TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 30
Chương 30: Buông anh cả tôi ra

Bên ngoài thành phố có ô nhiễm tinh trần nhưng chủ yếu là các loại thực vật biến dị.

Luôn có những kẻ ham mê cờ bạc, muốn ra ngoài thành phố tìm kiếm cơ hội làm giàu.

Họ thường sẽ mua một bộ đồ bảo hộ, sau đó nộp 100 tinh tệ phí ra thành, đổi lấy nửa giờ an toàn bên ngoài thành.

"Gấp cái gì mà gấp, vội đi đầu thai à?"

"Ối giời ơi! Em gái ơi, em muốn tự sát à? Ra ngoài thành tự sát thì lãng phí tài nguyên quá. Chi bằng giao hết tim gan tỳ phế thận của em cho tôi, tôi sẽ cho em chết không đau đớn."

Lâm Tiểu Hòa coi tất cả những lời đó như gió thoảng bên tai.

Mục tiêu của cô chỉ có một, cứu anh cả Lâm Sí Dương!

“Tiểu Hòa, mau lên! Ra khỏi thành, rẽ trái 500 mét, rồi rẽ phải 300 mét! Ở đó có một khu thực vật biến dị! Anh cả bị vứt ở đó.”

Lâm Tiểu Hòa hổn hển chạy, còn Tâm Bảo thì thu thập thông tin.

“Tiểu Hòa, khu thực vật biến dị đó rất nguy hiểm. Tỷ lệ tử vong 100%!”

Khu vực thực vật biến dị này rất lớn, phần lớn nằm bên ngoài thành phố, chỉ có một phần rất nhỏ nằm gần tường thành.

Chính phủ Hành tinh Hoang phế vốn muốn tiêu diệt khu vực này, mở rộng khu an toàn, nhưng đã cử hơn chục đội cơ giáp đi, tất cả đều "sống không thấy người, chết không thấy xác".

Tổn thất lớn, thu hoạch nhỏ. Lại thêm việc khu vực thực vật biến dị này không có dấu hiệu chủ động mở rộng địa bàn, chính phủ hành tinh hoang phế dứt khoát không gây sự với chúng nữa, mà thay vào đó đưa ra thông báo thiết lập nơi đây thành khu cấm.

Phải nói rằng khu cấm này quả thực là một địa điểm tốt để "mượn dao gϊếŧ người".

Phổi Lâm Tiểu Hòa đau rát như bị đốt, hai chân nặng như đeo chì.

Cô đã có thể nhìn thấy khu vực thực vật biến dị đó rồi!

Đó là một khu rừng rậm rạp, cây cối cao vυ"t tận mây, lá đỏ như những khối lửa cháy bùng trên không trung.

Những dây leo xanh biếc quấn quanh thân cây, vươn lên cao, những chiếc lá rộng lớn lấp đầy khoảng trống giữa các cây.

Sự tác động thị giác tuyệt đẹp và cảm giác áp bức từ kích thước khổng lồ đan xen vào nhau, khiến mỗi người nhìn thấy cảnh tượng này đều nghẹt thở, trái tim co thắt lại.

Trời vẫn chưa sáng hẳn, phía Đông vừa mới bắt đầu hừng đông, bầu trời đen dần phai màu, không khí vẫn còn tràn ngập hương đêm và hương đất thoang thoảng.

"Buông anh cả của tôi ra!" Lâm Tiểu Hòa gào lên khản cả tiếng.

Chết tiệt!

Anh cả Lâm Sí Dương bị dây leo quấn chặt mắt cá chân, kéo vào trong rừng.

Mấy kẻ thủ ác kia đã biến mất từ lâu.

Đầu Lâm Tiểu Hòa trống rỗng, cô bất chấp nguy hiểm, bản năng xông vào khu cấm, vung xà beng, ầm ầm đập tới tấp.

4

0

1 tuần trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.