0 chữ
Chương 6
Chương 6
Đứa bé đá chân chạy vội vào phòng, cô giúp việc người Philippines mặc tạp dề vội gạt khay bạc rơi xuống đất sang một bên, vừa đuổi theo vừa van xin thiếu gia nhỏ làm ơn, chạy nữa cô ấy sẽ chịu không nổi.
Trong phòng phát ra tiếng loảng xoảng, khi thiếu gia nhỏ chạy trở lại, đã mặc bộ đồ chơi mới, bàn tay mũm mĩm nắm chặt thanh kiếm laser, một bước xông lên phía trước.
Tiếng hoan hô non nớt xé toạc nền nhạc rùng rợn, đứa trẻ chống tay lên hông vung kiếm: "Xưng tên ra!"
Chúc Tình nhìn rõ khuôn mặt nhỏ nhắn của thiếu gia nhỏ.
Đứa bé khoảng ba tuổi, mái tóc xoăn tự nhiên mềm mại được vuốt keo chải chuốt như người lớn, vì nghịch ngợm chạy nhảy mà một lọn tóc không ngoan ngoãn rũ xuống trán, đôi mắt đen láy như nho sáng ngời, lại còn cố tỏ ra hung dữ.
Thanh kiếm bị Chúc Tình dùng một tay gạt ra, rơi xuống đất, một tiếng "bịch" nặng nề vang lên.
Cậu bé cúi đầu nhìn lòng bàn tay, giọng non nớt lẩm bẩm: "Lúc nào ba mới mua tấm khiên..."
Chúc Tình không lộ vẻ gì, âm thầm quan sát đứa trẻ này.
Vẻ ngoài của đứa bé có chút giống tấm ảnh thời thơ ấu mà ông Thịnh đăng trong tự truyện.
Những năm gần đây, giới truyền thông Hương Cảng càng lúc càng suy đoán ly kỳ về người thừa kế của Thịnh thị, thậm chí còn có thầy tướng số ám chỉ trong phỏng vấn đặc biệt ông Thịnh tốn rất nhiều tiền để làm phong thủy cải vận, nhưng vẫn không có cháu đích tôn.
Nếu đứa bé này thật sự là cháu ngoại của ông Thịnh, cần gì phải giấu giếm?
Chúc Tình dò hỏi: "Ba của cháu là Thịnh Văn Xương sao?"
Thiếu gia nhỏ hiển nhiên biết rõ ba mình là nhân vật hiển hách cỡ nào, chống tay lên hông, đầy kiêu hãnh nói: "Cô là vệ sĩ ba tôi phái đến?"
Báo lá cải đều đăng tin, nhà họ Thịnh có số người thưa thớt, giới truyền thông Hương Cảng luôn lấy chuyện tranh giành di sản của con gái cả, con gái hai ra nói, còn giật tít "Song Thù Đoạt Đích".
Nhưng không ngờ, bây giờ lại còn liên quan đến đứa trẻ thứ ba.
Đây là chuyện chưa từng được công khai.
Từ đằng xa truyền đến tiếng nói: "Tiểu thư và cậu về rồi..."
Chúc Tình nghiêng người, tầm mắt theo tay vịn cầu thang nhìn xuống dưới.
Thiếu gia nhỏ chờ mãi không thấy ai trả lời: "Ngoan ngoãn khai báo, bổn thiếu gia đang thẩm vấn cô!"
Đứa bé che khuất tầm nhìn, cô bước sang một bên.
Thiếu gia nhỏ nhà họ Thịnh nào từng chịu đãi ngộ như vậy, đầu muốn bốc khói: "Này!!!"
Ánh mắt Chúc Tình vượt qua cậu bé: "Yên lặng."
Đợi lâu như vậy, không thấy vệ sĩ mới cung kính, ngược lại còn bị ra lệnh, thiếu gia nhỏ tức đến kêu oa oa.
Sa thải, bảo ba sa thải người này!
Trong phòng phát ra tiếng loảng xoảng, khi thiếu gia nhỏ chạy trở lại, đã mặc bộ đồ chơi mới, bàn tay mũm mĩm nắm chặt thanh kiếm laser, một bước xông lên phía trước.
Tiếng hoan hô non nớt xé toạc nền nhạc rùng rợn, đứa trẻ chống tay lên hông vung kiếm: "Xưng tên ra!"
Chúc Tình nhìn rõ khuôn mặt nhỏ nhắn của thiếu gia nhỏ.
Đứa bé khoảng ba tuổi, mái tóc xoăn tự nhiên mềm mại được vuốt keo chải chuốt như người lớn, vì nghịch ngợm chạy nhảy mà một lọn tóc không ngoan ngoãn rũ xuống trán, đôi mắt đen láy như nho sáng ngời, lại còn cố tỏ ra hung dữ.
Thanh kiếm bị Chúc Tình dùng một tay gạt ra, rơi xuống đất, một tiếng "bịch" nặng nề vang lên.
Chúc Tình không lộ vẻ gì, âm thầm quan sát đứa trẻ này.
Vẻ ngoài của đứa bé có chút giống tấm ảnh thời thơ ấu mà ông Thịnh đăng trong tự truyện.
Những năm gần đây, giới truyền thông Hương Cảng càng lúc càng suy đoán ly kỳ về người thừa kế của Thịnh thị, thậm chí còn có thầy tướng số ám chỉ trong phỏng vấn đặc biệt ông Thịnh tốn rất nhiều tiền để làm phong thủy cải vận, nhưng vẫn không có cháu đích tôn.
Nếu đứa bé này thật sự là cháu ngoại của ông Thịnh, cần gì phải giấu giếm?
Chúc Tình dò hỏi: "Ba của cháu là Thịnh Văn Xương sao?"
Thiếu gia nhỏ hiển nhiên biết rõ ba mình là nhân vật hiển hách cỡ nào, chống tay lên hông, đầy kiêu hãnh nói: "Cô là vệ sĩ ba tôi phái đến?"
Nhưng không ngờ, bây giờ lại còn liên quan đến đứa trẻ thứ ba.
Đây là chuyện chưa từng được công khai.
Từ đằng xa truyền đến tiếng nói: "Tiểu thư và cậu về rồi..."
Chúc Tình nghiêng người, tầm mắt theo tay vịn cầu thang nhìn xuống dưới.
Thiếu gia nhỏ chờ mãi không thấy ai trả lời: "Ngoan ngoãn khai báo, bổn thiếu gia đang thẩm vấn cô!"
Đứa bé che khuất tầm nhìn, cô bước sang một bên.
Thiếu gia nhỏ nhà họ Thịnh nào từng chịu đãi ngộ như vậy, đầu muốn bốc khói: "Này!!!"
Ánh mắt Chúc Tình vượt qua cậu bé: "Yên lặng."
Đợi lâu như vậy, không thấy vệ sĩ mới cung kính, ngược lại còn bị ra lệnh, thiếu gia nhỏ tức đến kêu oa oa.
5
0
1 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
