TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 1
Chương 1.1: Bé con Thao Thiết đến

Tháng chín là mùa chia ly, nhà ga cũng vì thế mà náo nhiệt lạ thường. Ngay trước cửa, bên cạnh hàng taxi đỗ ngay ngắn, hai người tài xế đang cãi nhau om sòm để tranh một vị khách, chẳng ai chịu nhường ai.

“Rõ ràng là tôi tới trước! Anh đừng có nói vô lý!”

“Khách đang đi về phía xe của tôi mà!”

“Tôi tới trước!”

“Cô ấy muốn đi xe của tôi!”

Vị khách từ lâu đã đi mất dạng, nhưng cả hai đều không quan tâm. Vấn đề bây giờ không còn là khách đi xe nào, mà là trận cãi vã này nhất định phải thắng.

Trong lòng dấy lên một ngọn lửa vô cớ, hai người càng cãi càng hăng, một người bắt đầu xắn tay áo, người còn lại cũng chẳng chịu kém cạnh, ngó nghiêng tìm hung khí, xem chừng sắp động thủ tới nơi.

Cãi vã thì chẳng phải chuyện to tát, nhưng lớn chuyện thành động tay động chân thì lại khác. Người tinh mắt kinh hãi kêu lên, các tài xế khác nghe thấy động tĩnh cũng thấy tình hình không ổn, có người đã chạy lại can, có người thì dứt khoát lùi ra xa vài bước.

Đào Đào tay ôm cuốn sổ nhỏ của mình, sau lưng đeo một chiếc cặp sách trông còn nặng hơn cả người, khiến người ta không khỏi lo rằng cô bé sẽ bước không vững. Cô bé cứ thế hồn nhiên đi ngang qua hai người đang cãi vã, xung quanh bỗng chốc im lặng trong giây lát.

Dù có ồn ào đến đâu cũng không thể hành xử như vậy trước mặt trẻ con được. Đào Đào đi rồi, hai người kia nhìn nhau, chẳng còn hứng thú cãi tiếp.

Như thể chỉ đi ngang qua, trong tay Đào Đào bỗng xuất hiện hai viên bi ve đồ chơi. Cô bé vừa đi vừa xoa nắn chúng, đợi đến khi đi từ cổng Tây đến cổng Nam nhà ga, hai viên bi ve đã teo lại hơn một nửa, biến thành hai viên kẹo đậu nhỏ xíu.

[Tiêu diệt Ác Chi Chú x2, ngăn chặn sự kiện thương vong ở nhà ga, khen thưởng 200 điểm danh vọng.]

Đào Đào thở dài ra vẻ ông cụ non.

Hệ thống.

Nó nói phải tích đủ một trăm nghìn điểm danh vọng mới cứu được anh trai ra, nếu không anh chỉ có thể kẹt mãi trong địa ngục.

Nhưng một trăm nghìn điểm danh vọng nhiều quá, Đào Đào xoa xoa bụng, biết bao lâu mới tích đủ đây?

Nhìn chằm chằm hai viên kẹo đậu, Đào Đào bỏ chúng vào miệng. Kẹo giòn tan, nhai một lát đã hết sạch, chẳng đủ no.

Ăn xong, Đào Đào lại đi từ cổng Nam đến cổng Đông, vẫn không thấy gia đình mà anh hệ thống nói sẽ đến đón mình đâu cả. Cô bé xoa bụng, quyết định không đi nữa, tủi thân ngồi xổm bên đường đếm kiến.

“Mình mệt rồi.”

[Người sắp đến ngay đây.]

“Mình còn đói nữa.”

[Họ có mang đồ ăn.]

“Thôi được rồi.” Cuối cùng vẫn phải chịu thua đồ ăn.

Ngay lúc Đào Đào đếm đến con kiến thứ chín không biết là lần thứ bao nhiêu, một bóng đen đột nhiên đổ xuống bên cạnh, cùng lúc đó một giọng nói vang lên trên đầu.

“Cô bé ơi, chúng tôi đến đón cháu về nhà.”

“Anh ơi, anh muốn đưa cháu đi tìm ba ạ?” Đào Đào ngẩng đầu, nhìn hai người đàn ông cao hơn mình nhưng lại thấp hơn anh trai. Hệ thống đã dặn, lớn hơn cô thì gọi là anh chị, lớn hơn anh trai thì gọi là cô chú. Người này thấp hơn anh trai của cô nhiều.

Đào Đào nhìn quần áo trên người họ, áo dài tay màu đen, trong tay có đồ ăn. Cô bé đã đợi ở đây lâu như vậy, cuối cùng cũng có người đến đón mình. Đào Đào chọc chọc vào cuốn sổ, hỏi nó xem có phải người này không.

Trên cuốn sổ hiện lên một chữ: [Phải.]

Cuối cùng cũng được đi rồi, Đào Đào đứng dậy, giục giã hai người: “Chúng ta đi thôi!” Cô bé đói lắm rồi.

Hai tên buôn người không ngờ lại gặp may thế này, chỉ đi ăn trưa mà vớ được món hời, lại còn chẳng có chút phòng bị nào. Chúng nhìn nhau cười, gã lùn gầy bước lên trước một bước: “Đi nào, anh đưa em về nhà.”

Đào Đào khẽ ngửi mùi trong không khí, cảm thấy trên người gã này có một luồng khí tức khó chịu, nhưng… Đào Đào cúi đầu, trên cuốn sổ hiện ra một dòng chữ chỉ mình cô bé đọc hiểu.

[Nhiệm vụ một: Tìm kiếm cha mẹ. Trạng thái: Chưa hoàn thành. Tiến độ hiện tại: 15%.]

Tìm ba mẹ là quan trọng nhất, Đào Đào thở dài, vậy đành đợi tìm được ba mẹ rồi hãy bắt cái luồng nguyền rủa này sau vậy.

Hệ thống nói có rất nhiều người bị hạ chú, nhưng Đào Đào cảm thấy người trước mặt này không phải bị nguyền rủa.

Gã lùn gầy đi phía trước bỗng rùng mình một cái, rồi chửi đổng: “Cái thời tiết quỷ quái chết tiệt này.”

“Không được mắng quỷ.” Đào Đào phản bác, quỷ ăn ngon lắm mà.

“Tao cứ mắng đấy…” Gã lùn gầy vừa định nói tiếp thì nhớ ra mình đang làm gì, liền giật mình nhìn quanh. Cách đó không xa có mấy người đang nhìn về phía này, gã vội đổi sắc mặt, cười hề hề: “Anh không mắng, hì hì, chúng ta về nhà nào.”

Nói xong, gã ném chìa khóa cho gã cao to béo phị bên cạnh, bảo gã kia lái xe, còn mình thì ôm Đào Đào đi về phía chiếc xe.

Bị ôm khó chịu, Đào Đào cau mày. Vừa vào xe, cô bé liền đẩy gã ra, tự mình trèo lên ghế ngồi ngay ngắn rồi vỗ vỗ chỗ ngồi: “Cháu đói!”

Hệ thống nói sẽ có đồ ăn, cô bé đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng được ăn cơm rồi. Nghĩ đến đây, Đào Đào không kìm được mà vung vẩy đôi chân.

8

0

1 tháng trước

9 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.