TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 45
Chương 46

Tâm Bảo rất tức giận: “Tiểu Hòa, hai người họ đều là đại ác nhân! Họ chỉ muốn xem kịch hay của chị thôi.”

Lâm Tiểu Hòa nghe Tâm Bảo thuật lại liền biết ý định mượn lực đánh lực của mình đã thất bại.

Ai cũng không phải kẻ ngốc, trong tình huống không có đủ lợi ích, ai sẽ tình nguyện liều mạng chứ?

Ánh mắt cô rơi vào Lâm Sí Dương đang nằm trên giường bệnh. Kiểu tóc dựng ngược như lông nhím vì mấy ngày không được chăm sóc đã trở nên mềm rũ, khuôn mặt hoàn hảo không thể tìm ra một chút khuyết điểm nào, mũi cao thẳng, trông như một hoàng tử ngủ say.

Nhưng khi anh cả tỉnh táo thì không như vậy.

Đôi mắt dài hẹp kia một khi mở ra, hoặc là sâu thẳm như không gian sâu, hoặc là trong veo như hồ nước, khí chất ngẫu nhiên chuyển đổi giữa hung bạo và mềm mại đáng yêu.

So với hoàng tử ngủ say, Lâm Tiểu Hòa thích anh cả năng động vui vẻ hơn.

Lâm Tiểu Hòa đi tới, dùng ngón tay chọc chọc vào má trắng trẻo của anh ấy, thấp giọng nói: "Anh cả, mau tỉnh lại đi! Dung dịch dinh dưỡng vị dâu tây anh mua cho em bị vỡ rồi, nhớ mua bù cho em một ống nhé."

Hai anh em một đứng, một nằm.

Dưới ánh đèn trắng bệch, cảnh tượng này khiến người ta cay mắt muốn khóc.

Anh Phích Lịch lấy ra chiếc khăn tay màu trắng, lau khóe mắt.

"Anh Phích Lịch, anh lão Hắc, cho chút tiền đi. Tổ chức nói, hành động lần này chỉ có thể dựa vào chính tôi, không cấp kinh phí và viện trợ."

Lão Hắc và anh Phích Lịch nhìn nhau, xác nhận rồi, là phỏng đoán thứ hai!

Lão Hắc không để lại dấu vết gì khi đánh giá Lâm Tiểu Hòa một lượt, ước chừng thể chất của cô ấy cùng lắm là cấp B, hoặc thậm chí thấp hơn. Ngoại trừ việc thích trồng cỏ dại ra thì không nhìn ra có gì đặc biệt.

Suy nghĩ một lát, lão Hắc vẫn quyết định đầu tư một chút.

Con nhóc này vẫn khá thông minh, ngay từ đầu đã mượn oai hùm để thu hút mình ra tay, mua cho cô ấy một vé vào cửa nhà hát lớn.

"Được thôi, tôi tài trợ riêng cho cô 10 vạn tinh tệ."

Lâm Tiểu Hòa oán giận nhìn hắn ta: "Ít vậy sao?"

Lão Hắc trợn mắt: "Cô lên mặt rồi đấy à? Cô quên rồi sao, mấy ngày trước còn không thể lấy ra 3 vạn tinh tệ đó?"

"Tôi của ngày hôm nay đã không còn là tôi của ngày xưa rồi."

Lão Hắc tức giận cười: "Mỗi người đều có giá của riêng mình. Mạng sống của một người bình thường chỉ đáng 3 vạn, cô tự cho mình đáng giá bao nhiêu tiền?"

Lâm Tiểu Hòa che tên Đổng Vũ Hiên lại, lặng lẽ trưng ra bản ghi chép chuyển khoản của cậu bé cho mình.

"Một trăm ba mươi mấy vạn ư?" Anh Phích Lịch tặc lưỡi.

Tổ chức bí ẩn nói không cấp kinh phí, nhưng lại chuyển cho cô ấy hơn 100 vạn, tài lực lại hùng hậu đến thế!

2

0

1 tuần trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.