0 chữ
Chương 40
Chương 40
Không phải chị dâu cả không biết nhìn xa trông rộng. Vấn đề là cô ta đã tìm hiểu kỹ, toàn bộ tài sản của nhà Tô Mạn Thanh đã bị các chú bác chia hết. Về nhà chồng, ngoài hai cái rương và vài tấm chăn, của hồi môn của Tô Mạn Thanh còn chẳng bằng mình ngày trước.
Đại nha và Tam nha từ lâu đã biết tính mẹ mình. Nghe tiếng mắng, cả hai lập tức nhảy xuống giường, tự giác làm việc.
Sau khi liếc hai đứa con gái một cái, Thúy Hoa mới vào bếp chuẩn bị bữa sáng.
Mẹ chồng sức khỏe kém, không làm được việc nặng. Tất cả việc lớn nhỏ trong nhà đều do hai vợ chồng cô ta gánh vác. Vậy mà nhị chú vừa cưới được một người vợ... Nhớ lại dáng người và nhan sắc của Tô Mạn Thanh, mặt chị dâu cả càng thêm khó chịu.
Cô ta càng nghĩ càng thấy bực mình.
Từ khi chị dâu cả bước vào bếp, bên trong không ngừng vang lên tiếng bát đĩa va chạm ầm ĩ.
Đã quen với tính khí của vợ, Tiêu Trung Lương chỉ liếc nhìn trời, rồi vác cào đi ra ruộng. Làm xong sớm, về sớm, nếu để trời nắng mà còn làm ngoài ruộng thì đúng là khổ sở.
Tiêu Trung Lương không quan tâm đến Thúy Hoa. Trong phòng chính, ông bà Tiêu đã thức dậy từ sớm, chỉ biết thở dài bất lực.
“Ông nó à, chia nhà thôi.”
Nhìn lên trần nhà, bà Tiêu đột ngột lên tiếng.
Ông Tiêu không trả lời, nhưng những nếp nhăn trên khuôn mặt ông lại hằn sâu thêm.
“Trước đây, ông cũng đã hứa với thằng Nhị rồi, thôi thì cứ chia đi.”
Bà Tiêu nghiêng đầu, nghiêm túc nhìn chồng: “Với tính khí của Thúy Hoa, không ai chịu nổi. Thay vì ngày nào cũng nghe cô ta bóng gió, không được yên ổn, thì chia nhà sớm, mỗi người một nơi, còn hơn.”
Nói thật, bà không ngờ rằng ngay ngày đầu tiên, cô con dâu cả đã giở thái độ với nhà nhị chú.
“Tôi sẽ suy nghĩ thêm.”
Ông Tiêu do dự.
“Còn gì phải nghĩ nữa? Ông không nghe thấy con dâu cả đang la hét sao? Nó đâu có mắng Đại Nha hay Tam Nha, rõ ràng là bất mãn vì nhà có thêm mấy miệng ăn.”
Ngồi dậy, bà Tiêu nhìn ông Tiêu với ánh mắt đầy khó chịu.
“Bà nó à, không phải tôi không muốn chia nhà. Bà cũng thấy đấy, nhìn đôi tay của vợ thằng Nhị, bà nghĩ nó làm được bao nhiêu việc khi thằng Nhị không có nhà? Nó có thể nuôi nổi ba đứa trẻ không?”
Ngồi dậy, ông Tiêu cầm điếu cày bên cạnh lên và rít một hơi thật sâu.
Không phải ông coi thường Tô Mạn Thanh, nhưng thật sự không tin một cô gái yếu đuối, không có ai giúp đỡ, lại có thể sống tốt.
Dù sao thì ba đứa trẻ kia cũng là con của chiến hữu đã hy sinh của Tiêu Tinh Kỳ. Đã nhận chăm sóc, thì không thể thất hứa.
“Cái này...”
Bà Tiêu không biết nói gì thêm.
Hồi đó, người mai mối khen Tô Mạn Thanh hết lời: xinh đẹp, có học thức, hiểu biết, nết na. Một cô gái như vậy ghép đôi với Tiêu Tinh Kỳ quả thật không chê vào đâu được. Nhưng họ lại không tính đến chuyện Tiêu Tinh Kỳ mang ba đứa trẻ về.
Từ khi nhìn thấy ba đứa trẻ, con dâu cả nhà họ Tiêu đã chẳng vui vẻ gì.
Tô Mạn Thanh không hề biết rằng ông bà Tiêu đã bàn bạc về chuyện chia nhà. Cô chẳng quan tâm đến tiếng đập phá ầm ĩ của chị dâu cả ngoài sân, cứ nằm lì trên giường đến tận 7 giờ mới dậy.
Đại nha và Tam nha từ lâu đã biết tính mẹ mình. Nghe tiếng mắng, cả hai lập tức nhảy xuống giường, tự giác làm việc.
Sau khi liếc hai đứa con gái một cái, Thúy Hoa mới vào bếp chuẩn bị bữa sáng.
Mẹ chồng sức khỏe kém, không làm được việc nặng. Tất cả việc lớn nhỏ trong nhà đều do hai vợ chồng cô ta gánh vác. Vậy mà nhị chú vừa cưới được một người vợ... Nhớ lại dáng người và nhan sắc của Tô Mạn Thanh, mặt chị dâu cả càng thêm khó chịu.
Cô ta càng nghĩ càng thấy bực mình.
Từ khi chị dâu cả bước vào bếp, bên trong không ngừng vang lên tiếng bát đĩa va chạm ầm ĩ.
Tiêu Trung Lương không quan tâm đến Thúy Hoa. Trong phòng chính, ông bà Tiêu đã thức dậy từ sớm, chỉ biết thở dài bất lực.
“Ông nó à, chia nhà thôi.”
Nhìn lên trần nhà, bà Tiêu đột ngột lên tiếng.
Ông Tiêu không trả lời, nhưng những nếp nhăn trên khuôn mặt ông lại hằn sâu thêm.
“Trước đây, ông cũng đã hứa với thằng Nhị rồi, thôi thì cứ chia đi.”
Bà Tiêu nghiêng đầu, nghiêm túc nhìn chồng: “Với tính khí của Thúy Hoa, không ai chịu nổi. Thay vì ngày nào cũng nghe cô ta bóng gió, không được yên ổn, thì chia nhà sớm, mỗi người một nơi, còn hơn.”
Nói thật, bà không ngờ rằng ngay ngày đầu tiên, cô con dâu cả đã giở thái độ với nhà nhị chú.
Ông Tiêu do dự.
“Còn gì phải nghĩ nữa? Ông không nghe thấy con dâu cả đang la hét sao? Nó đâu có mắng Đại Nha hay Tam Nha, rõ ràng là bất mãn vì nhà có thêm mấy miệng ăn.”
Ngồi dậy, bà Tiêu nhìn ông Tiêu với ánh mắt đầy khó chịu.
“Bà nó à, không phải tôi không muốn chia nhà. Bà cũng thấy đấy, nhìn đôi tay của vợ thằng Nhị, bà nghĩ nó làm được bao nhiêu việc khi thằng Nhị không có nhà? Nó có thể nuôi nổi ba đứa trẻ không?”
Ngồi dậy, ông Tiêu cầm điếu cày bên cạnh lên và rít một hơi thật sâu.
Không phải ông coi thường Tô Mạn Thanh, nhưng thật sự không tin một cô gái yếu đuối, không có ai giúp đỡ, lại có thể sống tốt.
Dù sao thì ba đứa trẻ kia cũng là con của chiến hữu đã hy sinh của Tiêu Tinh Kỳ. Đã nhận chăm sóc, thì không thể thất hứa.
Bà Tiêu không biết nói gì thêm.
Hồi đó, người mai mối khen Tô Mạn Thanh hết lời: xinh đẹp, có học thức, hiểu biết, nết na. Một cô gái như vậy ghép đôi với Tiêu Tinh Kỳ quả thật không chê vào đâu được. Nhưng họ lại không tính đến chuyện Tiêu Tinh Kỳ mang ba đứa trẻ về.
Từ khi nhìn thấy ba đứa trẻ, con dâu cả nhà họ Tiêu đã chẳng vui vẻ gì.
Tô Mạn Thanh không hề biết rằng ông bà Tiêu đã bàn bạc về chuyện chia nhà. Cô chẳng quan tâm đến tiếng đập phá ầm ĩ của chị dâu cả ngoài sân, cứ nằm lì trên giường đến tận 7 giờ mới dậy.
0
0
1 tuần trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
