TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 21
Chương 21

"Chị cả, chị yên tâm đi, em nhất định sẽ về sớm." Sở Hoa sắp cảm động đến phát khóc rồi, cái gì gọi là khổ tận cam lai, đây chính là nó.

Đợi Sở Hoa rời đi rồi, trong nhà trừ cô ra thì không còn ai nữa, cô dứt khoát lấy chìa khóa ra ngoài. Vì Chương Vân muốn tìm cho cô một đối tượng bề ngoài hào nhoáng, bên trong dơ bẩn, vậy thì chi bằng cô tự mình tìm trước một người, hơn nữa tìm một người chuyên khắc chế Chương Vân.

Nhưng cô vừa ra khỏi cửa đã bị một đám cô thím nhiệt tình vây quanh...

"Tương Tương, đồng chí nam đến nhà cháu trưa nay là ai vậy?" Một thím gầy gò túm lấy cánh tay cô hỏi.

Sở Tương mím môi ngoan ngoãn nói: "Thím Hoa, đó là thân thích bên ngoại của bà ngoại Chương ạ."

"Thân thích? Vậy mà nhà Chương Vân còn có thân thích có phúc khí * như vậy, ông trời không có mắt nha." Thím Hoa bĩu môi khinh bỉ nói.

*Vào thời đại thiếu thốn vật tư thì người có thân hình mập mạp đầy đặn đều được xem là người có phúc

Sở Tương vội vàng cúi đầu không nói gì, mọi người đều quen với vẻ mặt này của cô rồi, nhưng lại không ai thấy được đôi mắt đầy ý cười cô khi cúi đầu. Ha ha ha, nếu nói ai không hợp với Chương Vân nhất, thì thím Hoa chắc chắn là người đầu tiên.

Cũng không biết thím Hoa có phải đặc biệt tinh mắt hay không, dù sao từ khi Chương Vân vào khu tập thể, cho dù đối ngoại làm tốt đến đâu, thím Hoa cũng có thể bới lông tìm vết, liếc mắt là có thể nhìn ra Chương Vân có phải chỉ làm màu hay không.

Khụ khụ, nói một câu khó nghe, thím Hoa mà có được một chút sự nhạy bén đối với công việc như đối với Chương Vân, có lẽ bây giờ đã được tăng lương từ lâu rồi.

Thấy Sở Tương không nói gì, thím Hoa cũng không nói gì thêm, vì con bé Tương Tương này cái gì cũng tốt, học giỏi, tính tình tốt, nhưng chỉ có một điểm không tốt: mắt không tốt, vậy mà lại cảm thấy Chương Vân là người mẹ kế tốt!

Sở Tương mím môi cười với thím Hoa, rồi mới nhấc chân thong thả rời đi.

Thím Hoa nhìn theo bóng lưng cô, không kìm được thở dài lắc đầu, tiếc cho cô bé thông minh xinh đẹp như vậy. Không được, mình phải nghĩ cách cứu đứa bé này, nhất định phải vạch trần bộ mặt thật của Chương Vân, thím Hoa quyết tâm nghĩ.

Rất nhanh thím Hoa đã nghĩ ra gì đó, bà quay người vội vã rời đi.

Khu nhà tập thể này nhỏ như vậy, người lạ đến ai cũng biết, vì vậy trên đường Sở Tương đi tìm Lưu Đình Đình, không ít người túm lại hỏi chuyện Đỗ Chí Bằng. Hừ hừ, dù sao người có phúc như vậy không còn nhiều.

13

0

3 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.