0 chữ
Chương 16
Chương 16: Trên đời này chẳng ai chịu nổi bốn phát đạn của tôi
Phần thưởng danh hiệu của sự kiện lần này quả thật khá kỳ lạ.
Hiệu quả của danh hiệu là khi tỏ tình với người mình thật lòng yêu thương, trong lúc gặp nguy hiểm chí mạng, người được tỏ tình sẽ có 1/10 khả năng thay mình hứng chịu đòn chí mạng ấy.
Đây rốt cuộc là người yêu, hay là kẻ thù vậy?
Người phụ nữ im lặng không nói gì.
Cô không thể chắc chắn liệu người đàn ông của mình có phải vì không muốn để cô gặp nguy hiểm nên mới không chịu tỏ tình với cô hay không.
Hay anh sợ bị vạch trần rằng bản thân không thật lòng thích cô, nên mới không dám mở lời.
Nhưng cô chẳng phân vân được bao lâu.
Trong lòng rất nhanh đã có đáp án, bởi chính cô cũng không muốn chủ động tỏ tình với người đàn ông của mình. Cô biết rõ mình thật lòng yêu anh, chỉ là không muốn khiến anh gặp nguy hiểm mà thôi.
Sau khi nghĩ thông suốt, mặc kệ gia đình còn ngồi bên cạnh, cô nhẹ nhàng cúi xuống hôn lên má chồng mình một cái, rồi vội vàng đỏ mặt chạy nhanh vào bếp.
“Em đi nấu mì cho mọi người đây.”
“Khụ.”
Ông nội ngồi bên cạnh hút thuốc lào, lặng lẽ nhắm mắt lại, khẽ cảm khái bằng giọng đầy tiếc nuối: “Già rồi, ngày còn trẻ, ta cũng từng sung sướиɠ như thế đấy.”
“Phụt.”
Chứng kiến toàn bộ cảnh này, người con trai thấy khuôn mặt cha mình bỗng đỏ bừng lên vì ngượng, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Ngay lúc này…
“Đùng!”
Bên ngoài cửa sổ bỗng nhiên bắn lên pháo hoa rực rỡ.
Chói lóa đến cực điểm.
Rực rỡ đến cực điểm.
Pháo hoa đẹp vô cùng, soi sáng cả bầu trời, sắc màu rực rỡ thật khiến người ta say mê.
Chàng trai nghiêng đầu nhìn lên pháo hoa đang phủ kín bầu trời kia, trong lòng bất giác có chút ngẩn ngơ.
Tương lai ra sao, cậu không rõ.
Nhưng giây phút này, cậu thật lòng muốn bảo vệ tốt gia đình của mình.
“Thật đẹp.”
Trần Dật và Thỏ Lắm Lời bước ra khỏi khu chung cư, nhìn mấy thanh niên đang bắn pháo hoa ngoài phố, cũng dừng chân đứng lại ngắm nhìn cảnh tượng ấy.
Phải thừa nhận rằng.
Sức chịu đựng của con người dường như rất mạnh mẽ.
Cho dù vừa trải qua một tai họa lớn đến vậy, nhưng vẫn còn tâm trạng bắn pháo hoa ăn mừng. Những tràng pháo hoa rực rỡ ấy như đã xua tan đi rất nhiều mây mù bao phủ trên bầu trời thành phố, khiến nỗi sợ trong lòng mọi người cũng vơi bớt phần nào.
“Khá tuyệt đấy.”
Trần Dật thong thả rút một điếu thuốc đưa lên miệng, cúi đầu châm lửa, rồi lại lấy thêm một điếu thuốc nữa từ trong túi áo đưa sang cho đội trưởng Lý: “Anh cũng làm một điếu đi.”
“Cảm ơn.”
Đội trưởng Lý sắc mặt hơi khó coi nhận lấy điếu thuốc, nhưng không châm lửa hút mà cất luôn vào túi áo. Im lặng một lúc lâu, anh mới mở lời:
“Người bảo chúng tôi bắt cậu là Công ty Khởi Thăng. Nếu tôi đã thất bại, bọn họ chắc chắn sẽ tiếp tục cử người tới.”
“Công ty này có thế lực không nhỏ đâu.”
“Ừ.”
Trần Dật hờ hững gật đầu, vỗ nhẹ vai đội trưởng Lý: “Đi đi, đêm nay có lẽ sẽ không yên ổn đâu, về nhà ở bên gia đình đi.”
“Được.”
Đội trưởng Lý sắc mặt phức tạp gật nhẹ, do dự một chút rồi mới nghiêm túc nói: “Lần này cảm ơn cậu. Sau này nếu có việc, cứ tìm tôi. Trong khả năng tôi nhất định sẽ giúp.”
“Biết rồi.”
Thỏ Lắm Lời ánh mắt kỳ quái nhìn bóng lưng đội trưởng Lý rời đi, nghiêng đầu sang hỏi Trần Dật: “Anh Dật, lúc nãy ở dưới tầng hầm anh nói gì riêng với anh ta thế?”
“Cảm giác như biến anh ta thành người khác luôn vậy.”
Trần Dật khẽ lắc đầu cười nhẹ, đưa tay khoác vai Thỏ Lắm Lời, đứng im tại chỗ ngẩng đầu nhìn trời đầy pháo hoa: “Chỉ kể lại cho anh ta nghe tuyên ngôn khi mới gia nhập đội thôi, giúp anh ta tìm lại tâm huyết ban đầu.”
“Ồ, em chẳng tin đâu, anh Dật tin à?”
Ngay khi Trần Dật định nói thêm điều gì thì bỗng dưng…
“Ầm!!!”
Một tiếng va chạm cực lớn bất ngờ vang lên bên tai hai người, sóng xung kích dữ dội khiến mặt đường nhựa dưới chân rung lên kịch liệt, thậm chí xuất hiện cả vết nứt.
Ngay sau đó.
Một âm thanh vang lên rõ ràng bên tai Trần Dật.
[Ting! Loa thông báo khu vực.”
Một Cupid đã xuất hiện gần khu vực của các bạn. Xin nhanh chóng tiêu diệt nó, sau hai giờ, Cupid sẽ bỏ chạy.
Tiêu diệt thành công Cupid sẽ nhận thưởng lớn từ ‘Túi quà Cupid’, phần thưởng chia theo thứ hạng sát thương gây ra.
Người tung đòn kết liễu cuối cùng sẽ nhận thưởng thêm đặc biệt.]
Loa vừa dứt lời hai người liền thấy một Cupid cao đến tận ba tầng lầu, xuất hiện cuối con đường.
Hình dáng giống hệt với thần Cupid mà họ từng biết.
Nửa thân trên để trần, tóc xoăn vàng óng, tay cầm một cây cung lớn, đầu mũi tên là một trái tim màu đỏ rực.
Điểm khác biệt duy nhất là kích cỡ của nó lớn hơn quá nhiều so với Cupid trong truyền thuyết phương Tây.
Thứ cao bằng một tòa nhà ba tầng kia thật sự mang đến cảm giác chấn động mạnh mẽ.
Trần Dật khẽ nheo mắt, vứt điếu thuốc xuống đất, giẫm mạnh vài cái, rồi ngẩng đầu nhìn về một điểm cao không xa, nhẹ nhàng bật cười:
“Hiện thực khốn nạn này ngày càng thú vị rồi đấy.”
“Thời buổi này đến đời thực cũng được đánh boss cơ đấy.”
“Lên sân thượng tòa nhà kia đi.”
“Ok.”
Đi thang máy lên sân thượng một tòa nhà gần chỗ Cupid đứng, Trần Dật chậm rãi lấy ra một khẩu súng bắn tỉa từ trong túi áo.
Với 88 điểm coupon, có thể mua được một "Túi quà 520 giới hạn thời gian", bên trong gồm năm mảnh kỹ năng ngẫu nhiên và một món đạo cụ ngẫu nhiên.
Khẩu súng bắn tỉa này chính là đạo cụ ngẫu nhiên mà anh đã rút được.
Nó có thể cất gọn trong balo, vừa tiện lợi, vừa không chiếm chỗ.
[Tên đạo cụ: Súng bắn tỉa Tuyết Ưng.
Cấp đạo cụ: B.
Hiệu quả đạo cụ: Mỗi phát đạn gây ra sát thương chuẩn bằng đúng 3% máu tối đa của kẻ địch, đồng thời kèm theo hiệu ứng kết liễu: Khi máu địch còn dưới 5%, một viên đạn sẽ gϊếŧ chết ngay lập tức.
Hạn chế đạo cụ: Không giới hạn số lượng đạn, nhưng mỗi viên đạn tiêu hao 100 điểm coupon.
Giới thiệu đạo cụ: Trên đời này, không ai có thể chịu nổi 34 viên đạn của tôi.]
Đạo cụ cấp B, được xem là khá tốt rồi.
Khẩu súng này dường như được sinh ra để dành riêng cho việc đánh boss.
Kẻ địch càng nhiều máu thì sát thương gây ra càng cao.
Nhưng nếu dùng để gϊếŧ một người bình thường thì có hơi khó, một phát đạn chỉ gây được đúng 3% lượng máu tối đa của đối phương mà thôi.
Dù có đặt súng ngay trán mà bắn, có lẽ cùng lắm cũng chỉ khiến đối phương hộc ra chút máu.
Nhưng bất kể là người hay thần, trúng đủ 34 phát đạn nhất định sẽ chết.
Một viên đạn mất 100 điểm coupon, 34 viên là 3400 điểm.
Nói cách khác, muốn dùng khẩu súng này để gϊếŧ một người, phải trả giá bằng 3400 điểm coupon.
Đúng lúc này…
Trên đầu Cupid bất chợt hiện ra một bảng xếp hạng khổng lồ.
Những chữ phát sáng bên trên lớn đến mức người đứng cách xa mấy trăm mét vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.
[Bảng xếp hạng sát thương:
Hạng 1: Trương Khải Cường. Sát thương gây ra: 782 điểm.
Hạng 2: Lý Khải Cường.Sát thương gây ra: 679 điểm.
Hạng 3…]
Đã có hơn ba mươi người lọt vào bảng xếp hạng.
Nhưng sát thương gây ra khá ít ỏi, anh dùng ống ngắm quan sát thử một chút, một nhát chém vào ngón chân của Cupid chỉ gây ra khoảng 100 điểm sát thương.
Lúc này, từ xa xa vang lên tiếng động cơ xích sắt ầm ầm.
Rõ ràng quân đội đã xuất phát rồi.
Hiệu quả của danh hiệu là khi tỏ tình với người mình thật lòng yêu thương, trong lúc gặp nguy hiểm chí mạng, người được tỏ tình sẽ có 1/10 khả năng thay mình hứng chịu đòn chí mạng ấy.
Đây rốt cuộc là người yêu, hay là kẻ thù vậy?
Người phụ nữ im lặng không nói gì.
Cô không thể chắc chắn liệu người đàn ông của mình có phải vì không muốn để cô gặp nguy hiểm nên mới không chịu tỏ tình với cô hay không.
Hay anh sợ bị vạch trần rằng bản thân không thật lòng thích cô, nên mới không dám mở lời.
Nhưng cô chẳng phân vân được bao lâu.
Trong lòng rất nhanh đã có đáp án, bởi chính cô cũng không muốn chủ động tỏ tình với người đàn ông của mình. Cô biết rõ mình thật lòng yêu anh, chỉ là không muốn khiến anh gặp nguy hiểm mà thôi.
“Em đi nấu mì cho mọi người đây.”
“Khụ.”
Ông nội ngồi bên cạnh hút thuốc lào, lặng lẽ nhắm mắt lại, khẽ cảm khái bằng giọng đầy tiếc nuối: “Già rồi, ngày còn trẻ, ta cũng từng sung sướиɠ như thế đấy.”
“Phụt.”
Chứng kiến toàn bộ cảnh này, người con trai thấy khuôn mặt cha mình bỗng đỏ bừng lên vì ngượng, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Ngay lúc này…
“Đùng!”
Bên ngoài cửa sổ bỗng nhiên bắn lên pháo hoa rực rỡ.
Chói lóa đến cực điểm.
Rực rỡ đến cực điểm.
Pháo hoa đẹp vô cùng, soi sáng cả bầu trời, sắc màu rực rỡ thật khiến người ta say mê.
Chàng trai nghiêng đầu nhìn lên pháo hoa đang phủ kín bầu trời kia, trong lòng bất giác có chút ngẩn ngơ.
Nhưng giây phút này, cậu thật lòng muốn bảo vệ tốt gia đình của mình.
“Thật đẹp.”
Trần Dật và Thỏ Lắm Lời bước ra khỏi khu chung cư, nhìn mấy thanh niên đang bắn pháo hoa ngoài phố, cũng dừng chân đứng lại ngắm nhìn cảnh tượng ấy.
Phải thừa nhận rằng.
Sức chịu đựng của con người dường như rất mạnh mẽ.
Cho dù vừa trải qua một tai họa lớn đến vậy, nhưng vẫn còn tâm trạng bắn pháo hoa ăn mừng. Những tràng pháo hoa rực rỡ ấy như đã xua tan đi rất nhiều mây mù bao phủ trên bầu trời thành phố, khiến nỗi sợ trong lòng mọi người cũng vơi bớt phần nào.
“Khá tuyệt đấy.”
Trần Dật thong thả rút một điếu thuốc đưa lên miệng, cúi đầu châm lửa, rồi lại lấy thêm một điếu thuốc nữa từ trong túi áo đưa sang cho đội trưởng Lý: “Anh cũng làm một điếu đi.”
Đội trưởng Lý sắc mặt hơi khó coi nhận lấy điếu thuốc, nhưng không châm lửa hút mà cất luôn vào túi áo. Im lặng một lúc lâu, anh mới mở lời:
“Người bảo chúng tôi bắt cậu là Công ty Khởi Thăng. Nếu tôi đã thất bại, bọn họ chắc chắn sẽ tiếp tục cử người tới.”
“Công ty này có thế lực không nhỏ đâu.”
“Ừ.”
Trần Dật hờ hững gật đầu, vỗ nhẹ vai đội trưởng Lý: “Đi đi, đêm nay có lẽ sẽ không yên ổn đâu, về nhà ở bên gia đình đi.”
“Được.”
Đội trưởng Lý sắc mặt phức tạp gật nhẹ, do dự một chút rồi mới nghiêm túc nói: “Lần này cảm ơn cậu. Sau này nếu có việc, cứ tìm tôi. Trong khả năng tôi nhất định sẽ giúp.”
“Biết rồi.”
Thỏ Lắm Lời ánh mắt kỳ quái nhìn bóng lưng đội trưởng Lý rời đi, nghiêng đầu sang hỏi Trần Dật: “Anh Dật, lúc nãy ở dưới tầng hầm anh nói gì riêng với anh ta thế?”
“Cảm giác như biến anh ta thành người khác luôn vậy.”
Trần Dật khẽ lắc đầu cười nhẹ, đưa tay khoác vai Thỏ Lắm Lời, đứng im tại chỗ ngẩng đầu nhìn trời đầy pháo hoa: “Chỉ kể lại cho anh ta nghe tuyên ngôn khi mới gia nhập đội thôi, giúp anh ta tìm lại tâm huyết ban đầu.”
“Ồ, em chẳng tin đâu, anh Dật tin à?”
Ngay khi Trần Dật định nói thêm điều gì thì bỗng dưng…
“Ầm!!!”
Một tiếng va chạm cực lớn bất ngờ vang lên bên tai hai người, sóng xung kích dữ dội khiến mặt đường nhựa dưới chân rung lên kịch liệt, thậm chí xuất hiện cả vết nứt.
Ngay sau đó.
Một âm thanh vang lên rõ ràng bên tai Trần Dật.
[Ting! Loa thông báo khu vực.”
Một Cupid đã xuất hiện gần khu vực của các bạn. Xin nhanh chóng tiêu diệt nó, sau hai giờ, Cupid sẽ bỏ chạy.
Tiêu diệt thành công Cupid sẽ nhận thưởng lớn từ ‘Túi quà Cupid’, phần thưởng chia theo thứ hạng sát thương gây ra.
Người tung đòn kết liễu cuối cùng sẽ nhận thưởng thêm đặc biệt.]
Loa vừa dứt lời hai người liền thấy một Cupid cao đến tận ba tầng lầu, xuất hiện cuối con đường.
Hình dáng giống hệt với thần Cupid mà họ từng biết.
Nửa thân trên để trần, tóc xoăn vàng óng, tay cầm một cây cung lớn, đầu mũi tên là một trái tim màu đỏ rực.
Điểm khác biệt duy nhất là kích cỡ của nó lớn hơn quá nhiều so với Cupid trong truyền thuyết phương Tây.
Thứ cao bằng một tòa nhà ba tầng kia thật sự mang đến cảm giác chấn động mạnh mẽ.
Trần Dật khẽ nheo mắt, vứt điếu thuốc xuống đất, giẫm mạnh vài cái, rồi ngẩng đầu nhìn về một điểm cao không xa, nhẹ nhàng bật cười:
“Hiện thực khốn nạn này ngày càng thú vị rồi đấy.”
“Thời buổi này đến đời thực cũng được đánh boss cơ đấy.”
“Lên sân thượng tòa nhà kia đi.”
“Ok.”
Đi thang máy lên sân thượng một tòa nhà gần chỗ Cupid đứng, Trần Dật chậm rãi lấy ra một khẩu súng bắn tỉa từ trong túi áo.
Với 88 điểm coupon, có thể mua được một "Túi quà 520 giới hạn thời gian", bên trong gồm năm mảnh kỹ năng ngẫu nhiên và một món đạo cụ ngẫu nhiên.
Khẩu súng bắn tỉa này chính là đạo cụ ngẫu nhiên mà anh đã rút được.
Nó có thể cất gọn trong balo, vừa tiện lợi, vừa không chiếm chỗ.
[Tên đạo cụ: Súng bắn tỉa Tuyết Ưng.
Cấp đạo cụ: B.
Hiệu quả đạo cụ: Mỗi phát đạn gây ra sát thương chuẩn bằng đúng 3% máu tối đa của kẻ địch, đồng thời kèm theo hiệu ứng kết liễu: Khi máu địch còn dưới 5%, một viên đạn sẽ gϊếŧ chết ngay lập tức.
Hạn chế đạo cụ: Không giới hạn số lượng đạn, nhưng mỗi viên đạn tiêu hao 100 điểm coupon.
Giới thiệu đạo cụ: Trên đời này, không ai có thể chịu nổi 34 viên đạn của tôi.]
Đạo cụ cấp B, được xem là khá tốt rồi.
Khẩu súng này dường như được sinh ra để dành riêng cho việc đánh boss.
Kẻ địch càng nhiều máu thì sát thương gây ra càng cao.
Nhưng nếu dùng để gϊếŧ một người bình thường thì có hơi khó, một phát đạn chỉ gây được đúng 3% lượng máu tối đa của đối phương mà thôi.
Dù có đặt súng ngay trán mà bắn, có lẽ cùng lắm cũng chỉ khiến đối phương hộc ra chút máu.
Nhưng bất kể là người hay thần, trúng đủ 34 phát đạn nhất định sẽ chết.
Một viên đạn mất 100 điểm coupon, 34 viên là 3400 điểm.
Nói cách khác, muốn dùng khẩu súng này để gϊếŧ một người, phải trả giá bằng 3400 điểm coupon.
Đúng lúc này…
Trên đầu Cupid bất chợt hiện ra một bảng xếp hạng khổng lồ.
Những chữ phát sáng bên trên lớn đến mức người đứng cách xa mấy trăm mét vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.
[Bảng xếp hạng sát thương:
Hạng 1: Trương Khải Cường. Sát thương gây ra: 782 điểm.
Hạng 2: Lý Khải Cường.Sát thương gây ra: 679 điểm.
Hạng 3…]
Đã có hơn ba mươi người lọt vào bảng xếp hạng.
Nhưng sát thương gây ra khá ít ỏi, anh dùng ống ngắm quan sát thử một chút, một nhát chém vào ngón chân của Cupid chỉ gây ra khoảng 100 điểm sát thương.
Lúc này, từ xa xa vang lên tiếng động cơ xích sắt ầm ầm.
Rõ ràng quân đội đã xuất phát rồi.
6
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
