TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 10
Chương 10

Lúc Tần Duyệt Ninh từ trong phòng đi ra thì đúng lúc quản gia Lý tới. Nhìn thấy cô, ông lập tức bước tới hỏi han: “Tiểu thư Ninh Ninh, chắc cô đói rồi phải không? Vừa hay dì Vương đã chuẩn bị xong bữa ăn, còn có món sườn xào chua ngọt mà cô thích nhất.”

Nghe quản gia Lý nhắc đến, Tần Duyệt Ninh mới sực nhớ ra sáng nay ở chỗ Tần Hạo Dương cô gần như chẳng ăn gì. Cô gật đầu nói: “Ừm, đúng là hơi đói rồi.”

Thực ra lúc mới trở về, quản gia Lý đã định bảo dì Vương chuẩn bị đồ ăn cho cô. Nhưng sau đó vì nhắc tới chuyện của Tần Hạo Dương nên mới bị trì hoãn. Khi đến phòng ăn, dì Vương đã bày xong hết các món. Nhìn mười mấy món ăn đầy màu sắc và hương vị trên bàn, cảm giác thèm ăn của Tần Duyệt Ninh lập tức bùng lên.

Vừa ngồi xuống, cô quay sang nói với quản gia Lý và dì Vương đang đứng bên cạnh:

“Ông Lý, dì Vương, hai người cùng ngồi ăn đi. Mấy món này tôi ăn một mình cũng không hết được đâu.” Từ khi cô ra đời, dì Vương đã ở nhà họ Tần, còn quản gia Lý thì khỏi phải nói hai mươi năm gắn bó, Tần Duyệt Ninh từ lâu đã xem họ như người thân ruột thịt.

Trước đây cô cũng thường mời hai người cùng ăn với mình như thế.

“Tiểu thư Ninh Ninh, chúng tôi đã ăn sáng rồi.” Quản gia Lý mỉm cười từ chối. Dì Vương cũng từ chối theo, Tần Duyệt Ninh thấy thái độ của họ thì biết ngay họ không nói dối. Bữa này đúng là chuẩn bị riêng cho cô.

Cô gắp miếng sườn xào chua ngọt đầu tiên, vừa ăn vừa khen: “Dì Vương, tay nghề của dì vẫn ngon như xưa.”

Được cô khen, dì Vương vui lắm: “Chỉ cần tiểu thư thích ăn, sau này tôi sẽ làm nhiều hơn cho cô.”

Tần Duyệt Ninh thử hết một lượt mười mấy món trên bàn, phải nói tay nghề của dì Vương thật sự không chê vào đâu được. Nghĩ đến việc chẳng bao lâu nữa sẽ có biến, đến lúc nhà họ Tần bị thanh toán rồi thì e là cô sẽ không còn cơ hội ăn lại những món ngon này nữa. Tiếc thật đấy, một tay nghề như vậy mà...

Chợt nhớ tới không gian hệ thống, Tần Duyệt Ninh không khỏi suy nghĩ liệu bên trong đó có thể giữ đồ ăn tươi được không. Nếu có thể bảo quản thì cô có thể nhờ Vương má làm thêm vài món mình thích rồi cất vào đó.

Như vậy sau này thèm ăn còn có cái mà giải cơn thèm. Nhưng ngay sau đó, Tần Duyệt Ninh lại gạt bỏ ý định này. Dù không gian kia thật sự có thể giữ tươi thì cô cũng chẳng có lý do hợp lý nào để nhờ Vương má nấu nhiều món như vậy cả!

Dù sao cô cũng không định để lộ bí mật về không gian, cho dù là Vương má hay Ông Lý những người đã bên cô mấy chục năm cũng không ngoại lệ. Chỉ là bây giờ bên ngoài đã bắt đầu loạn rồi, cô nghĩ cũng nên sớm để quản gia Lý và Vương má rời đi, tránh bị liên lụy vì nhà họ Tần sau này.

Thấy Tần Duyệt Ninh vừa ăn cơm vừa cau mày trầm ngâm như có điều phiền lòng, dì Vương mở miệng hỏi: “Tiểu thư, có chuyện gì vậy? Gặp phải điều gì không vui à?”

Nghe vậy, quản gia Lý cũng lo lắng nhìn sang, tưởng rằng cô vẫn đang buồn vì chuyện lúc nãy.

“Tiểu thư Ninh Ninh, chuyện đã qua rồi thì hãy để nó qua, lão gia chắc chắn cũng không muốn cháu mãi chìm trong nỗi đau quá khứ đâu.” Lúc quản gia Lý kể lại chuyện xưa với Tần Duyệt Ninh thì dì Vương không có mặt, nên giờ nghe ông nói vậy thì hoàn toàn mù mờ, chẳng hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Đúng lúc đó, Tần Duyệt Ninh cũng ăn xong, đặt bát đũa xuống, nhìn quản gia Lý rồi nói: “Ông Lý, cháu không buồn vì mấy chuyện đó, cháu đang lo cho tương lai của nhà họ Tần.”

Là người quản lý nhà họ Tần bao năm, quản gia Lý cũng hiểu ít nhiều tình hình bên ngoài. Nghe vậy, ông hơi nhíu mày: “Tiểu thư Ninh Ninh, cháu nghe được gì sao?”

Tần Duyệt Ninh lắc đầu, quản gia Lý vừa định thở phào thì cô lại nói: “Tuy bây giờ cháu chưa nghe thấy tin gì nhưng tình hình ngoài kia hỗn loạn như vậy, thêm cả Tần Hạo Dương luôn rình rập, cháu cứ cảm thấy sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện.”

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.