0 chữ
Chương 9
Chương 9
Nghĩ đến đây, Tinh Hà như đóa hướng dương héo rũ, thở dài nản lòng: "Được thôi."
Anh ba nhà họ Thịnh: "Làm bộ không muốn cho ai xem thế?"
Tinh Hà lập tức bừng bừng khí thế: "Không ưa tôi à? Tiếc thật đấy, đây là các người cầu xin tôi đi mà."
Anh ba nhà họ Thịnh dễ nổi xung, anh cả nhà họ Thịnh liếc nhẹ một cái khiến anh ta đành nuốt trôi những lời khó nghe vào bụng.
Thứ đồ đáng ghét này nhất định không thể là em gái anh ta! Anh ta thà chết cũng không thừa nhận đứa em gái này.
Tinh Hà xách theo chiếc túi nhỏ nhẹ tênh, khóa cánh cổng gỗ cũ nát tượng trưng, rồi theo đoàn người lên đường.
Suốt dọc đường anh ba nhà họ Thịnh nén giận, trong đầu chỉ nghĩ đến việc khi kết quả xét nghiệm ra, nếu người này không phải em gái bọn họ, anh ta sẽ lập tức tống cổ cô về đạo quán.
ANh ta túc trực chờ kết quả, tranh thủ giật lấy báo cáo đầu tiên.
Kết quả cho thấy, DNA của Tinh Hà và bố mẹ bọn họ có tỷ lệ trùng khớp lên tới 99,9999%, Thịnh Tu Văn và Diệp Ninh chính là bố mẹ ruột của Tinh Hà.
Năm anh em nhà họ Thịnh được đặt tên theo câu thơ "Tích tuyết phù vân đoan" trong bài "Chung Nam vọng dư tuyết" của Tổ Vịnh.
Anh cả nhà họ Thịnh đổi chữ "Tích" thành "Tế".
Vì vậy thứ tự lần lượt là: Thịnh Tế, Thịnh Tuyết, Thịnh Phù, Thịnh Vân, Thịnh Đoan, cùng cô em gái út Thịnh Nguyệt.
Tinh Hà biết mấy người bọn họ không hoan nghênh mình, cô cũng chẳng kỳ vọng gì.
Không thích thì thôi, cô có cả đống người và quỷ yêu quý, kênh livestream của cô có tới hàng trăm triệu fan hâm mộ là quỷ.
Anh cả nhà họ Thịnh và anh tư nhà họ Thịnh đi phía trước, anh ba nhà họ Thịnh tụt lại hai bước, đi bên cạnh Tinh Hà thì thầm cảnh cáo: "Đừng tưởng có kết quả xét nghiệm là có thể đắc ý, em gái bảo bối của chúng tôi chỉ có mỗi Nguyệt Nguyệt thôi."
Lời còn chưa dứt, anh ta đã bổ nhào xuống đất phịch một cái, hai giọt máu dài lòng thòng chảy ra từ mũi, dường như bị ngã đến mức choáng váng, ngồi thừ dưới đất ngây ngốc nhìn Tinh Hà.
Tinh Hà suốt chặng đường phải nghe than vãn đến phát ngán, chẳng muốn nuông chiều nữa: "Anh cả nhà họ Thịnh, anh ba nhà họ Thịnh nhà các anh đã không ưa tôi, vậy tôi đi đây, tạm biệt."
Người theo Đạo giáo vốn đề cao tùy tâm hành sự, nhẫn nhịn là gì? Xin lỗi, cô không biết.
Còn nhân quả... chuyện ngày mai để ngày mai tính, gặp chuyện khó quyết thì đi ngủ đã.
Ừm, lão sư phụ dạy cô thế.
Anh cả nhà họ Tịnh và anh tư nhà họ Thịnh còn chưa kịp hỏi han anh ba nhà họ Thịnh về biến cố vừa xảy ra, đã thấy Tinh Hà thật sự chẳng chút do dự, bước thẳng ra cửa.
Anh ba nhà họ Thịnh: "Làm bộ không muốn cho ai xem thế?"
Tinh Hà lập tức bừng bừng khí thế: "Không ưa tôi à? Tiếc thật đấy, đây là các người cầu xin tôi đi mà."
Anh ba nhà họ Thịnh dễ nổi xung, anh cả nhà họ Thịnh liếc nhẹ một cái khiến anh ta đành nuốt trôi những lời khó nghe vào bụng.
Thứ đồ đáng ghét này nhất định không thể là em gái anh ta! Anh ta thà chết cũng không thừa nhận đứa em gái này.
Tinh Hà xách theo chiếc túi nhỏ nhẹ tênh, khóa cánh cổng gỗ cũ nát tượng trưng, rồi theo đoàn người lên đường.
Suốt dọc đường anh ba nhà họ Thịnh nén giận, trong đầu chỉ nghĩ đến việc khi kết quả xét nghiệm ra, nếu người này không phải em gái bọn họ, anh ta sẽ lập tức tống cổ cô về đạo quán.
Kết quả cho thấy, DNA của Tinh Hà và bố mẹ bọn họ có tỷ lệ trùng khớp lên tới 99,9999%, Thịnh Tu Văn và Diệp Ninh chính là bố mẹ ruột của Tinh Hà.
Năm anh em nhà họ Thịnh được đặt tên theo câu thơ "Tích tuyết phù vân đoan" trong bài "Chung Nam vọng dư tuyết" của Tổ Vịnh.
Anh cả nhà họ Thịnh đổi chữ "Tích" thành "Tế".
Vì vậy thứ tự lần lượt là: Thịnh Tế, Thịnh Tuyết, Thịnh Phù, Thịnh Vân, Thịnh Đoan, cùng cô em gái út Thịnh Nguyệt.
Tinh Hà biết mấy người bọn họ không hoan nghênh mình, cô cũng chẳng kỳ vọng gì.
Không thích thì thôi, cô có cả đống người và quỷ yêu quý, kênh livestream của cô có tới hàng trăm triệu fan hâm mộ là quỷ.
Anh cả nhà họ Thịnh và anh tư nhà họ Thịnh đi phía trước, anh ba nhà họ Thịnh tụt lại hai bước, đi bên cạnh Tinh Hà thì thầm cảnh cáo: "Đừng tưởng có kết quả xét nghiệm là có thể đắc ý, em gái bảo bối của chúng tôi chỉ có mỗi Nguyệt Nguyệt thôi."
Tinh Hà suốt chặng đường phải nghe than vãn đến phát ngán, chẳng muốn nuông chiều nữa: "Anh cả nhà họ Thịnh, anh ba nhà họ Thịnh nhà các anh đã không ưa tôi, vậy tôi đi đây, tạm biệt."
Người theo Đạo giáo vốn đề cao tùy tâm hành sự, nhẫn nhịn là gì? Xin lỗi, cô không biết.
Còn nhân quả... chuyện ngày mai để ngày mai tính, gặp chuyện khó quyết thì đi ngủ đã.
Ừm, lão sư phụ dạy cô thế.
Anh cả nhà họ Tịnh và anh tư nhà họ Thịnh còn chưa kịp hỏi han anh ba nhà họ Thịnh về biến cố vừa xảy ra, đã thấy Tinh Hà thật sự chẳng chút do dự, bước thẳng ra cửa.
5
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
