0 chữ
Chương 36
Chương 36: Đoàn cướp bóc Thiết Vẫn
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thẳng vào cô bé này, một cô gái khá bình thường, nhưng lại có đến 800 cái mưu mẹo.
Lâm Tiểu Hòa lưng thẳng tắp, không nhanh không chậm nói: "Quỹ tái phân phối từ thiện hơi thú vị đấy, nguồn vốn và chi tiêu không khớp. Theo tôi đoán, nó có liên quan đến Đoàn cướp bóc Thiết Vẫn..."
"Đủ rồi!"
Anh Phích Lịch lau mồ hôi lạnh trên trán, để cô bé nói tiếp nữa thì cả gia sản của hắn ta sẽ bị phanh phui mất.
"Cuộc gặp gỡ của chúng ta là duyên phận hay là cố ý?"
Lâm Tiểu Hòa cười đầy ẩn ý: "Ai nói cố ý thì không phải là một loại duyên phận chứ?"
Anh Phích Lịch ngồi thẳng người, nhìn sâu vào Lâm Tiểu Hòa. Thân phận của hắn ta là một bí mật.
Con bé này thế mà lại có thể tìm ra hắn và còn khiến hắn nhận đơn xe của cô bé.
Phía sau cô bé chắc chắn có người!
"Cô cố tình quỵt tiền xe, đưa tôi đến đồn cảnh sát là để tôi thấy cô bị người ta ức hϊếp, muốn khơi dậy sự tức giận của tôi đối với những bất công. Chậc chậc, các người không chỉ điều tra tôi mà còn hiểu rõ tính cách của tôi nữa."
Anh Phích Lịch phân tích đâu ra đấy, tiếc rằng hắn đã phân tích sai hướng rồi.
Lâm Tiểu Hòa lộ ra vẻ tán thưởng nhưng trong lòng lại đang lẩm bẩm.
Xin lỗi nhé, Anh Phích Lịch, cô thật sự không có tiền, hơn nữa không có "họ", chỉ có mình cô, một mình một ngựa.
Anh Phích Lịch nhìn ánh mắt của Lâm Tiểu Hòa liền biết mình đoán đúng rồi.
Lâm Tiểu Hòa quả nhiên không phải một người mà là một băng nhóm, giống như Đoàn cướp bóc Thiết Vẫn, một băng nhóm không thể công khai.
Cô lần này tìm đến hắn chắc là muốn hợp tác.
Cái gọi là "hoàn cảnh khó khăn" trong miệng cô ấy, chính là màn trình diễn sức mạnh trước khi hợp tác.
Cùng nhau khoe cơ bắp, nếu thực lực ngang nhau thì mới là hợp tác. Thực lực chênh lệch quá nhiều, đó chính là sát nhập!
Anh Phích Lịch trầm giọng nói: "Khu sầm uất đã đến, thêm bạn đi. Ba ngày sau, tôi sẽ trả lời cô."
Lâm Tiểu Hòa nhìn anh Phích Lịch lái xe rời đi, lúc này mới đi đến quán net Phúc Khí Lai.
Quán net là địa bàn của anh Thành, cô không dám ở lâu, chỉ gửi cho Đổng Vũ Hiên một tin nhắn và một phần tài liệu rồi rời đi.
[Tôi là sư phụ của cậu, chuyển tiền cho tôi, càng nhiều càng tốt. Càng sớm càng tốt! Tài khoản: 17330510]
Đổng Vũ Hiên đang ngồi xổm cạnh cây cà tím con thì nhận được tin nhắn, không ngốc nghếch chuyển tiền ngay mà mở tài liệu ra.
[Trồng cà tím sâu, trồng tỏi nông…]
Xác nhận rồi! Đúng là tin nhắn do sư phụ gửi đến.
Bởi vì Đổng Vũ Hiên đã tìm kiếm khắp mạng đều không thấy câu này!
Sư phụ đang cần tiền gấp, chắc chắn đã gặp chuyện rồi.
Lâm Tiểu Hòa lưng thẳng tắp, không nhanh không chậm nói: "Quỹ tái phân phối từ thiện hơi thú vị đấy, nguồn vốn và chi tiêu không khớp. Theo tôi đoán, nó có liên quan đến Đoàn cướp bóc Thiết Vẫn..."
"Đủ rồi!"
Anh Phích Lịch lau mồ hôi lạnh trên trán, để cô bé nói tiếp nữa thì cả gia sản của hắn ta sẽ bị phanh phui mất.
"Cuộc gặp gỡ của chúng ta là duyên phận hay là cố ý?"
Lâm Tiểu Hòa cười đầy ẩn ý: "Ai nói cố ý thì không phải là một loại duyên phận chứ?"
Anh Phích Lịch ngồi thẳng người, nhìn sâu vào Lâm Tiểu Hòa. Thân phận của hắn ta là một bí mật.
Con bé này thế mà lại có thể tìm ra hắn và còn khiến hắn nhận đơn xe của cô bé.
Phía sau cô bé chắc chắn có người!
Anh Phích Lịch phân tích đâu ra đấy, tiếc rằng hắn đã phân tích sai hướng rồi.
Lâm Tiểu Hòa lộ ra vẻ tán thưởng nhưng trong lòng lại đang lẩm bẩm.
Xin lỗi nhé, Anh Phích Lịch, cô thật sự không có tiền, hơn nữa không có "họ", chỉ có mình cô, một mình một ngựa.
Anh Phích Lịch nhìn ánh mắt của Lâm Tiểu Hòa liền biết mình đoán đúng rồi.
Lâm Tiểu Hòa quả nhiên không phải một người mà là một băng nhóm, giống như Đoàn cướp bóc Thiết Vẫn, một băng nhóm không thể công khai.
Cô lần này tìm đến hắn chắc là muốn hợp tác.
Cái gọi là "hoàn cảnh khó khăn" trong miệng cô ấy, chính là màn trình diễn sức mạnh trước khi hợp tác.
Anh Phích Lịch trầm giọng nói: "Khu sầm uất đã đến, thêm bạn đi. Ba ngày sau, tôi sẽ trả lời cô."
Lâm Tiểu Hòa nhìn anh Phích Lịch lái xe rời đi, lúc này mới đi đến quán net Phúc Khí Lai.
Quán net là địa bàn của anh Thành, cô không dám ở lâu, chỉ gửi cho Đổng Vũ Hiên một tin nhắn và một phần tài liệu rồi rời đi.
[Tôi là sư phụ của cậu, chuyển tiền cho tôi, càng nhiều càng tốt. Càng sớm càng tốt! Tài khoản: 17330510]
Đổng Vũ Hiên đang ngồi xổm cạnh cây cà tím con thì nhận được tin nhắn, không ngốc nghếch chuyển tiền ngay mà mở tài liệu ra.
[Trồng cà tím sâu, trồng tỏi nông…]
Xác nhận rồi! Đúng là tin nhắn do sư phụ gửi đến.
Bởi vì Đổng Vũ Hiên đã tìm kiếm khắp mạng đều không thấy câu này!
1
0
1 tuần trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
