0 chữ
Chương 11
Chương 11: Đứa con gái luôn ngoan ngoãn nghe lời
Nụ cười trên mặt Phương Mi không hề giảm, giọng nói nhẹ nhàng: “Vậy ý chị là tôi đổ oan cho chị rồi sao?”
Trương Như sững người, vội lắc đầu giải thích: “Khương phu nhân, tôi không có ý đó, thật sự là hành vi vừa rồi của cô chủ Khương quá đáng quá, cô ấy... cô ấy đã đẩy cô Tuy Nhĩ từ trên cầu thang xuống. May mà đây là tầng hai, lại có quản gia đỡ được, nếu không hậu quả không thể lường được. Vừa rồi tôi cũng vì quá hoảng nên mới không nhịn được nói cô chủ Khương vài câu, tôi cũng chỉ có ý tốt thôi.”
“...”
Nụ cười trong mắt Phương Mi giảm mạnh: “Chị Trương, đồ có thể ăn bậy nhưng lời thì không thể nói bừa. Sam Sam là con gái tôi, chẳng lẽ tôi không biết sao? Con bé nhát gan như vậy, làm gì có chuyện dám đẩy người khác? Tôi thấy rõ ràng là có người chăm sóc không chu đáo, xảy ra chuyện liền muốn tìm con gái tôi gánh tội thay!”
“Khương phu nhân!” Trương Như kinh ngạc, cuối cùng cũng hiểu thế nào là khẩu phật tâm xà.
Dì ấy định tiến lên tranh luận thì mấy dì giúp việc khác vội chạy tới can ngăn để tránh làm to chuyện. Trương Như chỉ cảm thấy ấm ức nhưng lại không biết làm thế nào. Họ là người làm, dù cô chủ Khương thật sự có làm gì cũng không đến lượt họ lên tiếng. Thấy được sự lợi hại của Phương Mi, Trương Như cũng đành ngậm miệng.
Nhưng Phương Mi lại không định dễ dàng cho qua, bà ta đẩy Khương Hoa Sam ra, chỉ vào Trương Như và mấy dì giúp việc khác: “Sam Sam, con nói thật cho mẹ nghe, có phải bọn họ chăm sóc Tuy Nhĩ không tốt rồi muốn vu oan cho con không?”
Khương Hoa Sam ngẩng đầu. Trong mắt Phương Mi không hề có cô, chỉ không ngừng ra hiệu cho cô. Cô im lặng một lát, mặt không cảm xúc giơ cánh tay lên hất tay Phương Mi ra.
“Sam Sam, con sao vậy?” Phương Mi hoàn toàn không ngờ đứa con gái trước nay luôn ngoan ngoãn nghe lời lại dám chống đối mình, bà ta hơi sững sờ, nhất thời chưa phản ứng kịp.
Khương Hoa Sam quay đầu nhìn Trương Như: “Ở đây không có việc của mấy người, lui xuống đi.”
Trương Như hơi ngẩn người. Cô chủ Khương... đang nói giúp mình sao?
Các dì giúp việc khác nhìn nhau, kéo Trương Như vội vàng rời khỏi nơi thị phi này.
Dì Trương và những người khác vừa đi khỏi, Phương Mi mới muộn màng nhận ra, bà ta nhíu mày nhìn kỹ Khương Hoa Sam: “Sam Sam? Rốt cuộc con bị sao vậy?”
Trong mắt Khương Hoa Sam hoàn toàn không có Phương Mi, cô ngước mắt cẩn thận nhìn quanh.
Trương Như sững người, vội lắc đầu giải thích: “Khương phu nhân, tôi không có ý đó, thật sự là hành vi vừa rồi của cô chủ Khương quá đáng quá, cô ấy... cô ấy đã đẩy cô Tuy Nhĩ từ trên cầu thang xuống. May mà đây là tầng hai, lại có quản gia đỡ được, nếu không hậu quả không thể lường được. Vừa rồi tôi cũng vì quá hoảng nên mới không nhịn được nói cô chủ Khương vài câu, tôi cũng chỉ có ý tốt thôi.”
“...”
Nụ cười trong mắt Phương Mi giảm mạnh: “Chị Trương, đồ có thể ăn bậy nhưng lời thì không thể nói bừa. Sam Sam là con gái tôi, chẳng lẽ tôi không biết sao? Con bé nhát gan như vậy, làm gì có chuyện dám đẩy người khác? Tôi thấy rõ ràng là có người chăm sóc không chu đáo, xảy ra chuyện liền muốn tìm con gái tôi gánh tội thay!”
Dì ấy định tiến lên tranh luận thì mấy dì giúp việc khác vội chạy tới can ngăn để tránh làm to chuyện. Trương Như chỉ cảm thấy ấm ức nhưng lại không biết làm thế nào. Họ là người làm, dù cô chủ Khương thật sự có làm gì cũng không đến lượt họ lên tiếng. Thấy được sự lợi hại của Phương Mi, Trương Như cũng đành ngậm miệng.
Nhưng Phương Mi lại không định dễ dàng cho qua, bà ta đẩy Khương Hoa Sam ra, chỉ vào Trương Như và mấy dì giúp việc khác: “Sam Sam, con nói thật cho mẹ nghe, có phải bọn họ chăm sóc Tuy Nhĩ không tốt rồi muốn vu oan cho con không?”
Khương Hoa Sam ngẩng đầu. Trong mắt Phương Mi không hề có cô, chỉ không ngừng ra hiệu cho cô. Cô im lặng một lát, mặt không cảm xúc giơ cánh tay lên hất tay Phương Mi ra.
Khương Hoa Sam quay đầu nhìn Trương Như: “Ở đây không có việc của mấy người, lui xuống đi.”
Trương Như hơi ngẩn người. Cô chủ Khương... đang nói giúp mình sao?
Các dì giúp việc khác nhìn nhau, kéo Trương Như vội vàng rời khỏi nơi thị phi này.
Dì Trương và những người khác vừa đi khỏi, Phương Mi mới muộn màng nhận ra, bà ta nhíu mày nhìn kỹ Khương Hoa Sam: “Sam Sam? Rốt cuộc con bị sao vậy?”
Trong mắt Khương Hoa Sam hoàn toàn không có Phương Mi, cô ngước mắt cẩn thận nhìn quanh.
1
0
6 ngày trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
