0 chữ
Chương 1
Chương 1
Trên bầu trời, từng dãy ký hiệu lấp lánh trút xuống như mưa, ánh sáng đỏ lam từ các con số nhấp nháy liên tục, luân chuyển nhanh đến cả hoa mắt, tựa như dòng thác đổ dồn từ trời cao, gào thét mà lao xuống. Trong thế giới hư vô và tăm tối ấy, chỉ có ánh sáng từ các con số soi rọi bốn phương.
Chung quanh văng vẳng âm thanh “tít tít tít tít” rộn vang.
Bối Song vừa mở mắt ra đã nhìn thấy khung cảnh lạ lẫm đến kỳ quái ấy.
Ban đầu, cô còn tưởng mình mớ ngủ nên sinh ra ảo giác. Nhưng chưa đầy vài giây, bản năng cảnh giác đã trỗi dậy, cô lập tức điều động dị năng, quét mắt nhìn bốn phía.
Bối Song nhớ rõ mới khắc trước cô vẫn còn nằm trong căn nhà an toàn cũ nát của mình, thế mà khắc sau đã xuất hiện ở nơi quái lạ này... Chẳng lẽ bị bắt cóc?
Sau khi tận thế ập đến, không ít người sống sót bắt đầu thức tỉnh dị năng để chống chọi với xác sống và môi trường khắc nghiệt. Bối Song cũng là một trong số đó. Chỉ có điều, dị năng của cô không giống người thường, là năng lực triệu hồi linh thể, khống chế quỷ hồn.
Chỉ tiếc dị năng của Bối Song quá yếu, phần lớn thời gian còn bị xem là vô dụng.
Mặc dù hậu tận thế đầy rẫy xác sống, nhưng linh hồn của bọn chúng lại biến đâu mất sạch, thứ để cô điều khiển cũng chẳng còn bao nhiêu.
Song, nếu dùng năng lực ấy để đối phó người sống lại có phần hiệu quả hơn nhiều.
Cũng chính vì thế mà Bối Song trở thành một kẻ cô độc, là dị loại bị các dị năng giả hệ nguyên tố bài xích, cảnh giác, bị gạt ra ngoài lề xã hội. Muốn sống sót, cô chỉ còn cách bươn chải một mình, không đi cướp bóc thì bữa đói bữa no.
Một kẻ vô dụng lại còn “gai mắt” như cô, ai mà thèm phí công bắt cóc?
Bối Song quan sát nơi này.
Trước tầm mắt cô là một khoảng trống rỗng vô biên, không có trời cũng chẳng có đất, như thể bị nhốt trong một không gian hư vô mênh mang, ánh sáng duy nhất đến từ những dòng số đang tuôn rơi nơi tầng không tĩnh lặng.
Nơi này... kỳ lạ quá.
"Xoẹt!"
Ý nghĩ đó vừa thoáng qua, âm thanh như xé giấy chợt vang. Thế giới tù mù rung lắc như một tấm gương phẳng bị làn sóng đánh vào, bắt đầu biến đổi dữ dội.
Đầu tiên là mặt đất khẽ rung lên.
Bối Song nhìn xuống, chỉ thấy dưới chân đột ngột hiện ra một mặt phẳng màu nâu đất, như một khối lập phương khổng lồ đang không ngừng mở rộng. Ngay sau đó, bề mặt lập phương bắt đầu vỡ vụn thành từng hạt nhỏ, nhanh chóng biến dạng, lồi lõm gập ghềnh, cuối cùng hóa thành mặt đất thực thụ: đất tơi xốp, đá dăm bật lên từng mảng, thậm chí cỏ dại cũng lác đác mọc ra, sinh động như thể một mảnh đất nguyên sinh thực sự.
Chung quanh văng vẳng âm thanh “tít tít tít tít” rộn vang.
Bối Song vừa mở mắt ra đã nhìn thấy khung cảnh lạ lẫm đến kỳ quái ấy.
Ban đầu, cô còn tưởng mình mớ ngủ nên sinh ra ảo giác. Nhưng chưa đầy vài giây, bản năng cảnh giác đã trỗi dậy, cô lập tức điều động dị năng, quét mắt nhìn bốn phía.
Bối Song nhớ rõ mới khắc trước cô vẫn còn nằm trong căn nhà an toàn cũ nát của mình, thế mà khắc sau đã xuất hiện ở nơi quái lạ này... Chẳng lẽ bị bắt cóc?
Sau khi tận thế ập đến, không ít người sống sót bắt đầu thức tỉnh dị năng để chống chọi với xác sống và môi trường khắc nghiệt. Bối Song cũng là một trong số đó. Chỉ có điều, dị năng của cô không giống người thường, là năng lực triệu hồi linh thể, khống chế quỷ hồn.
Mặc dù hậu tận thế đầy rẫy xác sống, nhưng linh hồn của bọn chúng lại biến đâu mất sạch, thứ để cô điều khiển cũng chẳng còn bao nhiêu.
Song, nếu dùng năng lực ấy để đối phó người sống lại có phần hiệu quả hơn nhiều.
Cũng chính vì thế mà Bối Song trở thành một kẻ cô độc, là dị loại bị các dị năng giả hệ nguyên tố bài xích, cảnh giác, bị gạt ra ngoài lề xã hội. Muốn sống sót, cô chỉ còn cách bươn chải một mình, không đi cướp bóc thì bữa đói bữa no.
Một kẻ vô dụng lại còn “gai mắt” như cô, ai mà thèm phí công bắt cóc?
Bối Song quan sát nơi này.
Trước tầm mắt cô là một khoảng trống rỗng vô biên, không có trời cũng chẳng có đất, như thể bị nhốt trong một không gian hư vô mênh mang, ánh sáng duy nhất đến từ những dòng số đang tuôn rơi nơi tầng không tĩnh lặng.
"Xoẹt!"
Ý nghĩ đó vừa thoáng qua, âm thanh như xé giấy chợt vang. Thế giới tù mù rung lắc như một tấm gương phẳng bị làn sóng đánh vào, bắt đầu biến đổi dữ dội.
Đầu tiên là mặt đất khẽ rung lên.
Bối Song nhìn xuống, chỉ thấy dưới chân đột ngột hiện ra một mặt phẳng màu nâu đất, như một khối lập phương khổng lồ đang không ngừng mở rộng. Ngay sau đó, bề mặt lập phương bắt đầu vỡ vụn thành từng hạt nhỏ, nhanh chóng biến dạng, lồi lõm gập ghềnh, cuối cùng hóa thành mặt đất thực thụ: đất tơi xốp, đá dăm bật lên từng mảng, thậm chí cỏ dại cũng lác đác mọc ra, sinh động như thể một mảnh đất nguyên sinh thực sự.
5
0
1 tuần trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
