0 chữ
Chương 24
Chương 24: Tôi tên là Thỏ Lắm Lời, mọi người có thể gọi tôi là A Thỏ hoặc gọi tôi là anh Thỏ cũng được
“Anh Dật, anh đang suy nghĩ gì vậy?”
Thấy Trần Dật đang cau mày, Thỏ Lắm Lời tò mò hỏi: “Đau đầu lắm à?”
“Ừ.”
Trần Dật nhíu mày trầm ngâm một lúc rồi mới nói: “Gói quà giới hạn 520 giá 88 điểm thưởng này là con đường duy nhất để nhận đạo cụ vào lúc này, hơn nữa còn tặng thêm năm mảnh kỹ năng.”
“Có thể nói là một gói quà rất đáng giá rồi.”
“Hiện tại chúng ta đang có gần một vạn điểm thưởng, nếu đi thu mua số lượng lớn quyền mua từ những người khác, trừ chi phí trung gian ra thì cũng đủ để lấy miễn phí khoảng một trăm gói quà nữa.”
“Vậy còn chần chừ gì nữa chứ!”
Mắt Thỏ Lắm Lời sáng rực lên: “Hời như vậy thì phải mua thôi!”
“Vấn đề chính là ở chỗ này đấy.”
Trần Dật lắc đầu, thở dài đầy bất đắc dĩ: “Cậu không nhận ra sao, tất cả những chuyện diễn ra từ đầu đến giờ quá giống game web Trung Quốc rồi à?”
“Từ cái danh hiệu trên đầu này, hiệu ứng lấp lánh không thể tắt nổi.”
“Hay là những hoạt động giới hạn 520 quen thuộc này, hoặc là những con số sát thương phóng đại trên đầu boss kia nữa.”
“Nhìn đâu cũng giống hệt mấy game web Trung Quốc.”
“Mà game web Trung Quốc có một chuyện rất xấu tính, đó là trước khi tung ra một hoạt động cực kỳ ưu đãi nào đó, nhà phát hành thường hay đưa ra trước một hoạt động rẻ hơn bình thường một chút.”
“Họ dùng hoạt động đó để người chơi tiêu sạch số điểm tích lũy trong tay.”
“Rồi khi hoạt động cực kỳ ưu đãi kia xuất hiện, người chơi muốn nhận thưởng chỉ còn cách nạp tiền vào thêm.”
“Đúng thật là vậy.”
Thỏ Lắm Lời gật đầu tán đồng: “Nhưng trước giờ chẳng lừa được tôi đâu, tôi chơi game lúc nào cũng như Tỳ Hưu vậy, chỉ tích đồ vào ba lô, tuyệt đối không tiêu xài gì cả.”
“Theo suy đoán của anh, phiên bản cập nhật ngày 1 tháng 6 sẽ có hoạt động ưu đãi hơn nữa, giờ việc chúng ta nên làm là tích điểm lại đúng không?”
“Ừ.”
Trần Dật phủi lớp bụi trên người, sau đó mới nói: “Trong lòng tôi cũng nghĩ vậy, nhưng lần này quả thực có chút khó cưỡng lại được, mua mười gói thôi.”
“Chơi thử một phát mười lần rút.”
“Còn lại nhất định không tiêu nữa, giữ hết lại chờ phiên bản cập nhật ngày 1 tháng 6.”
“Ồ.”
Thỏ Lắm Lời nhét con dao móng vuốt vào trong túi, lẩm bẩm đứng dậy bước theo sau Trần Dật: “Sao tôi nghe đoạn đối thoại này cứ quen quen nhỉ?”
“Cậu vừa nói gì cơ?”
“Không có gì, không có gì đâu, anh Dật. Chúng ta đi thôi.”
Bước ra khỏi tầng hầm, đứng trên con phố, Trần Dật nhìn đám đông ồn ào trước mặt, mặt không biểu cảm, đứng tại chỗ chẳng nói lời nào.
Tình hình bên ngoài đại khái cũng giống như anh dự đoán.
Sau khi Cupid chết, thi thể biến thành luồng sáng trắng rồi biến mất, không để lại bất kỳ xác chết nào.
Chỉ nghe nói là rơi ra một vài đạo cụ.
Đã bị người của phía chính quyền thu đi rồi.
Trong toàn bộ quá trình chiến đấu với boss, chỉ có rất ít người bị thương nhẹ, nhân viên y tế đến băng bó sơ qua rồi đi luôn, bệnh viện bây giờ giường bệnh từ lâu đã không còn đủ chỗ.
Ngược lại, xe của nhà tang lễ đã đến mấy chiếc.
Chỉ cần bị dây cung của Cupid sượt qua một chút, cơ bản là chẳng còn khái niệm bị thương nữa, trực tiếp chôn ngay tại chỗ luôn cũng được.
Lúc này, những người vừa tham gia chiến đấu chân vẫn còn đang run rẩy không ngừng, nhưng ai cũng hưng phấn và tự hào, cao giọng kể lại diễn biến trận chiến vừa rồi với người xung quanh.
Hưởng thụ ánh mắt ngưỡng mộ từ những người đó.
Không ai biết rõ trong lòng những người này lúc ấy rốt cuộc đang nghĩ gì, mà lại bất chấp tất cả xông lên chiến đấu với boss như vậy.
Nhưng nhìn đôi chân run rẩy dữ dội của họ, có thể thấy rõ adrenaline vẫn còn tăng vọt, trong lòng ít nhiều cũng vẫn còn sợ hãi.
Cả con phố rất náo nhiệt.
Nhiều người vốn đang trốn trong nhà cũng đã bắt đầu ra ngoài hóng chuyện.
Dĩ nhiên, trước đó đúng là rất náo nhiệt.
Nhưng khi Trần Dật bước ra thì mọi thứ hoàn toàn thay đổi.
Con phố trong vài giây lập tức trở nên im phăng phắc, sau đó tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Trần Dật, chính xác hơn là nhìn vào cái danh hiệu trên đầu anh.
Những dòng chữ màu xanh lam lấp lánh trong đêm tối.
Giống như con đom đóm đầy râu ria giữa đêm đen, vô cùng chói mắt!!!
Tất cả mọi người trên con phố từ từ há to miệng, vẻ mặt đầy kinh ngạc, ngơ ngác nhìn Trần Dật.
“Cái... cái đó là gì vậy?”
Hàn Ngọc cầm con dao găm trong tay, được người nhà vây quanh ôm lấy. Anh ta nhìn chằm chằm vào danh hiệu trên đầu Trần Dật với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, âm thầm nắm chặt tay lại, nhỏ giọng nói: “Rồi sẽ có ngày, tôi cũng lấy được danh hiệu này.”
Hàn Ngọc chính là người đứng thứ hai trong bảng xếp hạng sát thương vừa rồi.
Con dao găm trong tay anh ta có khả năng gây sát thương chảy máu vô hạn.
“Nói bậy bạ gì vậy.”
Một người phụ nữ trung niên đứng sau lưng anh ta, khí chất dịu dàng, vẻ mặt hơi bất an nhẹ nhàng gõ đầu Hàn Ngọc: “Mẹ chỉ cần con bình an thôi, sau này đừng làm những chuyện mạo hiểm như thế nữa.”
“Mẹ à!”
Hàn Ngọc hơi khó chịu đẩy nhẹ tay bà ra, ưỡn ngực phản bác: “Mẹ đã nghe qua câu này chưa? Người không dám ngồi vào bàn cược thì đúng là sẽ không thua, nhưng cũng chẳng bao giờ thắng được!”
“Trật tự thế giới rõ ràng sắp thay đổi rồi, bắt đầu từ hôm nay, con nhất định phải ngồi vào bàn cược vì gia đình này!”
“Con phải thắng liên tục.”
“Vừa rồi chẳng phải con đã thắng sao? Con giành được hạng hai, nhận rất nhiều phần thưởng.”
“Chỉ là…”
Anh ta hơi nghiêng đầu, ánh mắt ghen tị nhìn về phía Trần Dật: “Chỉ là không tung được đòn cuối, không giành được danh hiệu kia thôi.”
“Cái thằng này.”
Người phụ nữ lo lắng nói: “Làm gì có ai thắng mãi được, bố con chẳng phải…”
“Đủ rồi.”
Người đàn ông đứng phía sau bình thản ngắt lời bà, đặt tay lên vai Hàn Ngọc rồi nói: “Con nói đúng đấy, trật tự thế giới sắp thay đổi rồi.”
“Kể từ hôm nay, bố sẽ cùng con ngồi vào bàn cược.”
“Đừng để ý mẹ con nói, phụ nữ thì hiểu gì chứ. Tình hình về sau thế nào cũng chẳng ai rõ được.”
“Bây giờ nếu không mạnh mẽ lên, sau này còn chẳng biết sẽ phải chịu ấm ức đến mức nào.”
“Mấy người…”
Người phụ nữ hơi tức giận, nhưng đứng trước mặt con trai, bà không tiện thể hiện gì thêm, chỉ đành quay đầu nhìn sang hướng khác để tỏ ý bất mãn.
Không phải bà không hiểu những điều này.
Bà chỉ không muốn người thân của mình chết đi. Vừa rồi, chẳng phải đã có mấy người chết rồi sao?
Trần Dật khẽ thở dài, không nói nhiều thêm, chỉ bảo Thỏ Lắm Lời bắt đầu đi tìm những người sẵn lòng bán quyền mua gói quà giới hạn.
Phải nói rằng, Thỏ Lắm Lời có thể không phải là một nhân viên bán hàng giỏi, nhưng chắc chắn là một nhân viên bán hàng phiền phức nhất.
Chỉ thấy Thỏ Lắm Lời vẻ mặt đầy hứng khởi lao thẳng vào giữa mấy người kia, miệng tuôn ra những câu chữ như súng liên thanh.
“Để tôi tự giới thiệu một chút.”
“Tôi tên Thỏ Lắm Lời, mọi người có thể gọi tôi là A Thỏ, hoặc gọi tôi là anh Thỏ cũng được.”
“Mọi người đã mua gói quà giới hạn 88 điểm thưởng kia chưa?”
“Nếu chưa mua thì có thể chuyển quyền mua gói quà đó cho chúng tôi được không?”
“Đổi lại tôi sẽ trả cho mọi người một chút thù lao, à… 3 điểm thưởng thì sao nhỉ?”
“Ít quá à? Thế 5 điểm thưởng nhé?”
Thấy Trần Dật đang cau mày, Thỏ Lắm Lời tò mò hỏi: “Đau đầu lắm à?”
“Ừ.”
Trần Dật nhíu mày trầm ngâm một lúc rồi mới nói: “Gói quà giới hạn 520 giá 88 điểm thưởng này là con đường duy nhất để nhận đạo cụ vào lúc này, hơn nữa còn tặng thêm năm mảnh kỹ năng.”
“Có thể nói là một gói quà rất đáng giá rồi.”
“Hiện tại chúng ta đang có gần một vạn điểm thưởng, nếu đi thu mua số lượng lớn quyền mua từ những người khác, trừ chi phí trung gian ra thì cũng đủ để lấy miễn phí khoảng một trăm gói quà nữa.”
“Vậy còn chần chừ gì nữa chứ!”
Mắt Thỏ Lắm Lời sáng rực lên: “Hời như vậy thì phải mua thôi!”
“Vấn đề chính là ở chỗ này đấy.”
Trần Dật lắc đầu, thở dài đầy bất đắc dĩ: “Cậu không nhận ra sao, tất cả những chuyện diễn ra từ đầu đến giờ quá giống game web Trung Quốc rồi à?”
“Hay là những hoạt động giới hạn 520 quen thuộc này, hoặc là những con số sát thương phóng đại trên đầu boss kia nữa.”
“Nhìn đâu cũng giống hệt mấy game web Trung Quốc.”
“Mà game web Trung Quốc có một chuyện rất xấu tính, đó là trước khi tung ra một hoạt động cực kỳ ưu đãi nào đó, nhà phát hành thường hay đưa ra trước một hoạt động rẻ hơn bình thường một chút.”
“Họ dùng hoạt động đó để người chơi tiêu sạch số điểm tích lũy trong tay.”
“Rồi khi hoạt động cực kỳ ưu đãi kia xuất hiện, người chơi muốn nhận thưởng chỉ còn cách nạp tiền vào thêm.”
“Đúng thật là vậy.”
Thỏ Lắm Lời gật đầu tán đồng: “Nhưng trước giờ chẳng lừa được tôi đâu, tôi chơi game lúc nào cũng như Tỳ Hưu vậy, chỉ tích đồ vào ba lô, tuyệt đối không tiêu xài gì cả.”
“Ừ.”
Trần Dật phủi lớp bụi trên người, sau đó mới nói: “Trong lòng tôi cũng nghĩ vậy, nhưng lần này quả thực có chút khó cưỡng lại được, mua mười gói thôi.”
“Chơi thử một phát mười lần rút.”
“Còn lại nhất định không tiêu nữa, giữ hết lại chờ phiên bản cập nhật ngày 1 tháng 6.”
“Ồ.”
Thỏ Lắm Lời nhét con dao móng vuốt vào trong túi, lẩm bẩm đứng dậy bước theo sau Trần Dật: “Sao tôi nghe đoạn đối thoại này cứ quen quen nhỉ?”
“Cậu vừa nói gì cơ?”
“Không có gì, không có gì đâu, anh Dật. Chúng ta đi thôi.”
Bước ra khỏi tầng hầm, đứng trên con phố, Trần Dật nhìn đám đông ồn ào trước mặt, mặt không biểu cảm, đứng tại chỗ chẳng nói lời nào.
Sau khi Cupid chết, thi thể biến thành luồng sáng trắng rồi biến mất, không để lại bất kỳ xác chết nào.
Chỉ nghe nói là rơi ra một vài đạo cụ.
Đã bị người của phía chính quyền thu đi rồi.
Trong toàn bộ quá trình chiến đấu với boss, chỉ có rất ít người bị thương nhẹ, nhân viên y tế đến băng bó sơ qua rồi đi luôn, bệnh viện bây giờ giường bệnh từ lâu đã không còn đủ chỗ.
Ngược lại, xe của nhà tang lễ đã đến mấy chiếc.
Chỉ cần bị dây cung của Cupid sượt qua một chút, cơ bản là chẳng còn khái niệm bị thương nữa, trực tiếp chôn ngay tại chỗ luôn cũng được.
Lúc này, những người vừa tham gia chiến đấu chân vẫn còn đang run rẩy không ngừng, nhưng ai cũng hưng phấn và tự hào, cao giọng kể lại diễn biến trận chiến vừa rồi với người xung quanh.
Hưởng thụ ánh mắt ngưỡng mộ từ những người đó.
Không ai biết rõ trong lòng những người này lúc ấy rốt cuộc đang nghĩ gì, mà lại bất chấp tất cả xông lên chiến đấu với boss như vậy.
Nhưng nhìn đôi chân run rẩy dữ dội của họ, có thể thấy rõ adrenaline vẫn còn tăng vọt, trong lòng ít nhiều cũng vẫn còn sợ hãi.
Cả con phố rất náo nhiệt.
Nhiều người vốn đang trốn trong nhà cũng đã bắt đầu ra ngoài hóng chuyện.
Dĩ nhiên, trước đó đúng là rất náo nhiệt.
Nhưng khi Trần Dật bước ra thì mọi thứ hoàn toàn thay đổi.
Con phố trong vài giây lập tức trở nên im phăng phắc, sau đó tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Trần Dật, chính xác hơn là nhìn vào cái danh hiệu trên đầu anh.
Những dòng chữ màu xanh lam lấp lánh trong đêm tối.
Giống như con đom đóm đầy râu ria giữa đêm đen, vô cùng chói mắt!!!
Tất cả mọi người trên con phố từ từ há to miệng, vẻ mặt đầy kinh ngạc, ngơ ngác nhìn Trần Dật.
“Cái... cái đó là gì vậy?”
Hàn Ngọc cầm con dao găm trong tay, được người nhà vây quanh ôm lấy. Anh ta nhìn chằm chằm vào danh hiệu trên đầu Trần Dật với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, âm thầm nắm chặt tay lại, nhỏ giọng nói: “Rồi sẽ có ngày, tôi cũng lấy được danh hiệu này.”
Hàn Ngọc chính là người đứng thứ hai trong bảng xếp hạng sát thương vừa rồi.
Con dao găm trong tay anh ta có khả năng gây sát thương chảy máu vô hạn.
“Nói bậy bạ gì vậy.”
Một người phụ nữ trung niên đứng sau lưng anh ta, khí chất dịu dàng, vẻ mặt hơi bất an nhẹ nhàng gõ đầu Hàn Ngọc: “Mẹ chỉ cần con bình an thôi, sau này đừng làm những chuyện mạo hiểm như thế nữa.”
“Mẹ à!”
Hàn Ngọc hơi khó chịu đẩy nhẹ tay bà ra, ưỡn ngực phản bác: “Mẹ đã nghe qua câu này chưa? Người không dám ngồi vào bàn cược thì đúng là sẽ không thua, nhưng cũng chẳng bao giờ thắng được!”
“Trật tự thế giới rõ ràng sắp thay đổi rồi, bắt đầu từ hôm nay, con nhất định phải ngồi vào bàn cược vì gia đình này!”
“Con phải thắng liên tục.”
“Vừa rồi chẳng phải con đã thắng sao? Con giành được hạng hai, nhận rất nhiều phần thưởng.”
“Chỉ là…”
Anh ta hơi nghiêng đầu, ánh mắt ghen tị nhìn về phía Trần Dật: “Chỉ là không tung được đòn cuối, không giành được danh hiệu kia thôi.”
“Cái thằng này.”
Người phụ nữ lo lắng nói: “Làm gì có ai thắng mãi được, bố con chẳng phải…”
“Đủ rồi.”
Người đàn ông đứng phía sau bình thản ngắt lời bà, đặt tay lên vai Hàn Ngọc rồi nói: “Con nói đúng đấy, trật tự thế giới sắp thay đổi rồi.”
“Kể từ hôm nay, bố sẽ cùng con ngồi vào bàn cược.”
“Đừng để ý mẹ con nói, phụ nữ thì hiểu gì chứ. Tình hình về sau thế nào cũng chẳng ai rõ được.”
“Bây giờ nếu không mạnh mẽ lên, sau này còn chẳng biết sẽ phải chịu ấm ức đến mức nào.”
“Mấy người…”
Người phụ nữ hơi tức giận, nhưng đứng trước mặt con trai, bà không tiện thể hiện gì thêm, chỉ đành quay đầu nhìn sang hướng khác để tỏ ý bất mãn.
Không phải bà không hiểu những điều này.
Bà chỉ không muốn người thân của mình chết đi. Vừa rồi, chẳng phải đã có mấy người chết rồi sao?
Trần Dật khẽ thở dài, không nói nhiều thêm, chỉ bảo Thỏ Lắm Lời bắt đầu đi tìm những người sẵn lòng bán quyền mua gói quà giới hạn.
Phải nói rằng, Thỏ Lắm Lời có thể không phải là một nhân viên bán hàng giỏi, nhưng chắc chắn là một nhân viên bán hàng phiền phức nhất.
Chỉ thấy Thỏ Lắm Lời vẻ mặt đầy hứng khởi lao thẳng vào giữa mấy người kia, miệng tuôn ra những câu chữ như súng liên thanh.
“Để tôi tự giới thiệu một chút.”
“Tôi tên Thỏ Lắm Lời, mọi người có thể gọi tôi là A Thỏ, hoặc gọi tôi là anh Thỏ cũng được.”
“Mọi người đã mua gói quà giới hạn 88 điểm thưởng kia chưa?”
“Nếu chưa mua thì có thể chuyển quyền mua gói quà đó cho chúng tôi được không?”
“Đổi lại tôi sẽ trả cho mọi người một chút thù lao, à… 3 điểm thưởng thì sao nhỉ?”
“Ít quá à? Thế 5 điểm thưởng nhé?”
6
0
1 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
