TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 30
Chương 30

Tinh Hà nhìn Thịnh lão ngũ một cái, cũng ghé sát lại, hạ giọng: "Thật ra thì! Những thứ này là để cho ma ăn."

Khóe miệng Thịnh lão ngũ cứng đờ, tiếng cười hơi khô khan: "Cái trò đùa này chẳng buồn cười chút nào."

Tinh Hà: [Thấy chưa, nói thật cũng chẳng ai tin.]

Cô chuyển đề tài: "Đùa thôi mà."

"Anh đã bảo mà." Thịnh lão ngũ lại khôi phục nụ cười, vui vẻ lẽo đẽo theo sau Tinh Hà.

Anh ta thấy cô cúi người muốn bê cái nồi lớn lên, anh ta vội vàng nói: "Em gái em cứ để đấy, anh bê cho..."

Lời còn chưa dứt, Tinh Hà đã nhẹ nhàng nâng lên, quay sang anh ta trưng ra vẻ mặt nghi ngờ, như thể đang hỏi có chuyện gì sao?

Thịnh lão ngũ: "..."

Cái nồi này cùng với cơm trong nồi ít nhất cũng nặng sáu bảy chục cân chứ? Đây là loại nồi gang to dùng trên bếp lò, cô ấy lại nhẹ nhàng bê lên được sao?

Thịnh lão ngũ không tin điều quái đản này, bước về phía cái nồi đầy thức ăn, ngồi xổm xuống, nín thở, dùng hết sức lực toàn thân, nhấc! nhấc! nhấc!

Mặt anh ta đỏ bừng nhưng cũng chỉ khiến cái nồi gang rời khỏi mặt đất được hai giây.

Tinh Hà nghi ngờ nhìn anh ta hai giây: "Anh cứ chơi từ từ đi, tôi đi trước đây, cẩn thận kẻo làm đổ."

Thịnh lão ngũ: "..."

Vỡ phòng tuyến.

Tinh Hà chia cơm chiên và món hầm nồi lớn thành một nghìn phần, mỗi phần nhỏ xíu, chỉ hai thìa.

Không còn cách nào khác, ma quỷ quá nhiều, cô không xoay sở kịp, phải tìm cách thôi.

Ánh mắt cô dần chuyển sang Kim Đồng và Ngọc Nữ đang chơi xếp hình ở đằng kia.

Hai đứa nhỏ nhìn Tinh Hà, không hiểu gì, nghiêng đầu về phía cô, nhỏ giọng gọi: "Chị?"

Tinh Hà: "..."

Thôi bỏ đi, làm người cũng phải có chút giới hạn chứ.

"Không sao, cứ chơi đi."

Kim Đồng Ngọc Nữ hoàn toàn không biết mình vừa thoát khỏi một kiếp.

Cửa hàng nhỏ của Tinh Hà vừa mới lên sản phẩm mới, địa phủ chấn động một phen, ma cũ ma mới, ma nam ma nữ đều đồng loạt nhấp vào cửa hàng, cửa hàng hiếm khi bị kẹt một chút.

Giây tiếp theo, cửa hàng thông báo sản phẩm bạn đã nhấp đã hết hàng, xin vui lòng ghé lại lần sau.

"Rốt cuộc là ai?"

"Không phẩy một giây, các người ở trong cửa hàng của cô ấy à?"

"Tôi thực sự sắp không chịu nổi nữa rồi, cho tôi một phần đi, tôi sẵn lòng trả một nghìn điểm công đức."

"Streamer keo kiệt quá, có chút xíu thế này đủ ai nhét kẽ răng chứ?"

Xung quanh có người mua được một suất, giây tiếp theo một suất cơm chiên và món hầm nồi to bằng lòng bàn tay xuất hiện trước mặt hắn.

Kẻ may mắn vừa mới than vãn một câu, trước mặt hắn đã sáng lên vô số đôi mắt phát sáng.

Tiếp theo là một tràng tiếng nuốt nước bọt.

Hắn theo bản năng che lấy suất cơm chiên bằng lòng bàn tay, sau đó nhớ ra họ không thể cướp được, lúc này mới chậm rãi ngồi xuống.

5

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.