TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 7
Chương 7

“Vậy thì tiểu thư vào phòng nghỉ ngơi trước đi nhưng chuyện khác để sau rồi nói tiếp.”

Tần Duyệt Ninh lắc đầu: “Cháu thật sự không sao, vẫn nên nói tiếp chuyện khi nãy đi. Sao tự nhiên mẹ cháu lại thành con ruột của ông ngoại? Trước đây ông ấy chưa bao giờ nhắc đến chuyện này mà?”

Càng nghĩ cô càng cảm thấy khó hiểu. Nếu lão gia nhà họ Tần thật sự là ông ngoại ruột của cô thì tại sao ông lại nuông chiều Tần Hạo Dương đến vậy?

Thấy cô kiên quyết như thế, quản gia Lý đành bất đắc dĩ kể lại mọi chuyện năm xưa. Thì ra cha mẹ của Tần Hạo Dương đã hy sinh khi cứu lão gia, vì vậy ông mới mang đứa bé mới vài tháng tuổi ấy về nhà họ Tần nuôi dưỡng.

Dù sao cha mẹ Tần Hạo Dương cũng chết vì cứu mình, nên để báo đáp ân tình đó, ông tuyên bố với bên ngoài rằng Tần Hạo Dương là con ruột mình. Vừa là để đền đáp ơn nghĩa, vừa để cậu bé lớn lên trong tự tin, không phải sống trong mặc cảm nương nhờ người khác.

Cũng chính vào năm thứ hai sau khi Tần Hạo Dương được đưa về, phu nhân nhà họ Tần sinh ra Tần Tĩnh Nghi. Chỉ là lần sinh ấy đã làm tổn thương cơ thể bà, từ đó về sau không thể sinh con nữa. Ông cụ và phu nhân tình cảm sâu nặng, nên dù chỉ có một cô con gái duy nhất, ông vẫn luôn yêu thương bà như thuở ban đầu.

Nhưng một gia tộc lớn như nhà họ Tần thì sớm muộn cũng phải có người kế thừa. Ông cụ nghĩ, thay vì sau này gả con gái cho một người đàn ông không rõ lai lịch, chi bằng để Tần Tĩnh Nghi lấy chính Tần Hạo Dương người được nhà họ Tần nuôi dạy từ nhỏ, lai lịch rõ ràng, đáng tin cậy.

Quan trọng hơn cả, họ đều nhìn ra Tần Hạo Dương có tình cảm với Tần Tĩnh Nghi. Vì vậy, khi Tần Hạo Dương bắt đầu hiểu chuyện, ông cụ đã hỏi cậu có muốn cưới Tần Tĩnh Nghi không.

Không ngờ lúc ấy, cậu ta lại ấp úng, ông cụ cứ tưởng cậu không đồng ý nên cũng định từ bỏ ý định này. Nhưng rồi Tần Hạo Dương nói rằng: cậu thích Tần Tĩnh Nghi, chỉ là vì hai người mang danh anh em ruột nên mới không dám đồng ý.

Khi ấy, nhìn gương mặt giống hệt ân nhân năm xưa, ông cụ không đành lòng nói ra sự thật, bèn nói dối rằng Tần Tĩnh Nghi là con nuôi của nhà họ Tần.

Cũng chính vì lời nói dối thiện ý ấy của ông cụ mà sau này Tần Tĩnh Nghi lại bị hại thảm. Khi thấy Tần Hạo Dương dẫn theo Vương Huệ Mẫn lúc ấy đang bụng bầu vượt mặt trở về, ông cụ thật sự đã giận đến mức muốn lột da cậu ta.

Nhưng chưa kịp làm gì, Tần Tĩnh Nghi đã sinh non. Ông cụ đành tạm gác lại chuyện xử lý Tần Hạo Dương, chờ con gái sinh xong sẽ tính tiếp. Ai ngờ đâu, Tần Tĩnh Nghi lại bị băng huyết!

Khi nghe tin con gái băng huyết, lão gia xưa nay luôn trầm tĩnh như núi Thái Sơn, lúc ấy cũng không kìm được lộ ra vẻ hốt hoảng. Dù ông đã mời bác sĩ sản khoa giỏi nhất ở thủ đô nhưng cuối cùng vẫn không cứu được mạng Tần Tĩnh Nghi.

Cũng chính vì cái chết của Tần Tĩnh Nghi mà ông cụ đã hận Tần Hạo Dương đến tận xương tủy. Nếu không phải lúc lâm chung con gái tha thiết cầu xin, e rằng Tần Hạo Dương đã sớm bị ông cho đi theo cô rồi.

Việc Tần Tĩnh Nghi xin ông cụ tha cho Tần Hạo Dương, thật ra không phải vì cô còn yêu ông ta, mà đơn giản chỉ vì cô không nỡ để Tần Duyệt Ninh, sau khi mất mẹ, lại tiếp tục mất cả cha. Cô không muốn con bé vừa chào đời đã không có cả cha lẫn mẹ bên cạnh.

Cuối cùng, ông cụ nhà họ Tần đành phải nén giận mà đồng ý với yêu cầu của con gái. Ông vốn nghĩ, dù sao Tần Duyệt Ninh cũng là con ruột của Tần Hạo Dương, cho dù ông ta có tuyệt tình đến đâu thì cũng sẽ nhận đứa con gái này.

Nhưng ông đâu ngờ, Tần Hạo Dương lại là kẻ máu lạnh đến thế từ khi Tần Duyệt Ninh chào đời, ông ta chưa từng đến nhìn mặt con lấy một lần. Vì chuyện đó, ông cụ nhà họ Tần hoàn toàn thất vọng nhưng đã lỡ hứa với con gái nên đành nhẫn nhịn, trực tiếp đuổi thẳng Tần Hạo Dương ra khỏi nhà tổ.

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.