TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 29
Chương 29

Sở Tương gật đầu, cười nói: "Về sớm một chút, đừng để dì Chương lo lắng."

"Hừ, mẹ em mới không lo lắng cho em đâu." Sở Lộ hừ lạnh một tiếng, không chút do dự quay người rời đi.

Đợi tất cả mọi người trong nhà đi ra ngoài hết, Sở Tương dọn dẹp nhà cửa một lượt, rồi mang theo cơm trưa đã chuẩn bị sẵn cũng ra ngoài.

Hai tiếng sau, Sở Tương đứng ở phía bên kia thị trấn, cô dựa theo ký ức tìm được căn nhà do mẹ cô để lại, nhìn căn nhà tồi tàn trước mắt, trong mắt cô lóe lên một tia cười, đây mới là chỗ dựa của cô sau khi rời khỏi nhà họ Sở.

Căn nhà này là của hồi môn của mẹ cô, bởi vì vị trí hẻo lánh, cách xưởng sắt thép quá xa, cho nên ít người ở khu nhà tập thể biết đến, tất nhiên, ba cô biết. Nhưng vì căn nhà quá tồi tàn, nên trong ký ức của cô, Sở Ái Quốc chỉ đến một lần khi cô còn rất nhỏ.

Và bây giờ, đây là nơi cô sẽ dừng chân sau này.

Nghĩ đến đây, Sở Tương nhấc sợi dây đỏ luôn đeo trên cổ lên, trên dây buộc một chiếc chìa khóa, cô mở cửa nhìn cỏ dại đầy sân, cùng với căn nhà trống hoác, không nhịn được lại cười.

Tìm chỗ cất chiếc ba lô mang theo, sau đó từ trong phòng chứa đồ bên cạnh lấy ra một cái cuốc, cô bắt đầu dọn dẹp sân.

...

Mười phút sau, Sở Tương lại khóa cửa sân, mang theo ba lô không chút do dự rời đi, quả thực là cô đã đánh giá cao bản thân mình rồi, nếu cô thực sự có tài cuốc cỏ xới đất, e đã có nông trường của riêng mình từ lâu rồi.

Không sai, chính là nông trường, kiếp này cô mang theo hai món "ngón tay vàng" khi đầu thai, thứ nhất là ký ức của kiếp trước, thứ hai là một nông trường hoang vu.

Cô đã không dưới một lần nghĩ đến việc trồng trọt trong nông trường, cố gắng tự cung tự cấp, tiếc là mười tám năm trôi qua, nông trường của cô vẫn là một mảnh hoang vu, ngay cả một cây mầm lúa mì cũng không nuôi sống được.

Khụ khụ, lần này cô muốn tìm một đối tượng ở công xã, cũng có ý định tìm cho mình một người lao động miễn phí.

Đội sản xuất Dương Quang, trong khi mọi người đều đang chăm chỉ làm việc trên đồng ruộng, thì từ cánh đồng chui ra một bà lão gầy gò nhỏ bé, bà lão nhìn trái nhìn phải, phát hiện không có ai thì trên khuôn mặt đầy nếp nhăn lộ ra một nụ cười, rồi ba chân bốn cẳng chạy về nhà.

"Mẹ, mẹ lại không khỏe à?"

13

0

3 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.