0 chữ
Chương 23
Chương 23
Hiện tại là năm 1975, cuộc sống cũng khá tự do và thoải mái so với những năm trước nhưng cũng có nhiều hạn chế, đặc biệt đây là thủ đô nên thành phố quản lý chặt chẽ hơn, việc cá nhân tự ý kinh doanh tuyệt đối bị cấm.
Nhưng thành phố đang có tình trạng thiếu hụt thực phẩm và thịt từ lâu, những thứ này cũng không thể mua trong Hợp tác xã, nên lúc bấy giờ chợ đen đã thể hiện được tầm quan trọng của nó, chỉ cần có tiền thì có thể mua bất kỳ thứ gì.
Sở Âm Âm không nghĩ nhìn Hoàng Hạo như vậy mà có thể buôn bán trong chợ đen, nếu vậy về sau muốn mua gì thì cũng không phải là rất thuận tiện sao!
Tưởng Huy gật đầu, nhẹ nhàng nói: “Em muốn mua gì cũng không cần thiết phải qua trực tiếp đó, cứ nói với anh, anh sẽ nói với Hoàng Hạo, anh ấy sẽ hỗ trợ giao hàng tận nơi.”
Chợ đen cũng không an toàn, về điều này Sở Âm Âm cũng hiểu rõ: “Ngoài bếp than, nhờ anh nói Hoàng Hạo lấy thêm hai hộp sữa cho Tiểu Du và Tiểu Chương uống bồi bổ.”
Cô nhớ rõ trước đây những người bạn trong đoàn múa có nhắc tới, các thành phố lớn ở phía Nam đều có bán sữa bột, sữa mạch nha có nhiều chất dinh dưỡng, nên bán rất khan hiếm.
Tưởng Huy gật đầu: “Được.”
Trước mắt chưa có sữa bột, Sở Âm Âm bèn tìm mua tạm hai hộp sữa mạch nha cho con, rồi qua bên Hợp tác xã mua thêm hai cân thịt ba chỉ ngon.
Nhìn đến phần thịt cô mua, Tưởng Chương cùng Tưởng Du trợn tròn mắt: “Mẹ, hôm nay ăn thịt ư!”
“Đúng vậy. hôm nay nhà mình ăn thịt ba chỉ nhé!” Sở Âm Âm cười nói.
Hôm nay họ cũng khá may mắn gặp được chỗ lò gϊếŧ mổ lợn, nếu không như bình thường giờ này thịt đã được bán hết từ lâu rồi.
Ngoài thịt, Sở Âm Âm còn mua thêm vài thứ khác nữa, sau khi mua đủ những thứ mình cần tiền cũng đã gần hết.
Tưởng Du và Tưởng Chương thấy mẹ mua nhiều đồ như vậy, đôi mắt đều sáng bừng, bởi vì ở nhà bà nội chưa bao giờ mua nhiều đồ như vậy, đừng nói là thịt, ngay cả trứng gà đều không muốn cho chúng ăn.
“Mẹ ơi, mẹ vẫn còn muốn mua thêm đồ sao?” Tưởng Chương ngẩng đầu hỏi.
Sở Âm Âm xoa đầu nói: “Đúng rồi, mẹ đi mua quần áo mới cho các con, được không?”
Trước khi đến thành phố, Sở Âm Âm đã vứt đi những bộ quần áo cũ mèm của hai anh em, bất đắc dĩ chỉ đem vài bộ để mặc tạm, nhưng dù vậy, chúng vẫn ăn mặc tệ hơn những đứa trẻ khác trong khu nhà, không những thế áo khoác độn bông của chúng còn có vài miếng vá.
Sở Âm Âm dắt theo hai đứa nhỏ lên lầu ba trong khu chợ, cầm hai đôi giày bông, vì chân hai đứa nhỏ thường hay bị khô nứt, rồi ngứa và đau khi mùa đông đến, Sở Âm Âm cũng không tằn tiện mà liền mua mang ngay vào cho hai đứa nhỏ.
“Thế nào, ấm không?”
“Siêu thoải mái luôn ạ!” Tưởng Du và Tưởng Chương liên tục gật đầu, bàn chân nhỏ lạnh lẽo, giờ được đeo đôi giày bông, không ấm áp sao được.
Chúng chưa bao giờ có cảm giác mang một đôi giày thoải mái như vậy, chúng nhất thời không muốn ngẩng đầu lên mà nhìn đôi giày mãi không thôi.
Ngoài giày bông, Sở Âm Âm còn mua thêm cho chúng đôi giày thể thao, người bán hàng nói đôi giày này được nhập từ miền Nam, không chỉ giữ ấm mà còn có khả năng chống thấm nước, so với giày vải cotton thì tốt hơn rất nhiều.
Sau khi mua giày xong, tới lượt mua quần áo, Sở Âm Âm kỳ thật định mua vải về tự may, nhưng nói đến tay nghề nấu ăn cô khá tốt, nhưng cô không biết gì về may vá, hơn nữa tự tay may cũng không đẹp bằng mua, cuối cùng cô quyết định mua cho mỗi đứa ba bộ quần áo, rồi thay mới từ trong ra ngoài.
Nhưng thành phố đang có tình trạng thiếu hụt thực phẩm và thịt từ lâu, những thứ này cũng không thể mua trong Hợp tác xã, nên lúc bấy giờ chợ đen đã thể hiện được tầm quan trọng của nó, chỉ cần có tiền thì có thể mua bất kỳ thứ gì.
Sở Âm Âm không nghĩ nhìn Hoàng Hạo như vậy mà có thể buôn bán trong chợ đen, nếu vậy về sau muốn mua gì thì cũng không phải là rất thuận tiện sao!
Tưởng Huy gật đầu, nhẹ nhàng nói: “Em muốn mua gì cũng không cần thiết phải qua trực tiếp đó, cứ nói với anh, anh sẽ nói với Hoàng Hạo, anh ấy sẽ hỗ trợ giao hàng tận nơi.”
Cô nhớ rõ trước đây những người bạn trong đoàn múa có nhắc tới, các thành phố lớn ở phía Nam đều có bán sữa bột, sữa mạch nha có nhiều chất dinh dưỡng, nên bán rất khan hiếm.
Tưởng Huy gật đầu: “Được.”
Trước mắt chưa có sữa bột, Sở Âm Âm bèn tìm mua tạm hai hộp sữa mạch nha cho con, rồi qua bên Hợp tác xã mua thêm hai cân thịt ba chỉ ngon.
Nhìn đến phần thịt cô mua, Tưởng Chương cùng Tưởng Du trợn tròn mắt: “Mẹ, hôm nay ăn thịt ư!”
“Đúng vậy. hôm nay nhà mình ăn thịt ba chỉ nhé!” Sở Âm Âm cười nói.
Hôm nay họ cũng khá may mắn gặp được chỗ lò gϊếŧ mổ lợn, nếu không như bình thường giờ này thịt đã được bán hết từ lâu rồi.
Tưởng Du và Tưởng Chương thấy mẹ mua nhiều đồ như vậy, đôi mắt đều sáng bừng, bởi vì ở nhà bà nội chưa bao giờ mua nhiều đồ như vậy, đừng nói là thịt, ngay cả trứng gà đều không muốn cho chúng ăn.
“Mẹ ơi, mẹ vẫn còn muốn mua thêm đồ sao?” Tưởng Chương ngẩng đầu hỏi.
Sở Âm Âm xoa đầu nói: “Đúng rồi, mẹ đi mua quần áo mới cho các con, được không?”
Trước khi đến thành phố, Sở Âm Âm đã vứt đi những bộ quần áo cũ mèm của hai anh em, bất đắc dĩ chỉ đem vài bộ để mặc tạm, nhưng dù vậy, chúng vẫn ăn mặc tệ hơn những đứa trẻ khác trong khu nhà, không những thế áo khoác độn bông của chúng còn có vài miếng vá.
Sở Âm Âm dắt theo hai đứa nhỏ lên lầu ba trong khu chợ, cầm hai đôi giày bông, vì chân hai đứa nhỏ thường hay bị khô nứt, rồi ngứa và đau khi mùa đông đến, Sở Âm Âm cũng không tằn tiện mà liền mua mang ngay vào cho hai đứa nhỏ.
“Siêu thoải mái luôn ạ!” Tưởng Du và Tưởng Chương liên tục gật đầu, bàn chân nhỏ lạnh lẽo, giờ được đeo đôi giày bông, không ấm áp sao được.
Chúng chưa bao giờ có cảm giác mang một đôi giày thoải mái như vậy, chúng nhất thời không muốn ngẩng đầu lên mà nhìn đôi giày mãi không thôi.
Ngoài giày bông, Sở Âm Âm còn mua thêm cho chúng đôi giày thể thao, người bán hàng nói đôi giày này được nhập từ miền Nam, không chỉ giữ ấm mà còn có khả năng chống thấm nước, so với giày vải cotton thì tốt hơn rất nhiều.
Sau khi mua giày xong, tới lượt mua quần áo, Sở Âm Âm kỳ thật định mua vải về tự may, nhưng nói đến tay nghề nấu ăn cô khá tốt, nhưng cô không biết gì về may vá, hơn nữa tự tay may cũng không đẹp bằng mua, cuối cùng cô quyết định mua cho mỗi đứa ba bộ quần áo, rồi thay mới từ trong ra ngoài.
6
0
1 tháng trước
9 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
