0 chữ
Chương 42
Chương 42
Nhưng nói là hiểu rõ thì, Tưởng Chu hình như cũng không hiểu Trình Bỉnh rõ đến thế.
Anh chỉ biết mẹ Trình Bỉnh qua đời vì khó sinh, bà ngoại anh ta trước đây làm nông ở quê, sau này mới chuyển lên thành phố, tìm một công việc dọn dẹp để nuôi Trình Bỉnh đi học.
Nhưng điều này thực ra rất kỳ lạ, dù sao khu dân cư của họ là khu nhà ở gần trường, lại ở trung tâm thành phố, giá nhà không hề thấp, Tưởng Chu cũng chưa từng nghe thấy tin tức về việc chủ nhà đối diện thu tiền thuê, căn nhà đó chắc hẳn là do bà ngoại Trình Bỉnh tự mua.
Thêm nữa, nuôi một đứa trẻ đi học bao nhiêu năm, khoản chi phí khổng lồ này không hề nhỏ, chỉ dựa vào thu nhập ít ỏi từ công việc dọn dẹp, chắc chắn không đủ.
Một bà cụ làm nông để sống, chồng mất sớm, con gái duy nhất cũng qua đời, làm sao bà có thể gánh vác những khoản chi phí này được?
Hơn nữa Tưởng Chu chưa bao giờ gặp bố Trình Bỉnh, anh còn từng hỏi mẹ mình có biết không, mẹ anh xoa đầu anh khẽ nói, mỗi người đều có những quá khứ và nỗi đau không muốn người khác biết, nếu người khác không nói, thì đừng chủ động hỏi, nếu không sẽ khiến người khác đau lòng.
Vì vậy bao nhiêu năm qua Tưởng Chu chưa từng chủ động hỏi, nhưng cũng nghe được một số lời đồn đãi khó nghe.
Người ta luôn thích gán ghép những câu chuyện dơ bẩn, kỳ lạ cho người khác, để thỏa mãn sự tò mò và thói ganh đua của mình, nhằm chứng tỏ người khác mãi mãi kém hơn mình, dù họ có ưu tú đến mấy thì cũng có chỗ nhơ bẩn, cốt để đạt được sự cân bằng trong lòng.
Thật sự rất vô vị.
Tưởng Chu trước đây còn cãi nhau với người lớn nói chuyện phiếm, cuối cùng bị mẹ tóm gáy lôi đi, mẹ anh khen ngợi hành động chính nghĩa của anh, và phê bình hành động liều lĩnh của anh.
Tưởng Chu lúc đó và Trình Bỉnh quan hệ vẫn chưa đến mức tệ, anh líu lo kể chuyện này cho Trình Bỉnh nghe, nhưng lại nhận được cái nhìn lạnh lùng u ám từ Trình Bỉnh, Trình Bỉnh đẩy anh ra nói, ai bảo cậu lo chuyện bao đồng.
Tưởng Chu ngày hôm đó rất đau lòng, mặc dù Trình Bỉnh cuối cùng bị bà ngoại ấn cổ kéo đến xin lỗi, Tưởng Chu vẫn rất đau lòng.
Đây cũng là khởi đầu cho sự rạn nứt trong mối quan hệ của hai người họ.
Vì Tưởng Chu cuối cùng đã nhận ra, Trình Bỉnh một chút cũng không trân trọng thiện ý của anh.
Tuy nhiên Tưởng Chu vốn dĩ suy nghĩ rất thoáng, có gì to tát đâu, anh cũng chẳng phải thứ bánh trái thơm ngon gì, trên đời này không có lý do nào mà mọi người đều phải thích anh cả.
Nhưng mỗi người đều có quyền không thích người khác, dù sao cậu không chấp nhận tôi, thì tôi cũng không chấp nhận cậu, cậu ghét tôi, thì tôi cũng ghét cậu, tóm lại, cả hai cứ thế lơ mơ mà trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Ai mà ngờ được chứ, hai người từng nhìn nhau chán ghét, giờ lại phải hợp tác mật thiết.
Tưởng Chu thở dài không ngớt, nhưng số tiền này vẫn không thể để Trình Bỉnh một mình chi trả.
Anh lấy điện thoại ra, mở Alipay, chuẩn bị chuyển khoản cho Trình Bỉnh: “Tôi chuyển cho cậu một nửa nhé.”
Trình Bỉnh giữ chặt điện thoại và cả tay anh đang chuẩn bị chuyển tiền, thản nhiên nói: “Tiền của bố tôi.”
Tưởng Chu “xoạt” một cái ngẩng đầu lên, tai dựng đứng, động tác chuẩn bị chuyển khoản cũng dừng lại.
“Bố cậu?” Mắt anh mở tròn xoe, đầy tò mò.
Đây là lần đầu tiên Trình Bỉnh nhắc đến bố mẹ mình sau nhiều năm như vậy.
Anh chỉ biết mẹ Trình Bỉnh qua đời vì khó sinh, bà ngoại anh ta trước đây làm nông ở quê, sau này mới chuyển lên thành phố, tìm một công việc dọn dẹp để nuôi Trình Bỉnh đi học.
Nhưng điều này thực ra rất kỳ lạ, dù sao khu dân cư của họ là khu nhà ở gần trường, lại ở trung tâm thành phố, giá nhà không hề thấp, Tưởng Chu cũng chưa từng nghe thấy tin tức về việc chủ nhà đối diện thu tiền thuê, căn nhà đó chắc hẳn là do bà ngoại Trình Bỉnh tự mua.
Thêm nữa, nuôi một đứa trẻ đi học bao nhiêu năm, khoản chi phí khổng lồ này không hề nhỏ, chỉ dựa vào thu nhập ít ỏi từ công việc dọn dẹp, chắc chắn không đủ.
Một bà cụ làm nông để sống, chồng mất sớm, con gái duy nhất cũng qua đời, làm sao bà có thể gánh vác những khoản chi phí này được?
Vì vậy bao nhiêu năm qua Tưởng Chu chưa từng chủ động hỏi, nhưng cũng nghe được một số lời đồn đãi khó nghe.
Người ta luôn thích gán ghép những câu chuyện dơ bẩn, kỳ lạ cho người khác, để thỏa mãn sự tò mò và thói ganh đua của mình, nhằm chứng tỏ người khác mãi mãi kém hơn mình, dù họ có ưu tú đến mấy thì cũng có chỗ nhơ bẩn, cốt để đạt được sự cân bằng trong lòng.
Thật sự rất vô vị.
Tưởng Chu trước đây còn cãi nhau với người lớn nói chuyện phiếm, cuối cùng bị mẹ tóm gáy lôi đi, mẹ anh khen ngợi hành động chính nghĩa của anh, và phê bình hành động liều lĩnh của anh.
Tưởng Chu ngày hôm đó rất đau lòng, mặc dù Trình Bỉnh cuối cùng bị bà ngoại ấn cổ kéo đến xin lỗi, Tưởng Chu vẫn rất đau lòng.
Đây cũng là khởi đầu cho sự rạn nứt trong mối quan hệ của hai người họ.
Vì Tưởng Chu cuối cùng đã nhận ra, Trình Bỉnh một chút cũng không trân trọng thiện ý của anh.
Tuy nhiên Tưởng Chu vốn dĩ suy nghĩ rất thoáng, có gì to tát đâu, anh cũng chẳng phải thứ bánh trái thơm ngon gì, trên đời này không có lý do nào mà mọi người đều phải thích anh cả.
Nhưng mỗi người đều có quyền không thích người khác, dù sao cậu không chấp nhận tôi, thì tôi cũng không chấp nhận cậu, cậu ghét tôi, thì tôi cũng ghét cậu, tóm lại, cả hai cứ thế lơ mơ mà trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Tưởng Chu thở dài không ngớt, nhưng số tiền này vẫn không thể để Trình Bỉnh một mình chi trả.
Anh lấy điện thoại ra, mở Alipay, chuẩn bị chuyển khoản cho Trình Bỉnh: “Tôi chuyển cho cậu một nửa nhé.”
Trình Bỉnh giữ chặt điện thoại và cả tay anh đang chuẩn bị chuyển tiền, thản nhiên nói: “Tiền của bố tôi.”
Tưởng Chu “xoạt” một cái ngẩng đầu lên, tai dựng đứng, động tác chuẩn bị chuyển khoản cũng dừng lại.
“Bố cậu?” Mắt anh mở tròn xoe, đầy tò mò.
Đây là lần đầu tiên Trình Bỉnh nhắc đến bố mẹ mình sau nhiều năm như vậy.
0
0
2 tuần trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
