0 chữ
Chương 12
Chương 12: Thất công chúa
Cánh cửa ghế hạng nhất tại Như Ý Lâu chầm chậm mở ra. Một nữ tử khoác trên mình bộ y phục lộng lẫy bước vào, theo sau là hai tỳ nữ ăn mặc chỉnh tề.
Thất công chúa mặc một bộ váy tán hoa màu hồng phấn, thêu hoa mẫu đơn rực rỡ. Dải lụa màu hồng thắt bên hông nhẹ nhàng đung đưa theo bước chân nàng ta.
Trên đầu cài một cây trâm hình chim vàng đang bay, gương mặt được phủ một lớp phấn mỏng nhẹ nhàng như sương sớm. Mày liễu tinh tế, môi đỏ răng trắng, dung mạo như một đóa mẫu đơn diễm lệ chớm nở sau mưa – kiều diễm, hoa lệ, cao quý.
Cố Như Nhi thấy Thất công chúa xuất hiện rực rỡ như vậy thì sắc mặt liền thay đổi liên tục – lúc thì tái xanh, lúc lại trắng bệch.
Tuy thế lực của nàng ta và Thất công chúa ngang nhau, nhưng xét đến thân phận, một người là hoàng gia, một kẻ chỉ là quan gia – quân thần phân biệt, vẫn có khoảng cách khó vượt.
Huống hồ, Thất công chúa còn là người xếp hạng ba trong bảng Thất Đại Mỹ Nhân của Lạc Xuyên Quốc, còn Cố Như Nhi – chỉ là người cuối bảng. Chênh lệch nhan sắc rõ ràng như vậy, thật khiến nàng ta khó chịu.
Nhưng nghĩ tới tiểu thú xinh đẹp mà mình mang đến hôm nay, Cố Như Nhi lập tức ngẩng đầu đắc ý nhìn Thất công chúa: “Thất công chúa thật biết đúng giờ! Bắt bọn ta chờ tận một khắc!”
Thất công chúa mỉm cười duyên dáng: “Cũng hết cách thôi. Hoàng cung rộng lớn, đi lại khó tránh tốn thời gian. Làm sao tiện bằng phủ Thừa tướng được.”
Cố Như Nhi giận đến nghiến răng, hai mắt tóe lửa, nhưng lại chẳng dám cãi lại.
Nàng ta đâu dám lớn tiếng bảo phủ nhà mình rộng hơn hoàng cung, chẳng phải là muốn bị kết tội mưu nghịch sao?
Cố Như Nhi đặt chiếc l*иg sắt đang đựng Mạc Tiểu Tà lên bàn, cười lạnh nhìn Thất công chúa: “Bổn tiểu thư hôm nay mang theo tiểu thú tới đây, không biết công chúa có mang theo sủng vật của mình không?”
“Bản công chúa dĩ nhiên có chuẩn bị.”
Tỳ nữ phía sau nàng ta lập tức bưng một chiếc l*иg sắt khác đặt bên cạnh, trên l*иg phủ một lớp lụa hồng mềm mại.
Tất cả các tiểu thư có mặt đều tò mò dõi mắt nhìn hai chiếc l*иg. Ai nấy đều háo hức muốn biết rốt cuộc bên trong là thần thú phương nào.
Ngay khi Cố Như Nhi định xốc lớp lụa che để khiến cả sảnh choáng váng trước nhan sắc tiểu thú của mình, Thất công chúa bỗng cất giọng nhẹ nhàng:
“Khoan đã!”
“Sao? Công chúa sợ tiểu thú của mình không bằng của người khác à?”
Cố Như Nhi nhướn mày châm chọc.
Thất công chúa mặc một bộ váy tán hoa màu hồng phấn, thêu hoa mẫu đơn rực rỡ. Dải lụa màu hồng thắt bên hông nhẹ nhàng đung đưa theo bước chân nàng ta.
Trên đầu cài một cây trâm hình chim vàng đang bay, gương mặt được phủ một lớp phấn mỏng nhẹ nhàng như sương sớm. Mày liễu tinh tế, môi đỏ răng trắng, dung mạo như một đóa mẫu đơn diễm lệ chớm nở sau mưa – kiều diễm, hoa lệ, cao quý.
Cố Như Nhi thấy Thất công chúa xuất hiện rực rỡ như vậy thì sắc mặt liền thay đổi liên tục – lúc thì tái xanh, lúc lại trắng bệch.
Tuy thế lực của nàng ta và Thất công chúa ngang nhau, nhưng xét đến thân phận, một người là hoàng gia, một kẻ chỉ là quan gia – quân thần phân biệt, vẫn có khoảng cách khó vượt.
Nhưng nghĩ tới tiểu thú xinh đẹp mà mình mang đến hôm nay, Cố Như Nhi lập tức ngẩng đầu đắc ý nhìn Thất công chúa: “Thất công chúa thật biết đúng giờ! Bắt bọn ta chờ tận một khắc!”
Thất công chúa mỉm cười duyên dáng: “Cũng hết cách thôi. Hoàng cung rộng lớn, đi lại khó tránh tốn thời gian. Làm sao tiện bằng phủ Thừa tướng được.”
Cố Như Nhi giận đến nghiến răng, hai mắt tóe lửa, nhưng lại chẳng dám cãi lại.
Nàng ta đâu dám lớn tiếng bảo phủ nhà mình rộng hơn hoàng cung, chẳng phải là muốn bị kết tội mưu nghịch sao?
Cố Như Nhi đặt chiếc l*иg sắt đang đựng Mạc Tiểu Tà lên bàn, cười lạnh nhìn Thất công chúa: “Bổn tiểu thư hôm nay mang theo tiểu thú tới đây, không biết công chúa có mang theo sủng vật của mình không?”
Tỳ nữ phía sau nàng ta lập tức bưng một chiếc l*иg sắt khác đặt bên cạnh, trên l*иg phủ một lớp lụa hồng mềm mại.
Tất cả các tiểu thư có mặt đều tò mò dõi mắt nhìn hai chiếc l*иg. Ai nấy đều háo hức muốn biết rốt cuộc bên trong là thần thú phương nào.
Ngay khi Cố Như Nhi định xốc lớp lụa che để khiến cả sảnh choáng váng trước nhan sắc tiểu thú của mình, Thất công chúa bỗng cất giọng nhẹ nhàng:
“Khoan đã!”
“Sao? Công chúa sợ tiểu thú của mình không bằng của người khác à?”
Cố Như Nhi nhướn mày châm chọc.
6
0
2 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
