TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 27
Chương 27: Không phải cứ có quan hệ huyết thống mới là người thân

Lời này không khác gì một lưỡi dao đâm vào tim dì Phùng. Dù biết lời trẻ con không thể coi là thật, nhưng bà vẫn không kìm được mà đỏ hoe mắt.

Ánh sáng trong mắt Thẩm Kiều trầm xuống vài phần: "Tuy Nhĩ, thứ nhất, làm sai không đáng sợ, nhưng đừng tự lừa mình dối người. Phải học cách xin lỗi. Thứ hai, dì Phùng không phải là người hầu, là người thân. Trên thế giới này không phải cứ có quan hệ huyết thống mới là người thân, hiểu không?"

Phó Tuy Nhĩ im lặng không nói, rõ ràng là không nghe vào được bao nhiêu. Ngược lại, Khương Hoa Sam đứng bên cạnh lại được một bài học ngay tại chỗ.

Cùng là làm sai, Thẩm Kiều dạy Phó Tuy Nhĩ phải xin lỗi, còn Phương Mi dạy cô là sống chết không nhận.

Về người nhà, Thẩm Kiều nói với Phó Tuy Nhĩ, không phải cứ có huyết thống mới gọi là người thân, nhưng Phương Mi lại không lúc nào không nhắc nhở cô, chỉ có mẹ và em gái mới là người nhà của cô. Bởi vì họ cùng chung dòng máu, mà máu mủ ruột rà. Vậy sự thật là gì?

Dòng suy nghĩ của Khương Hoa Sam ngày càng sáng tỏ, cô ngẩng đầu nhìn về phía dì Phùng, người ít được chú ý nhất trong ba người.

Sáu năm sau, Kình Cảng của nước A sẽ xảy ra một vụ thảm sát chấn động thế giới.

Một nhóm cướp biển hoạt động trên công hải đã cấu kết với nhau, mang theo một lượng lớn vũ khí lén lút vào cảng. Các nhà tài phiệt có tên tuổi trong giới thượng lưu nước A đều trở thành mục tiêu cướp bóc lần đó, một nửa trong số đó thương vong thảm trọng, những gia tộc hàng đầu như nhà họ Phó cũng bị ảnh hưởng không nhỏ.

Phó Gia Minh, cũng chính là bố của Phó Tuy Nhĩ, vào thời khắc sinh tử, ông ta chỉ mang theo đứa con trai riêng với nhân tình chạy thoát. Vào lúc nguy nan, tất cả mọi người trong nhà họ Phó đều chỉ lo cho bản thân. Duy chỉ có dì Phùng, bà đã liều mình giấu Phó Tuy Nhĩ đi, còn mình thì cầm một con dao phay đứng gác trước nhà.

Lúc bà chết, cánh tay đã gãy lìa, nhưng trong tay vẫn nắm chặt con dao phay đó.

Sau này nhờ có người nhà họ Thẩm kịp thời đến cứu, Phó Tuy Nhĩ mới may mắn thoát nạn. Nhưng nếu không có một phút dì Phùng không màng sống chết cầm chân kẻ địch trước cửa phòng, Phó Tuy Nhĩ không thể nào toàn mạng. Cho nên, Thẩm Kiều cũng rất yêu thương Phó Tuy Nhĩ. Sau khi bà mất, người mà bà chọn cho con gái mình đã bảo vệ cô bé cho đến chết.

Khương Hoa Sam có thể nhìn thấu dụng tâm của Thẩm Kiều là vì cô nắm trong tay kịch bản, nhưng Phó Tuy Nhĩ thì không.

0

0

3 ngày trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.