TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 13
Chương 13: Con không phải đang mơ đấy chứ?

Cô bé thân mật ôm lấy cánh tay Phương Mi: "Mẹ, con thấy hình như chị tức giận lắm. Chị ấy có nói với ông cụ là vì con nên chị mới lỡ tay đẩy Phó Tuy Nhĩ xuống cầu thang không ạ?"

"Suỵt!" Sắc mặt Phương Mi hơi thay đổi, bà ta đưa tay bịt miệng cô con gái nhỏ: "Con nhớ kỹ, chuyện này chỉ có thể là do chị con làm."

Phó Tuy Nhĩ là tiểu thư họ hàng của nhà họ Thẩm, nếu để ông cụ biết người đẩy là Khương Vãn Ý, chỉ sợ trong cơn tức giận sẽ đuổi mẹ con họ ra khỏi Thẩm Viên. Nhưng nếu là Khương Hoa Sam, cùng lắm cũng chỉ bị mắng một trận là xong.

Khương Vãn Ý ngoan ngoãn cười: "Vâng ạ, thưa mẹ."

Thẩm trang viên có một vườn và tám sân trong, Thấm Viên là sân chính, chiếm diện tích lớn nhất. Ông cụ Thẩm yêu thích quốc học, Thấm Viên ngoài non nước như tranh vẽ còn có hoa đình thủy tạ, trà các vũ hiên.

Đi qua hoa đình, vài tia nắng xuyên qua song cửa sổ thưa thớt rọi xuống chiếc bàn dài bằng gỗ tử đàn, bụi trần nhảy múa, trong không khí là mùi hương hoa và gỗ mục quen thuộc. Trong sân, một ông lão mặc Đường trang, hai bên thái dương đã hoa râm nhưng tinh thần vẫn minh mẫn. Tay ông cầm một cây kéo, đang khom người ngắm nghía một cây Mẫu đơn tím, nghe thấy tiếng động sau lưng, ông liền đặt kéo xuống quay người lại.

Tháng tư gió nhẹ hiu hiu, thổi gợn mặt hồ trong lòng Khương Hoa Sam, thần sắc cô có chút hoảng hốt.

Là ông lão hiền từ trong ký ức của cô.

Là người ông coi cô như hòn ngọc quý trên tay.

"Ông nội."

Giây phút này, cô không thể kìm nén được tình cảm trong lòng nữa, nghẹn ngào chạy về phía ông cụ Thẩm.

Trước đó, ông cụ Thẩm đã nghe chuyện Khương Hoa Sam đẩy Phó Tuy Nhĩ xuống lầu. Dù ông cưng chiều Khương Hoa Sam, nhưng chuyện thế này tuyệt đối không thể dung túng.

Ông cụ vốn đang sa sầm mặt, định ra oai phủ đầu Khương Hoa Sam một trận, nào ngờ vừa quay đầu lại đã thấy cô bé ấm ức nhào vào lòng ông. Sự ỷ lại này đủ để làm tan chảy cả tấm thép dày tám thước.

"Đang yên đang lành sao lại khóc? Ai bắt nạt con à?" Ông cụ Thẩm lập tức vứt bỏ hết nguyên tắc, cúi người xuống nhẹ giọng dỗ dành.

Thẩm Chấp: "..."

Vừa rồi là ai nói không thể nuông chiều cô chủ Khương nữa, phải lập cho cô ấy chút quy củ?

Khương Hoa Sam không dám tin cảnh tượng trước mắt là thật, cô nhìn ông cụ Thẩm chằm chằm: "Ông nội, thật sự là ông sao? Con không phải đang mơ đấy chứ?"

Ông cụ Thẩm buồn cười nói: "Sáng nay không phải mới gặp ông rồi sao, sao lại nói cứ như thể bao nhiêu năm không gặp vậy?"

Hốc mắt Khương Hoa Sam cay xè, cô cố gắng kìm nén nước mắt.

Không nhiều không ít, trọn vẹn ba năm.

2

0

6 ngày trước

9 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.