0 chữ
Chương 65
Chương 65: Có thù báo thù
Bạch Viên Viên rõ ràng không ngờ Tô Thanh Dữ dám phản kháng, kiểu tóc cô vừa làm đã bị hủy hoại như vậy.
Cô ta tức giận hét lên tại chỗ,
"A! Con tiện nhân này đã làm gì tôi! Chưa từng có ai dám đối xử với tôi như vậy!"
Tô Thanh Dữ lùi lại hai bước, cả khuôn mặt Bạch Viên Viên bị bột mì che kín, nhất thời không nhìn rõ Tô Thanh Dữ ở đâu, cô ta cứ thế loạn xạ cào cấu tại chỗ.
Cảm nhận được tiếng gió, cô ta muốn đi thêm hai bước, đôi giày lông dẫm lên bột mì, lập tức ngã chổng vó.
"Bạch Viện Viện, tôi cũng chưa từng bị người khác đối xử như vậy, cô là công chúa được nuông chiều, chẳng lẽ tôi không phải sao? Cô dựa vào cái gì mà nghĩ có thể tác oai tác quái trên đầu tôi?"
Tô Thanh Dữ lợi dụng lúc cô ta bị bột mì che kín, trước tiên tát cô ta hai cái thật mạnh, sau đó lại đá cô ta mấy cú.
"Cái tát này là vì đứa con đã mất của tôi, cái tát này là vì cuộc hôn nhân đã mất của tôi."
"A, tôi muốn gϊếŧ cô! Con tiện nhân này! Người đâu, mấy tên ngốc các người còn đứng đó làm gì!"
Bạch Viên Viên bị Tô Thanh Dữ vừa tát vừa đá, đã tức giận đến nói năng lộn xộn.
Trong bếp chỉ có một nữ giúp việc đã sợ ngây người, đợi những nữ giúp việc khác muốn chạy đến cứu, Tô Thanh Dữ đã cầm một con dao nhọn mà cô đã nhắm tới từ trước.
"Đừng ai lại gần!"
Lòng trắng trứng và bột mì dính đầy mặt Bạch Viện Viện, mắt cô ta không thể mở ra, dựa vào cảm giác nhận thấy cổ mình lạnh toát.
"Còn động đậy tôi sẽ lấy mạng cô!"
Bạch Viên Viên sợ ngây người, không ngờ Tô Thanh Dữ ngày thường bị mình bắt nạt lại đột nhiên trở nên hung hãn như vậy!
Bạch Viên Viên nuốt nước bọt nói:
"Tô Thanh Dữ, nếu cô dám động vào tôi, Đình Thâm sẽ không tha cho cô!"
Tô Thanh Dữ cười lạnh:
"Bây giờ anh ta cũng không tha cho tôi, Bạch Viện Viện, tại sao cô luôn muốn cướp đi tất cả của tôi? Bây giờ ngay cả Tô gia cô cũng muốn cướp đi, tôi và cô không thù không oán, cô hết lần này đến lần khác ép tôi, đến nước này, cùng lắm thì đường ai nấy đi."
Nói rồi Tô Thanh Dữ lại đưa con dao đến gần hơn, dọa Bạch Viên Viên kêu la ầm ĩ:
"Cô dừng tay, nếu cô gϊếŧ tôi thì cô cũng không sống được."
"Dù sao tôi cũng không sống được bao lâu nữa, đổi mạng cô cũng chẳng có gì đáng tiếc, cô là Lệ phu nhân tương lai cao quý, không như tôi, dù sao tôi cũng là một mạng thối, Bạch Viện Viện, cô đến chôn cùng tôi có được không?"
Bạch Viên Viên sợ đến toàn thân run rẩy,
"Cô, cô đừng manh động!"
Tô Thanh Dữ thở dài,
"Tôi có cách nào đâu? Tôi chỉ muốn lấy lại những thứ thuộc về mình thôi, mà cô lại dễ dàng có được những thứ tôi đã cố gắng hết sức để có được, còn tùy tiện phá hoại, tôi không còn gì cả, chỉ có thể kéo cô xuống nước thôi."
"Không phải chỉ là Tô trạch sao, tôi, tôi trả lại cho cô là được!"
Bạch Viên Viên vốn còn chuẩn bị một đống trò hành hạ Tô Thanh Dữ, nào ngờ chỉ ba phút đã kết thúc.
Tô Thanh Dữ đột nhiên biến thành một con chó điên, Bạch Viên Viên thực sự sợ cô ta nghĩ quẩn mà trực tiếp ra tay với mình.
"Làm sao tôi có thể tin cô được? Loại người như cô vừa hứa xong là có thể đổi ý ngay, lần sau tôi sẽ không có cơ hội tốt như vậy để ra tay đâu."
Cô ta còn muốn lần sau sao?
Bạch Viện Viện vội vàng nói:
"Bây giờ tôi sẽ gọi điện thoại cho người ta hủy bỏ đơn xin, viết ngay giấy cam kết chuyển nhượng Tô trạch cho cô, nếu cô không tin, có thể lập tức gọi luật sư đến làm công chứng."
Tô Thanh Dữ nhẹ giọng nói:
"Bạch Viên Viên, cô thật sự nghĩ tôi không có nhược điểm của cô sao? Trước đây tôi chỉ không muốn xé toạc mặt, nhưng nếu cô còn dám chọc tôi, tôi sẽ công khai chuyện vớ vẩn của cô và Lệ Đình Thâm lên mạng!"
Cô ta tức giận hét lên tại chỗ,
"A! Con tiện nhân này đã làm gì tôi! Chưa từng có ai dám đối xử với tôi như vậy!"
Tô Thanh Dữ lùi lại hai bước, cả khuôn mặt Bạch Viên Viên bị bột mì che kín, nhất thời không nhìn rõ Tô Thanh Dữ ở đâu, cô ta cứ thế loạn xạ cào cấu tại chỗ.
Cảm nhận được tiếng gió, cô ta muốn đi thêm hai bước, đôi giày lông dẫm lên bột mì, lập tức ngã chổng vó.
"Bạch Viện Viện, tôi cũng chưa từng bị người khác đối xử như vậy, cô là công chúa được nuông chiều, chẳng lẽ tôi không phải sao? Cô dựa vào cái gì mà nghĩ có thể tác oai tác quái trên đầu tôi?"
Tô Thanh Dữ lợi dụng lúc cô ta bị bột mì che kín, trước tiên tát cô ta hai cái thật mạnh, sau đó lại đá cô ta mấy cú.
"A, tôi muốn gϊếŧ cô! Con tiện nhân này! Người đâu, mấy tên ngốc các người còn đứng đó làm gì!"
Bạch Viên Viên bị Tô Thanh Dữ vừa tát vừa đá, đã tức giận đến nói năng lộn xộn.
Trong bếp chỉ có một nữ giúp việc đã sợ ngây người, đợi những nữ giúp việc khác muốn chạy đến cứu, Tô Thanh Dữ đã cầm một con dao nhọn mà cô đã nhắm tới từ trước.
"Đừng ai lại gần!"
Lòng trắng trứng và bột mì dính đầy mặt Bạch Viện Viện, mắt cô ta không thể mở ra, dựa vào cảm giác nhận thấy cổ mình lạnh toát.
"Còn động đậy tôi sẽ lấy mạng cô!"
Bạch Viên Viên sợ ngây người, không ngờ Tô Thanh Dữ ngày thường bị mình bắt nạt lại đột nhiên trở nên hung hãn như vậy!
Bạch Viên Viên nuốt nước bọt nói:
Tô Thanh Dữ cười lạnh:
"Bây giờ anh ta cũng không tha cho tôi, Bạch Viện Viện, tại sao cô luôn muốn cướp đi tất cả của tôi? Bây giờ ngay cả Tô gia cô cũng muốn cướp đi, tôi và cô không thù không oán, cô hết lần này đến lần khác ép tôi, đến nước này, cùng lắm thì đường ai nấy đi."
Nói rồi Tô Thanh Dữ lại đưa con dao đến gần hơn, dọa Bạch Viên Viên kêu la ầm ĩ:
"Cô dừng tay, nếu cô gϊếŧ tôi thì cô cũng không sống được."
"Dù sao tôi cũng không sống được bao lâu nữa, đổi mạng cô cũng chẳng có gì đáng tiếc, cô là Lệ phu nhân tương lai cao quý, không như tôi, dù sao tôi cũng là một mạng thối, Bạch Viện Viện, cô đến chôn cùng tôi có được không?"
Bạch Viên Viên sợ đến toàn thân run rẩy,
"Cô, cô đừng manh động!"
"Tôi có cách nào đâu? Tôi chỉ muốn lấy lại những thứ thuộc về mình thôi, mà cô lại dễ dàng có được những thứ tôi đã cố gắng hết sức để có được, còn tùy tiện phá hoại, tôi không còn gì cả, chỉ có thể kéo cô xuống nước thôi."
"Không phải chỉ là Tô trạch sao, tôi, tôi trả lại cho cô là được!"
Bạch Viên Viên vốn còn chuẩn bị một đống trò hành hạ Tô Thanh Dữ, nào ngờ chỉ ba phút đã kết thúc.
Tô Thanh Dữ đột nhiên biến thành một con chó điên, Bạch Viên Viên thực sự sợ cô ta nghĩ quẩn mà trực tiếp ra tay với mình.
"Làm sao tôi có thể tin cô được? Loại người như cô vừa hứa xong là có thể đổi ý ngay, lần sau tôi sẽ không có cơ hội tốt như vậy để ra tay đâu."
Cô ta còn muốn lần sau sao?
Bạch Viện Viện vội vàng nói:
"Bây giờ tôi sẽ gọi điện thoại cho người ta hủy bỏ đơn xin, viết ngay giấy cam kết chuyển nhượng Tô trạch cho cô, nếu cô không tin, có thể lập tức gọi luật sư đến làm công chứng."
Tô Thanh Dữ nhẹ giọng nói:
"Bạch Viên Viên, cô thật sự nghĩ tôi không có nhược điểm của cô sao? Trước đây tôi chỉ không muốn xé toạc mặt, nhưng nếu cô còn dám chọc tôi, tôi sẽ công khai chuyện vớ vẩn của cô và Lệ Đình Thâm lên mạng!"
2
0
1 tháng trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
