0 chữ
Chương 34
Chương 34: Hắn đối tốt với nàng, nàng lại hoài nghi hắn?
Trông thật ngon!
Mạc Tiểu Tà nhìn đùi gà, nuốt nước miếng, rón rén vươn móng vuốt bốc lấy một cái đùi gà, vừa nhấm nháp vừa… nghi hoặc nhìn hắn.
[Không phải hắn định chưng nàng, nấu nàng sao?]
[Sao tự dưng lại tốt thế này?]
Nhìn ánh mắt hoang mang ấy, Dạ Thiên Hàn không biết nên cười hay giận.
Hắn đối tốt với nàng, nàng lại hoài nghi hắn?
Hắn hừ nhẹ, cười khẩy: “Ngươi mà lột hết lông ra thì chẳng còn bao nhiêu thịt, lấy gì mà ăn? Nên trẫm phải nuôi cho mập, mập rồi mới dễ “nấu”.”
Mạc Tiểu Tà cứng đờ người.
[Thì ra… hắn tính nuôi ta béo rồi làm thịt? Giống nuôi heo sao?]
Nhìn đùi gà trong tay, nàng nghĩ lại cũng phải:
[Dù sao bây giờ không ăn thì chết đói, ăn xong rồi còn có sức mà trốn tiếp!]
Thế là nàng hùng hồn… gặm tiếp.
Thấy nàng ăn ngon lành, khóe môi Dạ Thiên Hàn cũng cong lên một đường cười rất nhẹ.
Vật nhỏ này… thật là không nỡ giận.
Ánh mắt hắn lướt qua cọng Ngàn Âm Thảo nàng ôm khư khư, khẽ hỏi:
“Ngươi thích mấy loại cỏ này lắm sao?”
Thật kỳ lạ. Một con tiểu thú lại chấp nhất với cỏ?
“Chi chi…”
Mạc Tiểu Tà gật đầu lia lịa. Đương nhiên nàng thích! Đặc biệt là… độc thảo!
Thân thể thú này yếu ớt quá, tu luyện theo lối thường thì mấy trăm năm nữa mới hoá hình được. Cỏ mọc còn nhanh hơn!
Vậy nên, chỉ có thể dựa vào bí pháp Độc Kinh, tu luyện bằng độc, mới đẩy nhanh tốc độ.
Nhưng, làm một con thú, tự kiếm nhiều độc thảo cũng chẳng dễ gì.
Đôi mắt nàng chợt sáng bừng lên:
[Hắn là hoàng đế, muốn gì mà không có?]
Mạc Tiểu Tà vươn móng vuốt, kéo nhẹ vạt áo hắn:
“Chi chi…”
[Ta muốn thật nhiều loại thảo này, ngươi có thể cho ta được không?]
Nhưng thứ nàng thốt ra vẫn chỉ là tiếng thú, Dạ Thiên Hàn nghe mà chẳng hiểu gì.
[Trời ạ! Muốn nói cho hắn hiểu cũng khó!]
Mạc Tiểu Tà cụp tai xuống, bỗng thấy hơi nản…
Ai ngờ…
Còn chưa kịp buông móng vuốt ra, một bàn tay ấm áp đã nhẹ nhàng phủ lên đầu nàng, rồi vuốt xuống sống lưng như dỗ dành tiểu hài tử.
Dạ Thiên Hàn cúi xuống, giọng nói mang theo chút ý cười hiếm hoi:
“Tiểu Tà Nhi, ngươi muốn gì sao?”
“Chi chi…”
Nàng vội vàng gật gật, cái đuôi ngắn khẽ rung, ánh mắt long lanh nhìn hắn, dốc hết sức diễn tả bằng cử chỉ.
Dạ Thiên Hàn nhìn nàng ôm chặt cọng Ngàn Âm Thảo, lại kéo kéo tay áo mình, ánh mắt hắn dần hiện lên tia thâm thúy.
Hắn khẽ cười, thanh âm khàn khàn như gió đêm:
“Là muốn… nhiều thứ này sao?”
“Chi chi!”
Gật đầu! [Chính xác!]
Mạc Tiểu Tà nhìn đùi gà, nuốt nước miếng, rón rén vươn móng vuốt bốc lấy một cái đùi gà, vừa nhấm nháp vừa… nghi hoặc nhìn hắn.
[Không phải hắn định chưng nàng, nấu nàng sao?]
[Sao tự dưng lại tốt thế này?]
Nhìn ánh mắt hoang mang ấy, Dạ Thiên Hàn không biết nên cười hay giận.
Hắn đối tốt với nàng, nàng lại hoài nghi hắn?
Hắn hừ nhẹ, cười khẩy: “Ngươi mà lột hết lông ra thì chẳng còn bao nhiêu thịt, lấy gì mà ăn? Nên trẫm phải nuôi cho mập, mập rồi mới dễ “nấu”.”
Mạc Tiểu Tà cứng đờ người.
[Thì ra… hắn tính nuôi ta béo rồi làm thịt? Giống nuôi heo sao?]
Nhìn đùi gà trong tay, nàng nghĩ lại cũng phải:
[Dù sao bây giờ không ăn thì chết đói, ăn xong rồi còn có sức mà trốn tiếp!]
Thế là nàng hùng hồn… gặm tiếp.
Thấy nàng ăn ngon lành, khóe môi Dạ Thiên Hàn cũng cong lên một đường cười rất nhẹ.
Ánh mắt hắn lướt qua cọng Ngàn Âm Thảo nàng ôm khư khư, khẽ hỏi:
“Ngươi thích mấy loại cỏ này lắm sao?”
Thật kỳ lạ. Một con tiểu thú lại chấp nhất với cỏ?
“Chi chi…”
Mạc Tiểu Tà gật đầu lia lịa. Đương nhiên nàng thích! Đặc biệt là… độc thảo!
Thân thể thú này yếu ớt quá, tu luyện theo lối thường thì mấy trăm năm nữa mới hoá hình được. Cỏ mọc còn nhanh hơn!
Vậy nên, chỉ có thể dựa vào bí pháp Độc Kinh, tu luyện bằng độc, mới đẩy nhanh tốc độ.
Nhưng, làm một con thú, tự kiếm nhiều độc thảo cũng chẳng dễ gì.
Đôi mắt nàng chợt sáng bừng lên:
[Hắn là hoàng đế, muốn gì mà không có?]
Mạc Tiểu Tà vươn móng vuốt, kéo nhẹ vạt áo hắn:
“Chi chi…”
[Ta muốn thật nhiều loại thảo này, ngươi có thể cho ta được không?]
[Trời ạ! Muốn nói cho hắn hiểu cũng khó!]
Mạc Tiểu Tà cụp tai xuống, bỗng thấy hơi nản…
Ai ngờ…
Còn chưa kịp buông móng vuốt ra, một bàn tay ấm áp đã nhẹ nhàng phủ lên đầu nàng, rồi vuốt xuống sống lưng như dỗ dành tiểu hài tử.
Dạ Thiên Hàn cúi xuống, giọng nói mang theo chút ý cười hiếm hoi:
“Tiểu Tà Nhi, ngươi muốn gì sao?”
“Chi chi…”
Nàng vội vàng gật gật, cái đuôi ngắn khẽ rung, ánh mắt long lanh nhìn hắn, dốc hết sức diễn tả bằng cử chỉ.
Dạ Thiên Hàn nhìn nàng ôm chặt cọng Ngàn Âm Thảo, lại kéo kéo tay áo mình, ánh mắt hắn dần hiện lên tia thâm thúy.
Hắn khẽ cười, thanh âm khàn khàn như gió đêm:
“Là muốn… nhiều thứ này sao?”
“Chi chi!”
Gật đầu! [Chính xác!]
5
0
2 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
