0 chữ
Chương 14
Chương 14: Hai con điên này đúng là mất trí rồi!
Nàng ta chỉ tay vào Mạc Tiểu Tà, thốt lên:
“Con vật nhỏ này – bản công chúa muốn!”
“Công chúa, đây là sủng vật của ta mà!” Cố Như Nhi cứng giọng phản bác.
Đây là lần đầu tiên nàng ta thấy Thất công chúa – kẻ luôn tỏ ra thanh cao – lại để lộ vẻ thất thố như vậy. Nhìn cảnh tượng này, tiểu thú cưng này… quả thật không vô dụng.
“Ta dùng chồn tuyết đổi với nàng. Sinh vật kia chẳng rõ giống loài gì, chắc chắn không quý bằng chồn tuyết đâu.”
Mồm thì nói vậy, nhưng ánh mắt của Thất công chúa lại không dứt khỏi Mạc Tiểu Tà một khắc nào.
“Ta không đồng ý! Dạ Thiên Vũ, đừng tưởng là công chúa thì có thể muốn gì được nấy!”
Dù nàng ta không ưa con tiểu thú này, nhưng có nó trong tay thì danh tiếng của nàng ta cũng tăng gấp bội.
Làm gì có chuyện nhường lại cho người khác?
“Bản công chúa nói muốn – tức là phải có.”
Thất công chúa mặt lạnh, vươn tay chộp lấy chiếc l*иg sắt.
Hai người lập tức lôi kéo giằng co.
Những tiểu thư xung quanh đều không dám can thiệp, chỉ dám đứng ngoài tròn mắt quan sát màn tranh đoạt gay gắt này.
“Buông ra cho ta!”
Cố Như Nhi hét lên, cố đẩy tay Thất công chúa ra khỏi chiếc l*иg.
“Bản công chúa nhất định không buông!”
Dạ Thiên Vũ nghiến răng – sống chết không chịu nhả tay.
Thế là, hai vị tiểu thư quyền quý – một là công chúa hoàng gia, một là tiểu thư nhà Thừa tướng – lao vào giằng co chí chóe như hàng cá ngoài chợ.
Chiếc l*иg sắt rung lắc dữ dội khiến Mạc Tiểu Tà bên trong muốn vỡ đầu đến nơi. Nàng suýt nữa đập đầu vào thành l*иg đến mấy lần.
Trong lòng nàng chửi thầm: Hai con điên này đúng là mất trí rồi!
Nhưng đột nhiên, đôi mắt tím nhạt của Mạc Tiểu Tà chợt sáng rực lên.
Đây rồi! Chính là cơ hội đào tẩu!
Hai nữ nhân đánh nhau đến mức tóc tai rối bù, váy áo nhăn nhúm, trâm ngọc rơi lả tả. Gương mặt trang điểm kỹ càng cũng đã lem luốc tơi tả, trông chẳng khác nào… mấy mụ hàng xóm chanh chua.
Mạc Tiểu Tà ngồi bên trong, ánh mắt long lanh như muốn lấy lòng, nhưng lại bị l*иg sắt ngăn cách.
Dạ Thiên Vũ vừa quay đầu lại, thấy ánh mắt đầy khao khát ấy của Mạc Tiểu Tà thì trong lòng mềm nhũn.
Nàng ta lập tức mỉm cười rạng rỡ: “Thấy chưa? Nó thích ta đó! Mau giao nó cho ta!”
“Không đời nào!”
Cố Như Nhi giữ chặt l*иg sắt như giữ báu vật, sợ bị cướp mất.
Mạc Tiểu Tà cọ cọ vào thành l*иg, tỏ vẻ muốn ra ngoài, khiến Thất công chúa xót ruột không thôi.
“Con vật nhỏ này – bản công chúa muốn!”
“Công chúa, đây là sủng vật của ta mà!” Cố Như Nhi cứng giọng phản bác.
Đây là lần đầu tiên nàng ta thấy Thất công chúa – kẻ luôn tỏ ra thanh cao – lại để lộ vẻ thất thố như vậy. Nhìn cảnh tượng này, tiểu thú cưng này… quả thật không vô dụng.
“Ta dùng chồn tuyết đổi với nàng. Sinh vật kia chẳng rõ giống loài gì, chắc chắn không quý bằng chồn tuyết đâu.”
Mồm thì nói vậy, nhưng ánh mắt của Thất công chúa lại không dứt khỏi Mạc Tiểu Tà một khắc nào.
“Ta không đồng ý! Dạ Thiên Vũ, đừng tưởng là công chúa thì có thể muốn gì được nấy!”
Dù nàng ta không ưa con tiểu thú này, nhưng có nó trong tay thì danh tiếng của nàng ta cũng tăng gấp bội.
Làm gì có chuyện nhường lại cho người khác?
Thất công chúa mặt lạnh, vươn tay chộp lấy chiếc l*иg sắt.
Hai người lập tức lôi kéo giằng co.
Những tiểu thư xung quanh đều không dám can thiệp, chỉ dám đứng ngoài tròn mắt quan sát màn tranh đoạt gay gắt này.
“Buông ra cho ta!”
Cố Như Nhi hét lên, cố đẩy tay Thất công chúa ra khỏi chiếc l*иg.
“Bản công chúa nhất định không buông!”
Dạ Thiên Vũ nghiến răng – sống chết không chịu nhả tay.
Thế là, hai vị tiểu thư quyền quý – một là công chúa hoàng gia, một là tiểu thư nhà Thừa tướng – lao vào giằng co chí chóe như hàng cá ngoài chợ.
Chiếc l*иg sắt rung lắc dữ dội khiến Mạc Tiểu Tà bên trong muốn vỡ đầu đến nơi. Nàng suýt nữa đập đầu vào thành l*иg đến mấy lần.
Trong lòng nàng chửi thầm: Hai con điên này đúng là mất trí rồi!
Đây rồi! Chính là cơ hội đào tẩu!
Hai nữ nhân đánh nhau đến mức tóc tai rối bù, váy áo nhăn nhúm, trâm ngọc rơi lả tả. Gương mặt trang điểm kỹ càng cũng đã lem luốc tơi tả, trông chẳng khác nào… mấy mụ hàng xóm chanh chua.
Mạc Tiểu Tà ngồi bên trong, ánh mắt long lanh như muốn lấy lòng, nhưng lại bị l*иg sắt ngăn cách.
Dạ Thiên Vũ vừa quay đầu lại, thấy ánh mắt đầy khao khát ấy của Mạc Tiểu Tà thì trong lòng mềm nhũn.
Nàng ta lập tức mỉm cười rạng rỡ: “Thấy chưa? Nó thích ta đó! Mau giao nó cho ta!”
“Không đời nào!”
Cố Như Nhi giữ chặt l*иg sắt như giữ báu vật, sợ bị cướp mất.
Mạc Tiểu Tà cọ cọ vào thành l*иg, tỏ vẻ muốn ra ngoài, khiến Thất công chúa xót ruột không thôi.
6
0
2 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
