TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 25
Chương 25: Mất bình tĩnh

Sắc mặt Phó Tuy Nhĩ khó coi, cô bé chỉ tay vào dì Phùng: "Sao nào? Lại muốn cậy già lên mặt dạy đời tôi à? Sao không làm sớm đi? Không vừa mắt thì trả tôi về nhà họ Phó đi, tôi còn không thèm ở lại đây! Nhà họ Thẩm thì thôi đi, bây giờ ngay cả một con ma đói bên ngoài cũng có thể bắt nạt tôi! Tôi phải về nói với bố tôi, các người không làm chủ cho tôi, tôi vẫn còn có nhà họ Phó."

Đứa trẻ mười hai tuổi đang ở độ tuổi nổi loạn, Phó Tuy Nhĩ bây giờ chính là một thiếu nữ có vấn đề điển hình của tuổi dậy thì. Dì Phùng tức đến đau đầu, ôm tim nói: "Nhĩ Nhĩ, con nghe lời đi!"

Phó Tuy Nhĩ cười lạnh: "Nghe lời, nghe lời, tôi là con chó các người nuôi à? Từ nhỏ đến lớn ngoài việc bắt tôi nghe lời ra các người còn biết nói gì nữa? Tôi nói cho các người biết! Chuyện hôm nay nếu các người không ép con tiện nhân Khương Hoa Sam kia quỳ trước mặt tôi dập đầu nhận lỗi, sau này các người đừng hòng quản tôi nữa! Cũng đừng mong tôi nghe lời các người nữa."

"Con..." Dì Phùng thấy khuyên không được, tức đến trắng cả mặt.

"Ồ! Trông cũng có tinh thần phết nhỉ?"

Khương Hoa Sam đã đứng nghe ngoài cửa một lúc, canh đúng thời điểm liền cười tủm tỉm đẩy cửa bước vào.

Dì Phùng vốn đang đau lòng vì thái độ của Phó Tuy Nhĩ, đột nhiên đối diện với gương mặt hả hê này thì sững sờ. Vị cô chủ Khương này bị ngớ ngẩn à? Vào lúc dầu sôi lửa bỏng này còn dám đến tận cửa khıêυ khí©h?

"Khương Hoa Sam?"

Vẻ mặt dữ tợn của Phó Tuy Nhĩ cứng đờ một giây, sau đó nghiến răng nói: "Mày còn dám đến à? Mày còn cười?" Vừa nói, cô bé vừa giơ bình hoa pha lê trong tay ném về phía Khương Hoa Sam.

"Nhĩ Nhĩ!" Sắc mặt dì Phùng đại biến, hét lớn: "Mau tránh ra!"

"Choang!"

Một tiếng vang lớn, Khương Hoa Sam không hề nhúc nhích một bước, cú ném trông có vẻ hung hãn lại rơi chính xác xuống chân cô.

Mười hai tuổi vẫn còn non nớt, dù tức giận đến thế nào cũng không dám ném bình hoa thật. Không giống như bọn họ của nhiều năm sau, cãi nhau một trận cũng phải tính kế một mất một còn. Khương Hoa Sam cũng không biết mình đang cảm thán điều gì, cô nghiêng đầu đánh giá Phó Tuy Nhĩ.

"Tại sao mày không tránh?"

Ánh mắt của Khương Hoa Sam khiến Phó Tuy Nhĩ cảm thấy bị sỉ nhục vô cùng, cô bé lập tức nổi trận lôi đình, sa sầm mặt nhảy xuống giường.

Thấy không ném trúng người, trái tim treo lơ lửng của dì Phùng cuối cùng cũng hạ xuống. Bà vội vàng tiến lên kéo Phó Tuy Nhĩ lại, không ngừng xua tay về phía Khương Hoa Sam: "Cô chủ Khương, Nhĩ Nhĩ bây giờ vẫn chưa bình tĩnh, mời cô về trước đi ạ."

"Không được đi!"

0

0

3 ngày trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.