0 chữ
Chương 25
Chương 25
Huống hồ, Trần Mộng Di ngày ngày đầu tắt mặt tối, vắt kiệt sức điều hành công ty, chẳng phải cũng là vì Bách Duyệt sao?
…Ờ thì, cô thừa nhận mình cũng hơi có máu làm việc, kiểu người đã bước vào thương trường là không dừng lại được. Nhà họ Bách bồi dưỡng cô cũng vì mục tiêu đó, đưa cô vào nhà là để giao quyền quản lý cho cô. Phải nói là hai bên đều hợp nhau tuyệt đối. Nếu bây giờ tự nhiên có kẻ nhảy ra nói muốn cưới Trần Mộng Di về làm vợ hiền nội trợ, thì cô chắc chắn sẽ thẳng tay tặng ngay một cái bạt tai.
Nói đùa gì thế? Chiến trường của cô là thương trường, không phải căn bếp đâu nhé.
…Trừ khi vì Bách Duyệt mà vào bếp thì còn có thể cân nhắc.
Ăn xong bữa sáng, lúc này cũng đúng bảy giờ hai mươi. Trần Mộng Di nhìn lại trang phục của Bách Duyệt, thấy không có vấn đề gì khi ra ngoài nên liền dẫn cô ra cửa chuẩn bị lên xe. Cô trước tiên bế Bách Duyệt lên xe, rồi mới gập xe lăn điện lại, giao cho trợ lý cất vào cốp sau.
Từ nhà họ Bách đến công ty quả thực là một hành trình dài lê thê. Đi được nửa đường, Bách Duyệt đã lăn ra ngủ. Trần Mộng Di thấy cô tựa vào cửa kính, đầu gật gù như gà con ngủ gật, liền nhẹ nhàng nghiêng người qua, duỗi tay đỡ lấy, để cô tựa đầu lên vai mình.
Khi Bách Duyệt tỉnh lại, hai người đã đến bãi đỗ xe tầng hầm của tòa nhà công ty. Cô ngơ ngác ngẩng đầu dậy, liếc mắt một cái liền thấy trên vai áo của Trần Mộng Di có… một mảng lấp lánh?!
Không phải chứ?! Chẳng lẽ mình ngủ mà còn chảy cả nước miếng?!
Bách Duyệt vừa tỉnh dậy, Trần Mộng Di liền xuống xe. Trợ lý đã sớm chuẩn bị xe lăn điện, đặt ngay bên cửa xe. Trần Mộng Di thuận tay bế Bách Duyệt xuống xe rồi đặt cô lên xe lăn.
Tiếp theo, Trần Mộng Di đưa Bách Duyệt vào thang máy.
Văn phòng của cô ở tầng cao nhất — văn phòng tổng giám đốc, cùng tầng với phòng chủ tịch hội đồng quản trị. Mặc dù Bách Duyệt chưa từng đặt chân đến công ty trước đây, nhưng danh nghĩa chủ tịch hội đồng quản trị hiện tại đích thực là của cô.
Dù vậy, cô không hề có ý định đến phòng làm việc của mình, mà chỉ theo chân Trần Mộng Di vào văn phòng tổng giám đốc.
Vừa đến nơi, đã có trợ lý bước vào tìm Trần Mộng Di, muốn thảo luận mấy chuyện công việc. Nhưng cô khoát tay ra hiệu đừng nói vội, rồi quay sang Bách Duyệt, tỉ mỉ giới thiệu từng hạng mục trong phòng — từ các thiết bị bên trong đến vị trí phòng nghỉ, thậm chí còn dặn dò nếu cần gì thì tìm ai.
Cách nói chuyện tỉ mẩn như bà mẹ dẫn con đến nhà trẻ lần đầu vậy, khiến Bách Duyệt cảm thấy mình chẳng khác nào một đứa bé được mẹ dắt đi làm cùng.
Trợ lý bên ngoài thì đang gấp đến độ muốn đạp cửa xông vào, còn Bách Duyệt thì liên tục khoát tay bảo:
“Chị biết rồi, biết rồi, em mau đi làm việc đi. Làm xong rồi quay lại tìm chị sau cũng được. Lát nữa chị sẽ tự đi dạo quanh một chút, có trợ lý theo cùng, em cứ yên tâm.”
Nghe vậy, Trần Mộng Di cũng không nán lại thêm. Dù sao công việc còn cả đống chờ xử lý, cô gật đầu rồi rời khỏi văn phòng cùng trợ lý.
…Ờ thì, cô thừa nhận mình cũng hơi có máu làm việc, kiểu người đã bước vào thương trường là không dừng lại được. Nhà họ Bách bồi dưỡng cô cũng vì mục tiêu đó, đưa cô vào nhà là để giao quyền quản lý cho cô. Phải nói là hai bên đều hợp nhau tuyệt đối. Nếu bây giờ tự nhiên có kẻ nhảy ra nói muốn cưới Trần Mộng Di về làm vợ hiền nội trợ, thì cô chắc chắn sẽ thẳng tay tặng ngay một cái bạt tai.
Nói đùa gì thế? Chiến trường của cô là thương trường, không phải căn bếp đâu nhé.
…Trừ khi vì Bách Duyệt mà vào bếp thì còn có thể cân nhắc.
Ăn xong bữa sáng, lúc này cũng đúng bảy giờ hai mươi. Trần Mộng Di nhìn lại trang phục của Bách Duyệt, thấy không có vấn đề gì khi ra ngoài nên liền dẫn cô ra cửa chuẩn bị lên xe. Cô trước tiên bế Bách Duyệt lên xe, rồi mới gập xe lăn điện lại, giao cho trợ lý cất vào cốp sau.
Khi Bách Duyệt tỉnh lại, hai người đã đến bãi đỗ xe tầng hầm của tòa nhà công ty. Cô ngơ ngác ngẩng đầu dậy, liếc mắt một cái liền thấy trên vai áo của Trần Mộng Di có… một mảng lấp lánh?!
Không phải chứ?! Chẳng lẽ mình ngủ mà còn chảy cả nước miếng?!
Bách Duyệt vừa tỉnh dậy, Trần Mộng Di liền xuống xe. Trợ lý đã sớm chuẩn bị xe lăn điện, đặt ngay bên cửa xe. Trần Mộng Di thuận tay bế Bách Duyệt xuống xe rồi đặt cô lên xe lăn.
Tiếp theo, Trần Mộng Di đưa Bách Duyệt vào thang máy.
Văn phòng của cô ở tầng cao nhất — văn phòng tổng giám đốc, cùng tầng với phòng chủ tịch hội đồng quản trị. Mặc dù Bách Duyệt chưa từng đặt chân đến công ty trước đây, nhưng danh nghĩa chủ tịch hội đồng quản trị hiện tại đích thực là của cô.
Vừa đến nơi, đã có trợ lý bước vào tìm Trần Mộng Di, muốn thảo luận mấy chuyện công việc. Nhưng cô khoát tay ra hiệu đừng nói vội, rồi quay sang Bách Duyệt, tỉ mỉ giới thiệu từng hạng mục trong phòng — từ các thiết bị bên trong đến vị trí phòng nghỉ, thậm chí còn dặn dò nếu cần gì thì tìm ai.
Cách nói chuyện tỉ mẩn như bà mẹ dẫn con đến nhà trẻ lần đầu vậy, khiến Bách Duyệt cảm thấy mình chẳng khác nào một đứa bé được mẹ dắt đi làm cùng.
Trợ lý bên ngoài thì đang gấp đến độ muốn đạp cửa xông vào, còn Bách Duyệt thì liên tục khoát tay bảo:
“Chị biết rồi, biết rồi, em mau đi làm việc đi. Làm xong rồi quay lại tìm chị sau cũng được. Lát nữa chị sẽ tự đi dạo quanh một chút, có trợ lý theo cùng, em cứ yên tâm.”
9
0
3 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
