TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 20
Chương 20: Kịch bản xuất hiện

Ông cụ Thẩm tức giận đến mức nhắm mắt ngã ngồi xuống ghế.

"Bố..."

Thẩm Kiều sợ hãi vội vàng tiến lên đỡ, nhưng lại bị ông cụ Thẩm đẩy ra: "Cút! Cút ra ngoài!"

Cuộc nói chuyện kết thúc trong không vui, lúc Thẩm Kiều rời khỏi Thấm Viên, sắc mặt bà tệ đến cực điểm.

"Cô út." Thẩm Chấp thấy bà mất hồn mất vía, bèn đặc biệt tiễn bà ra ngoài cầu có mái che.

Thẩm Kiều cố gắng gượng dậy tinh thần, gắng gượng nặn ra một nụ cười: "Quản gia Thẩm, bố tôi phiền chú chăm sóc."

Thẩm Chấp là người nhìn Thẩm Kiều lớn lên, biết bà chỉ là tính tình kiêu căng nhưng tâm địa tốt, bèn thở phào một hơi: "Cô út, ông chủ bây giờ đang trong cơn tức giận, qua vài ngày nguôi giận rồi sẽ không sao đâu, đến lúc đó cô lại qua thăm ạ?"

Thẩm Kiều hiểu ý tốt của Thẩm Chấp, gật đầu: "Cháu biết rồi ạ. Tuy Nhĩ cũng sắp tỉnh rồi, cháu qua xem con bé."

Thẩm Chấp gật đầu, Thẩm Kiều quay người vừa nhấc chân, ông đột nhiên nghĩ đến điều gì đó lại gọi bà lại: "Cô út."

Bước chân Thẩm Kiều dừng lại, bà quay người nhìn Thẩm Chấp: "Còn có chuyện gì sao ạ?"

Thẩm Chấp do dự một lát, gật đầu nói: "Cô út, bà của cô chủ Khương không phải là nhân tình của ông chủ."

Thẩm Kiều hơi sững sờ, hoàn toàn không ngờ Thẩm Chấp lại nói với mình những điều này.

Giọng Thẩm Chấp trịnh trọng: "Người khác không hiểu, nhưng cô út phải hiểu chứ. Ông chủ là người như thế nào? Đến tận bây giờ vẫn còn nhớ đến cái tốt của cố nhân, tự nhiên có lý do của ông ấy. Có những lời, cho dù cô có tức giận đến mấy sau này cũng không thể nói ra được, không được nói đâu ạ."

Nói xong, Thẩm Chấp khẽ gật đầu rồi quay người vào Thấm Viên, để lại một mình Thẩm Kiều đứng tại chỗ suy ngẫm.

...

Tháng bảy, ao sen biếc xanh, cá chép gấm đuôi vàng nô đùa đuổi bắt dưới nước. Thẩm Viên vào lúc này, mỗi một góc đều mang dáng vẻ của năm tháng tĩnh lặng.

Trong thủy tạ, trán Khương Hoa Sam sưng lên một cục u đỏ, gương mặt non nớt hiện lên vẻ nặng nề hoàn toàn không tương xứng với tuổi tác.

Ngay khoảnh khắc cô đâm vào cột, cuốn sách kịch bản đó đột nhiên xuất hiện trong đầu cô.

Hoàn toàn không có dấu hiệu báo trước!

"Thư Linh?"

"Kịch bản chó má?"

Từ lúc đó đến giờ, cô vẫn luôn cố gắng kết nối với Thư Linh, nhưng không hề có hồi âm.

Cuốn sách kịch bản không phải đã bị cô xé nát rồi sao? Sao lại tự dưng xuất hiện?

Lẽ nào cô thật sự đã quay về quá khứ?

Đáy mắt Khương Hoa Sam ánh lên một tia vui mừng, nhưng cũng đầy cảnh giác. Cô sững sờ nhìn lòng bàn tay đã thu nhỏ lại của mình, lúc này máu trong toàn thân đều đang sôi trào. Nếu đây là sự thật, vậy thì lần này cô có thể thay đổi kết cục bị đầu độc của ông nội rồi phải không?

1

0

3 ngày trước

10 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.