0 chữ
Chương 26
Chương 26: Nàng... vừa mới cưỡng hôn hắn sao?
Lạ thay, hắn thế mà không thấy chán ghét chút nào: Thậm chí còn… có chút dư vị chưa đủ?
Cuối cùng, sau khi hút đủ dưỡng khí, Mạc Tiểu Tà bắt đầu tỉnh táo. Khi nhận ra mình vừa làm gì, toàn thân nàng giật bắn.
Nàng... vừa mới cưỡng hôn hắn sao?
Trời ơi, giờ biết trốn đi đâu!
Nàng nhìn sang khuôn mặt nam nhân gần trong gang tấc: gương mặt lạnh như băng, đôi mắt như thể muốn lột da lóc thịt nàng!
Phía trước là sói, phía sau là nước... nàng biết đi đường nào đây?
Cảm giác mềm mại nơi môi vừa rời đi, Dạ Thiên Hàn chợt thấy hụt hẫng một cách kỳ lạ.
Chết tiệt, hắn bị điên rồi sao?
Bị một con thú cưỡng hôn mà còn thấy “rung động” là thế nào!
Ánh mắt hắn dần tối lại, sâu hun hút như vực thẳm.
Nhìn bộ dạng chột dạ của Mạc Tiểu Tà, hắn bất giác bật cười, trong giọng nói pha lẫn trêu chọc:
“Vừa rồi còn anh dũng hôn ta không chớp mắt, giờ lại biết sợ rồi?”
“Chi chi…”
Mạc Tiểu Tà lập tức dụi dụi vào lòng bàn tay hắn, vỗ về lấy lòng. Từ giờ... tuyệt đối không dám làm liều nữa! Hồi nãy là do thiếu oxy, thật sự ngoài ý muốn!
Một con thú hôn hắn mà hắn còn tha mạng, nàng đã là phúc lớn ba đời rồi!
[Ô ô ô… ngứa quá!]
Tiếng rên nho nhỏ vang lên. Dạ Thiên Hàn đang “rửa sạch” nàng kỹ càng đến mức thường xuyên cào trúng chỗ nhột. Mạc Tiểu Tà muốn khóc mà không ra nước mắt.
“Chi chi…”
[Ngươi làm ơn dừng tay có được không!]
Biết rõ chỗ đó sẽ ngứa, vậy mà hắn cứ liên tục lặp lại...
Dạ Thiên Hàn rửa tới cổ nàng, giọng nói trầm thấp, chứa từ tính vang lên bên tai:
“Đây là cái giá cho việc ngươi cưỡng hôn ta. Từ nay về sau, phải ngoan ngoãn nghe lời, hiểu chưa?”
Mạc Tiểu Tà gật đầu như gà mổ thóc, dáng vẻ vô cùng biết điều.
Lần đầu tiên bị sét đánh.
Lần thứ hai... bị hắn "trừng phạt" suýt mất mạng.
Cuối cùng cũng xong! Dạ Thiên Hàn thay áo ngủ, một bộ y phục màu trắng thêu chỉ bạc, cổ áo buông rộng để lộ khuôn ngực rắn chắc.
Vô cùng quyến rũ.
Hắn ôm Mạc Tiểu Tà trở về giường, thấy nàng vừa nằm đã ngáp ngắn ngáp dài, hắn khẽ cười:
“Hôm nay chắc mệt lắm rồi. Ngủ ngon đi.”
Dạ Thiên Hàn nằm nghiêng người, nhìn sinh vật bé nhỏ cuộn tròn trong lòng mình, bốn chân ôm lấy tay hắn như gấu bông, bất giác tâm tình cũng dịu xuống.
Hắn khẽ nhéo chóp mũi nhỏ kia, thì thầm: “Tiểu quỷ, từ nay về sau, ngươi nhất định phải ở bên cạnh ta.”
Đêm đó, Dạ Thiên Hàn ngủ một giấc vô cùng ngon lành.
Cuối cùng, sau khi hút đủ dưỡng khí, Mạc Tiểu Tà bắt đầu tỉnh táo. Khi nhận ra mình vừa làm gì, toàn thân nàng giật bắn.
Nàng... vừa mới cưỡng hôn hắn sao?
Trời ơi, giờ biết trốn đi đâu!
Nàng nhìn sang khuôn mặt nam nhân gần trong gang tấc: gương mặt lạnh như băng, đôi mắt như thể muốn lột da lóc thịt nàng!
Phía trước là sói, phía sau là nước... nàng biết đi đường nào đây?
Cảm giác mềm mại nơi môi vừa rời đi, Dạ Thiên Hàn chợt thấy hụt hẫng một cách kỳ lạ.
Chết tiệt, hắn bị điên rồi sao?
Bị một con thú cưỡng hôn mà còn thấy “rung động” là thế nào!
Ánh mắt hắn dần tối lại, sâu hun hút như vực thẳm.
Nhìn bộ dạng chột dạ của Mạc Tiểu Tà, hắn bất giác bật cười, trong giọng nói pha lẫn trêu chọc:
“Chi chi…”
Mạc Tiểu Tà lập tức dụi dụi vào lòng bàn tay hắn, vỗ về lấy lòng. Từ giờ... tuyệt đối không dám làm liều nữa! Hồi nãy là do thiếu oxy, thật sự ngoài ý muốn!
Một con thú hôn hắn mà hắn còn tha mạng, nàng đã là phúc lớn ba đời rồi!
[Ô ô ô… ngứa quá!]
Tiếng rên nho nhỏ vang lên. Dạ Thiên Hàn đang “rửa sạch” nàng kỹ càng đến mức thường xuyên cào trúng chỗ nhột. Mạc Tiểu Tà muốn khóc mà không ra nước mắt.
“Chi chi…”
[Ngươi làm ơn dừng tay có được không!]
Biết rõ chỗ đó sẽ ngứa, vậy mà hắn cứ liên tục lặp lại...
Dạ Thiên Hàn rửa tới cổ nàng, giọng nói trầm thấp, chứa từ tính vang lên bên tai:
“Đây là cái giá cho việc ngươi cưỡng hôn ta. Từ nay về sau, phải ngoan ngoãn nghe lời, hiểu chưa?”
Lần đầu tiên bị sét đánh.
Lần thứ hai... bị hắn "trừng phạt" suýt mất mạng.
Cuối cùng cũng xong! Dạ Thiên Hàn thay áo ngủ, một bộ y phục màu trắng thêu chỉ bạc, cổ áo buông rộng để lộ khuôn ngực rắn chắc.
Vô cùng quyến rũ.
Hắn ôm Mạc Tiểu Tà trở về giường, thấy nàng vừa nằm đã ngáp ngắn ngáp dài, hắn khẽ cười:
“Hôm nay chắc mệt lắm rồi. Ngủ ngon đi.”
Dạ Thiên Hàn nằm nghiêng người, nhìn sinh vật bé nhỏ cuộn tròn trong lòng mình, bốn chân ôm lấy tay hắn như gấu bông, bất giác tâm tình cũng dịu xuống.
Hắn khẽ nhéo chóp mũi nhỏ kia, thì thầm: “Tiểu quỷ, từ nay về sau, ngươi nhất định phải ở bên cạnh ta.”
Đêm đó, Dạ Thiên Hàn ngủ một giấc vô cùng ngon lành.
5
0
2 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
