TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 37
Chương 37

Tần Duyệt Ninh không có kiên nhẫn nghe hắn lảm nhảm nữa, giọng cô càng thêm lạnh lùng: “Các người nửa đêm lén lút mò vào nhà tôi làm gì? Nếu không nói thật thì đừng trách tôi ra tay mạnh.”

Tần Duyệt Ninh vung vẩy cây gậy trong tay, anh hai họ Vương sợ đến mức suýt bật khóc:

“Chúng tôi... chỉ là...”

“Tốt nhất là nói thật, gậy của tôi không biết nhắm đâu đâu.” Cô lạnh nhạt ngắt lời, anh hai họ Vương vốn định bịa đại vài câu nhưng nghe vậy thì chỉ còn cách khai thật:

“Là... là ba cô, Tần Hạo Dương nói hiện giờ trong căn nhà cũ chỉ còn mỗi cô, nên bảo bọn tôi đến tìm lối vào mật thất. Tìm được rồi thì sẽ nghĩ cách chuyển hết tài sản của nhà họ Tần đi.”

Tần Duyệt Ninh nghe xong liền cười khẩy: “Tần Hạo Dương? Bảo các người tối mò đến nhà tôi tìm mật thất?”

Anh hai họ Vương vội xua tay: “Không, không phải! Ông ta bảo bọn tôi tranh thủ lúc cô không có nhà thì tới nhưng tụi tôi nghĩ nhà này giờ chỉ còn mỗi cô, nên thấy tối đến vẫn an toàn hơn.”

Nghe xong lời hắn, Tần Duyệt Ninh cũng không biết nên nói bọn họ thông minh hay quá ngu ngốc. Nếu là kiếp trước, có khi cô thật sự đã để bọn họ đắc thủ. Khi ấy, cô đúng là yếu ớt, cho dù phát hiện ba con nhà họ Vương xông vào, cũng không dám một mình đối mặt.

Nhưng bây giờ thì khác sau khi uống nước linh tuyền và dùng đại lực hoàn, thính giác và khứu giác của cô đều nhạy hơn hẳn, thể lực và phản xạ cũng cải thiện rõ rệt. Quan trọng nhất là, cô còn có hệ thống và những phần thưởng mà nó ban cho. Dù không đánh lại ba người họ, cô vẫn có thể mượn lực hệ thống để đối phó nhà họ Vương.

Thấy mình đã khai hết mọi chuyện, vậy mà Tần Duyệt Ninh vẫn im lặng không nói gì, anh hai họ Vương bắt đầu sốt ruột:

“Tiểu thư Tần, tôi nói thật hết rồi, xin cô rộng lượng tha cho chúng tôi một lần. Bọn tôi cũng là bị người ta dụ dỗ nên mới làm chuyện này...” Hắn vừa nói vừa làm ra vẻ đáng thương.

Nếu không phải do xương cụt bị gãy không trốn nổi thì hắn đã chẳng hạ mình cầu xin một tiểu thư nhà giàu như thế này.

“Hứ! Bị người ta dụ dỗ mà làm ra chuyện thế này, anh nói được câu đó cũng giỏi thật.” Tần Duyệt Ninh cười khẩy.

Sắc mặt anh hai họ Vương cứng lại, rõ ràng không ngờ cô sẽ phản ứng như vậy.

“Tôi nói thật mà! Chỉ cần cô tha cho bọn tôi, từ nay về sau nhất định không dám tái phạm!”

“Câu đó anh nên để dành nói với cảnh sát đi.”

Tần Duyệt Ninh nói xong liền cầm gậy đập mạnh vào đầu hắn. “Bịch” một tiếng, anh hai họ Vương ngã lăn ra đất, bất tỉnh. Cô vào kho lấy một cuộn dây thừng, trói chặt ba cha con nhà họ Vương lại, từng nút từng nút chắc chắn.

Vì đang là nửa đêm, công an cũng chưa làm việc, nên cô đành phải trói tạm bọn họ lại. Đợi trời sáng sẽ đến đồn báo án. Cô trói ba người vào gốc cây quế trong sân, dùng loại nút đôi, càng giãy càng siết chặt, để phòng bọn họ tỉnh lại giữa chừng rồi tìm cách tháo trói.

Làm xong tất cả mọi việc cũng đã hơn ba giờ sáng, Tần Duyệt Ninh ngáp một cái, sau đó đóng cửa lớn phòng khách lại, rồi đi rửa tay, tiếp tục quay về phòng nghỉ ngơi. Thật là buồn ngủ muốn chết! Nếu không vì ba cha con nhà họ Vương kia quấy rầy, giờ này chắc cô vẫn còn đang ngủ say trên giường rồi!

Tần Duyệt Ninh ngủ dậy thì cũng đã hơn tám giờ sáng. Cô rời giường, rửa mặt chải đầu sạch sẽ, sau đó định xuống bếp tìm gì đó ăn. Chỉ là, vừa từ lầu trên bước xuống, cô đã nghe thấy tiếng gào thét và chửi rủa từ ba cha con nhà họ Vương vọng ra từ sân.

Tần Duyệt Ninh thầm rủa một câu xui xẻo, rồi bước tới mở cửa phòng khách ra. Tiếng chửi bới inh ỏi ngoài sân lập tức im bặt. Thấy Tần Duyệt Ninh đi ra, ông Vương lập tức đổi giọng, quay sang năn nỉ cô:

“Cô Tần, chuyện tối qua thật ra chỉ là hiểu lầm thôi. Bọn tôi thật sự không phải đến để trộm cắp gì cả, chỉ là uống say nên đi nhầm cửa, mong cô có thể tha cho bọn tôi lần này.”

0

0

4 ngày trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.