TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 60
Chương 60: Xóa anh ta đi

Cảnh đêm đường ven biển nổi tiếng đẹp, hai bên đường nhựa rộng rãi sáng rực ánh đèn, như con đường dẫn đến thiên đường, kéo dài đến nơi không nhìn thấy.

Tô Thanh Dữ hạ cửa kính xe xuống, để gió biển thổi vào.

Gió biển lạnh buốt thổi vào cổ, khiến người ta lạnh thấu tim.

Tần Âu vừa điều khiển vô lăng vừa nhắc nhở:

“Đừng để bị cảm lạnh.”

"Chỉ thổi một lát thôi." Tô Thanh Dữ chống tay lên cửa sổ xe, tựa đầu vào cánh tay, nhắm mắt lại, cảm nhận sự tự do của gió.

“Âu, tôi đã nghĩ kỹ rồi, sau khi tôi chết, cô hãy rải tro cốt của tôi xuống biển nhé.”

Tần Âu phanh gấp, dừng xe bên đường,

“Thanh Dữ, đêm hôm khuya khoắt đừng đùa như vậy, không buồn cười chút nào.”

Tô Thanh Dữ đẩy cửa xe xuống, hít thở gió biển mang theo mùi biển .

“Ban đầu tôi muốn mua lại Tô trạch, rồi để cô chôn tôi dưới gốc cây mai trong sân nhà tôi, vừa hay từ đâu đến thì về đó, dù sao thì tôi và rượu, đời này bố tôi cũng không nhìn thấy được, nhưng...”

Tô Thanh Dữ nói đến đây thì dừng lại.

“Anh ta không cho tôi cơ hội này, thôi vậy, dù sao chết rồi cũng chỉ là một nắm tro tàn, chôn ở đâu cũng không có gì khác biệt.”

Tần Âu ôm cô khóc nức nở, nói:

“Sao lại không liên quan? Nếu cô chôn ở Tô gia, tôi muốn gặp cô còn có nơi để cúng bái, nếu cô chôn ở biển, tôi muốn gặp cô còn phải đi mượn hạt tránh nước của Long Vương sao?”

Tô Thanh Dữ bị cô ấy chọc cười .

“Cô đúng là một tiểu bảo bối.”

“Dữ Dữ, nhìn kìa, cô cười thật đẹp, cười nhiều hơn nhé?”

"Được." Tô Thanh Dữ nhếch khóe miệng lên cao, nói:

“Thật ra trải qua nhiều chuyện như vậy, tôi cũng đã nhìn thấu nhiều thứ, cuộc đời là như vậy, càng muốn có được những thứ gì đó, những người nào đó, càng khó đạt được.”

“Tuy nhiên, nghĩ kỹ lại, tôi đã từng yêu một người hết lòng như vậy, trải nghiệm được thứ tình cảm chỉ tồn tại trong văn tự, giờ đây mọi thứ đều theo gió mà đi, tôi nên buông bỏ rồi.”

Tần Âu ôm cô thật lâu không thể buông bỏ, giờ phút này cô tự trách mình xuất thân bình thường, không có quyền lực cũng không có tài sản, đến nỗi cô muốn giúp Tô Thanh Dữ cũng đành bó tay.

Mỗi khi như vậy, cô lại căm ghét những nhà tư bản đứng trên đầu thế giới, họ dễ dàng cướp đi mọi thứ mà người khác trân trọng.

Cô thầm thề, một ngày nào đó cô cũng sẽ kiếm thật nhiều tiền, leo lên nơi cô ghét nhất, cúi đầu nhìn thế gian này.

Chỉ là lúc đó, người cô muốn bảo vệ nhất còn ở đó không?

Tần Âu đưa Tô Thanh Dữ đến một quán nướng ở bờ biển, Tô Thanh Dữ gọi một bát cháo trắng, nhìn Tần Âu thoải mái nướng xiên uống rượu, trút bỏ những bực bội trong lòng.

Đây là lần thứ một trăm cô ấy nói tối nay sẽ xiên Lệ Đình Thâm và Bạch Viện Viện thành xiên nướng rồi nướng đi nướng lại trên bếp nướng.

Tô Thanh Dữ vừa uống cháo trắng, vừa cười mở điện thoại.

Cô ấy đã luôn ghim lên đầu, đổi ghi chú thành "Lệ tiên sinh" từ lâu, Tô Thanh Dữ nhấp vào ảnh đại diện của anh ta.

Ảnh đại diện của anh ta không thay đổi, vẫn là bộ ảnh đôi mà cô ấy đã kéo anh ta chụp ngày trước, anh ta màu đen, cô ấy màu trắng.

Nhấp vào phóng to sẽ thấy trong bóng đen của anh ta có một người phụ nữ, còn trong ảnh đại diện của cô ấy chính là bóng của anh ta.

Ngày trước cô ấy còn tự mãn về trình độ nhϊếp ảnh của mình, nói rằng đây gọi là trong anh có em, trong em có anh, như hình với bóng.

Tô Thanh Dữ nhấn nút xóa liên hệ, khi cái ghim đó biến mất, giống như người đó cũng hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của cô.

2

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.