TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 79
Chương 79: Đón máy bay

Lần tai nạn xe hơi đầu tiên không gϊếŧ được Tô Khải Bình, nên lần thứ hai lại muốn tức chết Tô Khải Bình, Tô Khải Bình không chết mà trở thành người thực vật.

Tô Thanh Dữ siết chặt ngón tay từng chút một, trong mắt tràn ngập sự hận thù ngút trời.

Trời dần tối, Trần Phong đưa cô đến sân bay.

Tô Thanh Dữ ăn một bữa đơn giản ở sân bay, cha có tỉnh lại hay không đã không còn quan trọng nữa, quan trọng là cô chỉ cần sống một ngày, sẽ không để bọn họ sống yên!

Dù sao cô cũng không sống được bao lâu, cùng lắm là kéo thêm vài người chôn cùng.

Tô Thanh Dữ ở trong phòng chờ một lúc, nhìn bảng chuyến bay hạ cánh, cô đến trước năm phút, như vậy Lệ Đình Thâm sẽ nghĩ cô vẫn ngốc như trước, vẫn luôn chờ ở đây.

Hai ngày nay thời tiết ở thành phố A rất tốt, gió mát nắng đẹp cũng không có tuyết rơi, nên máy bay đến đúng giờ.

Khi Lệ Đình Thâm đi ra từ lối VIP, Tô Thanh Dữ vừa định bước tới thì phát hiện bên cạnh hắn còn có một người.

Người đàn ông đó tuy chỉ gặp một lần, nhưng cô cả đời cũng không quên.

Bạch Tân.

Người năm đó đến Tô gia đón Phàm Thần Hi chính là ông ta, cha của Bạch Viên Viên.

Lệ Đình Thâm và Bạch Tân đi song song, người đàn ông có thể khiến mẹ cô nhớ mãi không quên bao nhiêu năm, bỏ lại tất cả để đi theo ông ta đương nhiên không phải là người tầm thường.

Công bằng mà nói, Tô Khải Bình và ông ta có vẻ ngoài ngang nhau, nhưng Tô Khải Bình có khí chất nho nhã, còn ông ta giống như một con dao sắc bén hơn.

Giống như bây giờ, ánh mắt sắc bén của ông ta đã rơi vào người cô.

Tô Thanh Dữ tim lạnh toát, lông tơ trên lưng dựng đứng, cảm giác như bị dã thú theo dõi.

Năm đó mình còn nhỏ như vậy, không biết ông ta có nhận ra mình không.

Thực tế chứng minh, ông ta không chỉ nhận ra, mà còn dừng lại trước mặt cô, giọng nói trầm ấm vang lên:

"Cô Tô, đợi người sao?"

Tô Thanh Dữ nhất thời không biết phải đối mặt với ông ta bằng tâm trạng như thế nào.

Đây vốn là ân oán của người lớn, nhưng trong một thời gian dài cô đều cảm thấy là ông ta đã cướp mất mẹ mình, khiến cô trở thành đứa trẻ không có mẹ.

"Ừm." Tô Thanh Dữ giọng điệu bình thản, liếc nhìn Lệ Đình Thâm bằng ánh mắt liếc ngang.

Bạch Tân thu lại ánh mắt đầy sát khí của mình, có lẽ trong lòng có chút áy náy với cô, giọng nói cũng dịu đi một chút:

"Những năm nay mẹ cháu thường xuyên nhắc đến cháu, bây giờ đều ở thành phố A rồi, cánh cửa nhà họ Bạch mãi mãi rộng mở chào đón cháu, cháu có thể đến đoàn tụ với mẹ cháu bất cứ lúc nào."

"Vâng."

Ánh mắt Tô Thanh Dữ rơi vào Lệ Đình Thâm, làn da hắn trắng hơn bình thường, dưới mắt có một quầng thâm nhạt, có thể thấy hai ngày nay hắn không nghỉ ngơi tốt.

Bây giờ Bạch Tân coi như là cha vợ của hắn, Tô Thanh Dữ có chút tò mò, hắn sẽ đối mặt với người vợ cũ này như thế nào trước mặt Bạch Tân?

Dù sao Bạch Tân nhìn là biết là người cứng rắn, nếu hắn dám phụ Bạch Viên Viên, e rằng Bạch Tân sẽ trực tiếp cầm dao chém tới.

Tô Thanh Dữ không nói gì, chờ đợi hành động của Lệ Đình Thâm .

Thực tế chứng minh, mọi lời thề non hẹn biển, mọi lời đường mật đều không thể sánh bằng hiện thực.

Hắn chỉ nhìn cô một cái rồi dời mắt đi, đối với cô hắn như người xa lạ.

Bạch Tân trước khi chia tay còn khách sáo nói lời tạm biệt với cô, còn Lệ Đình Thâm sải bước dài, mặt không cảm xúc đi qua.

Giống như một làn gió lạnh thổi qua, tát vào mặt cô chan chát.

Tô Thanh Dữ hiểu rằng hắn không muốn tiết lộ mối quan hệ của mình trước mặt Bạch Tân, đợi hai người rời đi, cô mới đi ra từ một cánh cửa khác.

Vừa mở cửa xe, một bàn tay mạnh mẽ kéo cô vào lòng.

2

0

1 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.