TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 26
Chương 26

Chính Tưởng Chương và Tưởng Du còn không biết đám trẻ ngưỡng mộ chúng đến vậy, lúc này chúng ăn từng miếng thị kho tàu, ngon đến nỗi không thể nói thêm gì nữa.

Ăn ngon quá!

Mẹ nấu thịt kho tàu quả thực rất rất ngon!

“Mẹ, mẹ nấu món này ngon hơn bà ngoại gấp trăm lần!” Tưởng Chương phấn khích nói lớn.

Tuy rằng Đặng Phượng chưa bao giờ cho chúng ăn thịt, nhưng mỗi lần Tưởng Hoa cùng ba đứa con của hắn trở về, thì Đặng Phượng lại nấu một bàn ăn lớn vô cùng thịnh soạn, Tưởng Chương đã từng ăn trộm đồ ăn của họ, thật sự là rất ngon, nhưng mẹ nấu cho chúng lại càng ngon hơn.

Tưởng Du không nói chuyện, chỉ tập trung ăn, cũng gật đầu, đồng ý lời em trai nói.

Sở Âm Âm cười nói: “Ăn từ từ thôi, kẻo nghẹn, nếu ngon vậy sau này mẹ sẽ thường xuyên nấu cho các con ăn, được không?”

Mặc dù cô không giỏi may vá, nhưng cô sẽ không bao giờ để bản thân ăn uống bừa bãi, cho nên đã sớm học nấu ăn, ngay cả khi ở đoàn múa, nếu cả đoàn biết hôm nay cô nấu cơm, sẽ liền chạy đến ăn.

Trưa nay Tưởng Huy không về ăn cơm, Sở Âm Âm liền để một phần trong tủ, giờ trời đang lạnh, buổi tối hâm nóng là có thể ăn được. Nhưng cô đã mua rất nhiều thịt, mặc dù đã chia nửa ra, nhưng vẫn còn khá nhiều. Hai đứa nhỏ vẫn đang ăn ngon lành, cô liền mang qua cho chị Quan nửa chén.

“Tiểu Sở, em mang về đi, thịt ngon như vậy cứ để cho hai đứa nhỏ ăn nhiều một chút!” Chị Quan vội vàng nói.

Chị Quan cũng nhìn thấy Sở Âm Âm nấu thịt, nhưng không nghĩ tới việc cô sẽ mang qua cho mình, thời buổi này thịt rất đắt đỏ, thêm vào đó Sở Âm Âm còn nấu rất ngon, nên chị ấy càng không thể nhận.

Sở Âm Âm cười nói: “Chị đừng khách sáo với em như vậy, nếu chị làm vậy là không coi em như người nhà rồi.”

Chị Quan nghe vậy đành phải đồng ý: “Vậy cảm ơn Tiểu Sở, đợi chút nữa chị mang chén qua trả em sau.”

“Dạ, không cần vội đâu ạ.”

Chị Quan cũng có ba người con, nhưng đều ở với bà ngoại, hiện tại trong nhà chỉ ăn cơm có một mình, chị liền gắp mấy miếng để phần cho Trần Công, sau đó mới bắt đầu nếm thử món thịt.

Vừa nếm hương vị đã thấm ngay trong miệng, vị đậm đà, thơm nồng, chị Quan dù đã ăn xong nhưng lại bị hương vị của thịt kho hấp dẫn, làm chị muốn ăn thêm một chén cơm lớn nữa.

“Với khả năng nấu ăn của Tiểu Sở, chắc không cần phải lo lắng nếu như cô ấy có thể làm việc trong nhà hàng.” Chị Quan gật gù nói.

...

Ăn cơm xong, nghỉ ngơi một chút, Sở Âm Âm liền chuẩn bị ra ngoài.

“Mẹ muốn đi dạo một chút, ở bên ngoài chơi nhớ uống nước, không được đánh nhau, nhớ chưa?” Sở Âm Âm vừa nhét nắm tóp mỡ còn sót lại vừa dặn dò hai đứa nhỏ.

Phần tóp mỡ lúc trưa nấu còn dư, rắc thêm một chút bột ớt, ăn vừa thơm vừa giòn, chảy cả nước miếng.

Sở Âm Âm: “Nhớ đưa một ít cho các bạn của con nhé.”

Việc kết bạn của mấy đứa nhỏ cũng rất dễ dàng, bây giờ Tưởng Chương và Tưởng Du không còn là những đứa trẻ nhút nhát và tự ti như trong sách nữa mà là những đứa trẻ ăn mặc đều rất đàng hoàng, vì vậy chúng cũng dễ dàng kết bạn hơn.

“Tưởng Du là anh cả, con nhất định phải chăm sóc tốt cho em, nếu như em không nghe lời, phải nói cho mẹ biết nhé.” Sở Âm Âm véo nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tưởng Du.

Tưởng Du không vô tư như Tưởng Chương, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng, nhưng cậu thích cảm giác được mẹ đối xử như là người lớn và nghiêm túc gật đầu.

Sau khi dặn dò kỹ hai đứa nhỏ, Sở Âm Âm liền mặc áo khoác, đi ra ngoài.

Đúng như tên gọi, Ban Gia đình chịu trách nhiệm về các vấn đề khác nhau trong gia đình, bao gồm cả việc phân công công việc cho các thành viên mới đến.

Tất nhiên, có nhiều việc được giao, ngoại trừ những người thực sự có năng lực sẽ được nhận làm luôn, còn những người khác cơ bản chỉ cần tới đăng ký trước, khi có việc làm thì quay lại.

6

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.