0 chữ
Chương 75
Chương 75: Trời không có mắt
Tô Thanh Dữ vạn niệm câu hôi, cô vốn nghĩ Lệ Đình Thâm dù không phải người tốt, cũng không đến mức tàn nhẫn, nhưng bây giờ cô mới phát hiện mình hiểu về Lệ Đình Thâm còn chưa đến một phần vạn.
"Âu, cô biết không? Ngày bố tôi gặp chuyện, tôi vẫn ở nhà chuẩn bị cơm, vì hôm đó là sinh nhật của Lệ Đình Thâm ...."
Tần Âu xé vài tờ khăn giấy đưa cho cô lau nước mắt, nhưng nước mắt như suối nguồn, rất nhanh đã làm ướt khăn giấy.
"Lệ Đình Thâm chưa bao giờ tổ chức sinh nhật, vì em gái anh ta và anh ta sinh cùng ngày, mỗi lần sinh nhật tâm trạng anh ta đều không tốt, để dỗ dành anh ta tôi đã vắt óc suy nghĩ, tôi nhớ rất rõ, hôm đó tôi đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, không đợi được anh ta về, mà đợi được tin bố tôi bị tai nạn nguy kịch."
Tô Thanh Dữ ôm ngực, khóc không ra hơi, nói:
"Tôi từng nghĩ nếu nghiệt duyên giữa tôi và anh ta nhất định phải dùng cái chết để giải quyết, tôi thà rằng người đó là tôi, nhưng bây giờ tôi hối hận rồi, tại sao người chết là tôi mà không phải anh ta? Tại sao tôi lại mắc bệnh nan y! Ông trời tại sao lại không có mắt như vậy!"
"Dữ Dữ, cô bình tĩnh một chút, anh ta xuất hiện tại hiện trường không thể chứng minh vụ tai nạn là do anh ta lên kế hoạch, ai đã gửi tin nhắn cho cô, nhỡ đâu là người có ý đồ xấu?"
"Đây là thám tử tôi bỏ tiền ra chuyên điều tra chuyện của bố tôi, tôi và anh ta không thù không oán, anh ta có lý do gì để tính toán tôi? Hôm đó là sinh nhật của em gái anh ta, nên anh ta muốn biến nó thành ngày giỗ của bố tôi! Có lẽ anh ta cũng không ngờ đã trì hoãn lâu như vậy, bố tôi vẫn giữ được mạng sống."
Tô Thanh Dữ cười khổ:
"Tôi từng nghĩ anh ta nể mặt tôi nên không tận diệt nhà họ Tô, có lẽ có một khoảnh khắc nào đó, anh ta thậm chí còn muốn gϊếŧ tôi, đúng rồi, đứa bé!"
"Anh ta nhất định là cố ý không cứu tôi, bố tôi không chết, anh ta liền muốn tôi và đứa bé đền mạng cho em gái anh ta."
Tần Âu ôm Tô Thanh Dữ, đáp:
"Dữ Dữ, cô đừng đột nhiên thuyết âm mưu như vậy, bây giờ tôi lạnh sống lưng rồi, Lệ Cẩu lúc đó yêu cô như vậy, bất kể xảy ra chuyện gì anh ta cũng không thể làm hại tính mạng cô được."
"Âu, cô nói đúng, tôi nợ anh ta cái gì chứ? Tại sao tôi phải thông cảm cho anh ta vì mất em gái mà trở nên như vậy? Chẳng lẽ người thảm nhất không phải là tôi sao? Tôi mất bố, mất con, mất đi mái ấm để sinh tồn, tôi bị Bạch Viện Viện hết lần này đến lần khác chà đạp, mặc cho cô ta đổ trứng lên đầu tôi, quỳ gối trước cô ta, tất cả những điều này là vì cái gì?"
Tô Thanh Dữ lật đổ nhận thức trước đây, vẻ mặt cô điên cuồng tột độ.
"Anh ta không phải nghĩ anh ta cao cao tại thượng, có thể tùy ý nắm giữ sinh tử của người khác sao? Tôi muốn xem, sinh tử của tôi anh ta có thể kiểm soát được không?"
Tần Âu nhìn vẻ mặt điên cuồng của Tô Thanh Dữ mà lòng lạnh toát,
"Dữ Dữ, cô đừng như vậy, tôi sợ...."
"Âu, tôi sẽ đòi lại, Bạch Viện Viện nợ tôi, Lệ Đình Thâm nợ tôi, tôi sẽ đòi lại tất cả! Tôi sẽ khiến anh ta phải trả giá cho những gì anh ta đã làm! Con yêu, nhất định là con ở trên trời có linh, nên con mới cho mẹ biết sự thật đúng không?"
Tô Thanh Dữ như một con búp bê mất hồn, từng bước đi vào phòng tắm, miệng vẫn lẩm bẩm:
"Đợi mẹ báo thù xong sẽ xuống với con, con đợi thêm chút nữa, mẹ sẽ đến rất nhanh."
Tô Thanh Dữ đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Tần Âu, giọng lạnh lùng nói:
"Âu, cô nói Bạch Viên Viên làm chuyện xấu xa, tại sao con tôi chết, mà con cô ta lại còn sống...."
"Âu, cô biết không? Ngày bố tôi gặp chuyện, tôi vẫn ở nhà chuẩn bị cơm, vì hôm đó là sinh nhật của Lệ Đình Thâm ...."
Tần Âu xé vài tờ khăn giấy đưa cho cô lau nước mắt, nhưng nước mắt như suối nguồn, rất nhanh đã làm ướt khăn giấy.
"Lệ Đình Thâm chưa bao giờ tổ chức sinh nhật, vì em gái anh ta và anh ta sinh cùng ngày, mỗi lần sinh nhật tâm trạng anh ta đều không tốt, để dỗ dành anh ta tôi đã vắt óc suy nghĩ, tôi nhớ rất rõ, hôm đó tôi đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, không đợi được anh ta về, mà đợi được tin bố tôi bị tai nạn nguy kịch."
Tô Thanh Dữ ôm ngực, khóc không ra hơi, nói:
"Dữ Dữ, cô bình tĩnh một chút, anh ta xuất hiện tại hiện trường không thể chứng minh vụ tai nạn là do anh ta lên kế hoạch, ai đã gửi tin nhắn cho cô, nhỡ đâu là người có ý đồ xấu?"
"Đây là thám tử tôi bỏ tiền ra chuyên điều tra chuyện của bố tôi, tôi và anh ta không thù không oán, anh ta có lý do gì để tính toán tôi? Hôm đó là sinh nhật của em gái anh ta, nên anh ta muốn biến nó thành ngày giỗ của bố tôi! Có lẽ anh ta cũng không ngờ đã trì hoãn lâu như vậy, bố tôi vẫn giữ được mạng sống."
"Tôi từng nghĩ anh ta nể mặt tôi nên không tận diệt nhà họ Tô, có lẽ có một khoảnh khắc nào đó, anh ta thậm chí còn muốn gϊếŧ tôi, đúng rồi, đứa bé!"
"Anh ta nhất định là cố ý không cứu tôi, bố tôi không chết, anh ta liền muốn tôi và đứa bé đền mạng cho em gái anh ta."
Tần Âu ôm Tô Thanh Dữ, đáp:
"Dữ Dữ, cô đừng đột nhiên thuyết âm mưu như vậy, bây giờ tôi lạnh sống lưng rồi, Lệ Cẩu lúc đó yêu cô như vậy, bất kể xảy ra chuyện gì anh ta cũng không thể làm hại tính mạng cô được."
"Âu, cô nói đúng, tôi nợ anh ta cái gì chứ? Tại sao tôi phải thông cảm cho anh ta vì mất em gái mà trở nên như vậy? Chẳng lẽ người thảm nhất không phải là tôi sao? Tôi mất bố, mất con, mất đi mái ấm để sinh tồn, tôi bị Bạch Viện Viện hết lần này đến lần khác chà đạp, mặc cho cô ta đổ trứng lên đầu tôi, quỳ gối trước cô ta, tất cả những điều này là vì cái gì?"
"Anh ta không phải nghĩ anh ta cao cao tại thượng, có thể tùy ý nắm giữ sinh tử của người khác sao? Tôi muốn xem, sinh tử của tôi anh ta có thể kiểm soát được không?"
Tần Âu nhìn vẻ mặt điên cuồng của Tô Thanh Dữ mà lòng lạnh toát,
"Dữ Dữ, cô đừng như vậy, tôi sợ...."
"Âu, tôi sẽ đòi lại, Bạch Viện Viện nợ tôi, Lệ Đình Thâm nợ tôi, tôi sẽ đòi lại tất cả! Tôi sẽ khiến anh ta phải trả giá cho những gì anh ta đã làm! Con yêu, nhất định là con ở trên trời có linh, nên con mới cho mẹ biết sự thật đúng không?"
Tô Thanh Dữ như một con búp bê mất hồn, từng bước đi vào phòng tắm, miệng vẫn lẩm bẩm:
"Đợi mẹ báo thù xong sẽ xuống với con, con đợi thêm chút nữa, mẹ sẽ đến rất nhanh."
Tô Thanh Dữ đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Tần Âu, giọng lạnh lùng nói:
"Âu, cô nói Bạch Viên Viên làm chuyện xấu xa, tại sao con tôi chết, mà con cô ta lại còn sống...."
2
0
2 tháng trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
