0 chữ
Chương 42
Chương 42: Mặt người dạ thú
Khương Hoa Sam yếu ớt ngẩng đầu, ánh mắt mang theo vẻ rụt rè thăm dò: "Thật sự được ạ?"
Thẩm Khiêm kiên nhẫn khích lệ: "Đương nhiên là được."
Khương Hoa Sam có chút e thẹn: "Mặt người dạ thú."
"?" Nụ cười của Thẩm Khiêm cứng đờ, trong một khoảnh khắc, ông ta tưởng tai mình có vấn đề.
Ông cụ cũng không ngờ tình hình lại thay đổi như vậy, vẻ mặt sững sờ. Khương Hoa Sam tiếp tục xả: “Giả nhân giả nghĩa… bán nước cầu vinh.”
Hai chữ "bán nước" vừa thốt ra, sắc mặt Thẩm Khiêm không thể giữ được nữa, ông cụ vội bịt miệng Khương Hoa Sam lại. Không đợi ông cụ quở trách, Khương Hoa Sam đã tỏ vẻ vô tội: "Ông nội, là Thẩm tiên sinh nói cháu cứ gọi theo họ mà."
Không sai chút nào.
Ông cụ Thẩm Trang ngẩng đầu nhìn Thẩm Khiêm: "Miên Chi ngoan nhất, chắc chắn không phải nó. Còn tính cách của Tuy Nhĩ cũng không biết giống ai, hôm nào ta phải răn dạy lại nó mới được, con làm bác cũng đừng chấp nhặt với đám trẻ con."
"..."
Khóe miệng Thẩm Khiêm giật giật, mấy năm nay ông ta bận rộn luồn cúi bên ngoài, ít khi trở về. Thỉnh thoảng cũng nghe phong thanh nói ông cụ thiên vị đứa cháu gái ngoại tộc, vốn dĩ ông ta không để tâm, bây giờ xem ra lời đồn vẫn còn nói giảm nói tránh rồi.
"Được rồi được rồi, ông nội còn có chuyện muốn nói với bác cả của con, con về trước đi. Vài ngày nữa ông nội dẫn con ra ngoài giải khuây."
Khương Hoa Sam đứng dậy: "Ông nội ngủ ngon."
Lúc đi còn không quên quan tâm đến cảm xúc của Thẩm Khiêm: "Thẩm tiên sinh, tạm biệt."
Thẩm Chấp mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, giống như một công cụ vô tri dẫn Khương Hoa Sam ra khỏi đình nghỉ mát.
Trước sân gió nhẹ hiu hiu, lúc đi ngang qua sân trước, Khương Hoa Sam dừng bước.
Giữa hoa sảnh, có một thiếu niên mặc đồ đen đang cúi đầu khẽ ngửi một đóa Ngụy Tử sắp nở trên giàn hoa. Mắt thiếu niên rũ xuống, ánh mắt long lanh mà ôn hòa. Cảm nhận được có người đang nhìn mình, mỹ thiếu niên chậm rãi ngước mắt lên, khoảnh khắc cậu ngẩng đầu, hàng mi cong vυ"t nhẹ nhàng vểnh lên, giống như cánh bướm đang rung động.
Khương Hoa Sam mặt không biểu cảm, đứng dưới hành lang nhìn thiếu niên dưới ánh trăng.
Sau này trong giới danh lợi nước A vẫn luôn lưu truyền một câu nói, bất kỳ người phụ nữ nào cũng không thể nhìn thẳng vào mắt Thẩm Quy Linh quá ba giây. Vì sau ba giây bạn sẽ sa vào lưới tình, sau đó cam tâm tình nguyện dâng hiến linh hồn của mình.
Một giây, hai giây, ba giây...
Thẩm Khiêm kiên nhẫn khích lệ: "Đương nhiên là được."
Khương Hoa Sam có chút e thẹn: "Mặt người dạ thú."
"?" Nụ cười của Thẩm Khiêm cứng đờ, trong một khoảnh khắc, ông ta tưởng tai mình có vấn đề.
Ông cụ cũng không ngờ tình hình lại thay đổi như vậy, vẻ mặt sững sờ. Khương Hoa Sam tiếp tục xả: “Giả nhân giả nghĩa… bán nước cầu vinh.”
Hai chữ "bán nước" vừa thốt ra, sắc mặt Thẩm Khiêm không thể giữ được nữa, ông cụ vội bịt miệng Khương Hoa Sam lại. Không đợi ông cụ quở trách, Khương Hoa Sam đã tỏ vẻ vô tội: "Ông nội, là Thẩm tiên sinh nói cháu cứ gọi theo họ mà."
Không sai chút nào.
Ông cụ Thẩm Trang ngẩng đầu nhìn Thẩm Khiêm: "Miên Chi ngoan nhất, chắc chắn không phải nó. Còn tính cách của Tuy Nhĩ cũng không biết giống ai, hôm nào ta phải răn dạy lại nó mới được, con làm bác cũng đừng chấp nhặt với đám trẻ con."
Khóe miệng Thẩm Khiêm giật giật, mấy năm nay ông ta bận rộn luồn cúi bên ngoài, ít khi trở về. Thỉnh thoảng cũng nghe phong thanh nói ông cụ thiên vị đứa cháu gái ngoại tộc, vốn dĩ ông ta không để tâm, bây giờ xem ra lời đồn vẫn còn nói giảm nói tránh rồi.
"Được rồi được rồi, ông nội còn có chuyện muốn nói với bác cả của con, con về trước đi. Vài ngày nữa ông nội dẫn con ra ngoài giải khuây."
Khương Hoa Sam đứng dậy: "Ông nội ngủ ngon."
Lúc đi còn không quên quan tâm đến cảm xúc của Thẩm Khiêm: "Thẩm tiên sinh, tạm biệt."
Thẩm Chấp mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, giống như một công cụ vô tri dẫn Khương Hoa Sam ra khỏi đình nghỉ mát.
Trước sân gió nhẹ hiu hiu, lúc đi ngang qua sân trước, Khương Hoa Sam dừng bước.
Giữa hoa sảnh, có một thiếu niên mặc đồ đen đang cúi đầu khẽ ngửi một đóa Ngụy Tử sắp nở trên giàn hoa. Mắt thiếu niên rũ xuống, ánh mắt long lanh mà ôn hòa. Cảm nhận được có người đang nhìn mình, mỹ thiếu niên chậm rãi ngước mắt lên, khoảnh khắc cậu ngẩng đầu, hàng mi cong vυ"t nhẹ nhàng vểnh lên, giống như cánh bướm đang rung động.
Sau này trong giới danh lợi nước A vẫn luôn lưu truyền một câu nói, bất kỳ người phụ nữ nào cũng không thể nhìn thẳng vào mắt Thẩm Quy Linh quá ba giây. Vì sau ba giây bạn sẽ sa vào lưới tình, sau đó cam tâm tình nguyện dâng hiến linh hồn của mình.
Một giây, hai giây, ba giây...
1
0
3 ngày trước
1 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
