng lầm to, lù đù vác lu mà chạy, từ ngày bị phát hiện ra yêu anh, anh bảo làm gì cô cũng nghĩ anh đang uy hiếp cô bắt cô làm, nên cô trốn anh nhiều nhất có thể như lúc này đây. Đứng trong phòng, ló đầu ra ngó trước ngó sau, ko thấy ai, cô quyết định bước ra ngoài, thì thình lình từ đâu anh mọc ra, đứng sát sau lưng cô, 1 tay sỗ sàng thọc vào trong ngực bóp thật mạnh, 1 tay vén tóc cô lên hôn lên gáy, anh thì thầm
-Đang tính làm gì lén lút đấy em yêu?
-Đau, cô nhăn nhó, đừng bóp mạnh hỏng hết bưởi giờ
-Bưởi nào, giờ thành dưa hấu rồi, bóp ko hỏng đâu.
Dạo này cô rất ngoan ngoãn dễ bảo, "cô" trước kia thì cô ko biết, chứ cô thật đanh đá, ghê gớm vô cùng, mà có người phụ nữ thông minh sắc sảo nào ko ghê gớm kia chứ. Nguồn cơn từ đâu, là vì anh là mối tình đầu của cô, kinh hoàng ko! Suốt thời phổ thông ko yêu đương gì rồi, đến khi vào đại học lũ bạn trai cô quen thật ra toàn qua ứng dụng hẹn hò. Tình 1 đêm thì gọi là tình 1 đêm, nhiều hơn 1 đêm, nhiều lắm lắm luôn thì gọi đối tác là bạn trai chứ thật ra ngủ xong rồi chia tay, còn chẳng biết gì về người kia, đi ăn với nhau cũng chia đôi hóa đơn. Nên giờ cô mới biết yêu, biết rung động, và thật lòng mà nói, tim cô nó đập mạnh quá, như bị rung tâm thất ý, sắp văng ra khỏi lồng ngực luôn rồi.
Bình thường mỗi sáng thức dậy cô tập yoga, giờ vì anh yêu cầu, cô chạy bộ cùng anh, thỉnh thoảng Andre cũng mắt nhắm mắt mở lao theo, ngộ thật, nếu có giải chạy gia đình chắc nhà cô về nhất.
Lôi tuột cô vào nhà kho, anh vừa hôn vừa liếm, còn chút ít thời gian trước khi đi làm anh muốn tận dụng
-Làm gì thế, cô nói, đẩy anh ra, chồng cô chắc tuổi Tuất, lúc nào cũng liếm, người đầy mồ hôi đây này.
-Thì sao, anh cũng vậy mà. Anh nói, nhấc bổng cô đặt lên bàn. Người làm biết vợ chồng cô hay "sử dụng" nhà kho nên lau dọn sạch sẽ chẳng khác gì nhà chính.
Andre đang chạy với bố mẹ rồi đột nhiên ko thấy họ đâu nên dáo dác đi tìm, mặc cho nhũ mẫu hốt hoảng đuổi theo, ai trong nhà chả biết ông bà chủ tự nhiên biến mất là vì gì. Thoáng thấy bóng con cô hoảng hốt đẩy anh ra
-Con kìa!
Anh rón rén ra đóng cửa, quay lại với nụ cười nửa miệng.
-Già đầu rồi còn làm thế này, kì cục, có phải gái đôi mươi đâu
-Ko phải gái đôi mươi thì là gì, em bao nhiêu tuổi. Giấy tờ giả anh làm cho cô đương nhiên năm sinh là giả, mà đúng thật, anh chưa hỏi tuổi cô bao giờ
-30!
Anh tròn xoe mắt nhìn cô, hóa ra cô bằng tuổi anh,cái mặt này mà 30
-Thời của em người ta có thuốc cải lão hoàn đồng hay gì thế, nhìn em còn chẳng đến 20
-Mắt lệch trục! Cô cười, bảo anh
Đang ngồi trên đùi anh, thấy con thập thò đằng xa, cô nhảy dựng lên. Anh ấn cô ngồi xuống
-Tính làm gì, định trốn đi đâu, ở yên đấy!
Cô thì thào
-Con kìa
Anh gọi
-Andre, lại đây nào!
Andre thận trọng tiến lại, mẹ bế cậu, bố bế cậu thì cậu biết rồi, giờ là bố bế mẹ, vậy là bố thắng cậu rồi sao, mẹ trông vui thế kia là vì được bế à, giống cậu, cậu thích nhất được bế.
Anh bảo con
-Lên mẹ bế đi!
-Nặng đấy anh!
-Ko sao, anh khỏe mà
Vậy là Andre leo lên chui vào lòng mẹ, hân hoan vui sướng.
Lão béo công khai ve vãn cô, hôm nào đến khách sạn cô cũng gặp lão. Làm trong ngành dịch vụ, làm dâu trăm họ, thực sự phải tốt nhịn lắm chứ gặp những khách hàng như gã này, nhiều khi cô chỉ muốn sút thật mạnh vào cái mông béo múp của gã cho phọt hết cả mỡ ra. Lão lùn xịt, đứng cao ngang ngực cô "Vừa tầm", lão bảo thế, mắt dán chặt vào ngực cô. Có ông chồng như miếng mỡ di động ấy vậy mà vợ gã tưởng quí báu lắm. Hôm mụ đến đánh ghen, may đúng lúc anh tới đưa cô đi ăn, túm anh lại kéo đến trước mặt mụ ta cô bảo
-Đây nhìn cho kĩ đi, chồng tôi thuộc dạng cực phẩm thế này mà tôi lại đi tơ tưởng đến chồng chị sao, nói phi lý như thế mà được à.
3
0
6 tháng trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
