TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 54
Đàn Ông Tốt Chính Là Ta

Vòng ánh sáng công đức sáng rực rỡ giống như một mặt trời nhỏ kim sắc. Nhưng ánh sáng của nó cũng không loá mắt, rất yên tĩnh, rất tường hòa, dưới ánh sáng này, tất cả tạp niệm đều sẽ bị vứt bỏ, cả người rơi vào trạng thái không minh (trống rỗng).

Ánh mắt tất cả mọi người si ngốc nhìn vòng ánh sáng công đức lơ lửng trên đầu Quách Tĩnh. Từng này không có một vạn điểm công đức, cũng có tám ngàn đi, đây là một con số kinh khủng cỡ nào. Lần trước tham gia buổi đấu giá, giá trị cao nhất của buổi đấu giá còn không có đạt tới năm vạn đồng, mà đồng của Quách Tĩnh thậm chí có khả năng vượt qua 10 vạn đồng.

Không giống những người dùng đồng để đấu giá đồ vật kia, ai biết được thiên đạo công đức trên người Quách Tĩnh có thể lại tăng thêm hay không?

Nếu như có thu nhập thiên đạo công đức cố định, vậy thì hắn phải giàu có cỡ nào.

Đám người chỉ có thể hâm mộ và ghen tỵ mà nhìn Quách Tĩnh, bọn hắn có thể đoạt bí tịch bảo vật, thế nhưng mà thiên đạo công đức, ngay cả nhìn còn không nhìn được thì làm sao mà đoạt.

"Quách đại hiệp, tại hạ là Bắc Tống thân vương, ta có một tiểu nữ tuổi vừa tròn mười lăm, mặc dù không nói hoa nhường nguyệt thẹn, nhưng dung mạo tuyệt đối được cho là tuyệt sắc, nguyện tặng cho Quách đại hiệp làm tiểu thiếp, cũng đưa lên 100 vạn lượng bạch ngân làm đồ cưới."

Một nam tử mặc bào màu xanh đối vẻ mặt xu nịnh cười nói với Quách Tĩnh.

Những người chung quanh biết hắn, trong nội tâm không ngừng chửi mắng:

"Người bình thường đạp phá cửa cầu hôn nữ nhi của hắn, hắn cũng không them để ý một người. Bây giờ lại đưa cho người khác làm tiểu thiếp, còn cầu mong người ta đồng ý."

Thế nhưng đám người tuy giận nhưng cũng không dám nói gì, vạn nhất Quách đại hiệp trước mắt đáp ứng, trong nháy mắt vị Đại Tống thân vương này sẽ trở thành đại nhân vật chạm tay có thể bỏng. Quách Tĩnh mua bảo vật có lẽ không cho hắn dùng, nhưng mà mua bí tịch kiểu gì cũng sẽ cho hắn nhìn một chút đi.

"Cút đi, con gái của ngươi tính cái chim? Quách đại hiệp, tiểu nữ Dương Ngọc Hoàn, không biết ngài đã nghe qua hay chưa. Trong lịch sử nàng vẫn còn có biệt hiệu là một trong tứ đại mỹ nữ Trung Quốc cổ đại. Là tuyệt sắc mỹ nữ chân chính, chỉ cần Quách đại hiệp gật đầu, tiểu nữ nhất định sẽ quét dọn giường chiếu hoan nghênh ngài."

Phụ thân của Dương Ngọc Hoàn, Dương Huyền Diễm cười tủm tỉm nói.

Lúc đó, ngay sau khi tin tức này được truyền ra, trong nháy mắt địa vị của gia đình Dương Ngọc Hoàn hắn đã lên tới đỉnh điểm. Mỗi ngày đều có mấy trăm người đạp phá cánh cửa nhà hắn cũng chỉ vì muốn nhìn hình dáng con gái hắn một chút mà thôi.

"Tĩnh ca ca, có nghe thấy rõ không?"

Hoàng Dung ở bên cạnh bình thản nói.

"Đúng vậy, tiểu nữ tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng đến địa vị của Quách phu nhân, chỉ làm thiếp mà thôi."

Dương Huyền Diễm vội vàng bảo đảm nói, trong nội tâm lại âm thầm đắc ý. Một khi người này đồng ý, vượt qua một thời gian, bằng vào tư sắc của nữ nhi hắn, nam nhân nào sẽ không sủng ái cơ chứ. Đến lúc đó mình tuyệt đối có thể hưởng không ít ánh sáng.

"Thao! Cái tên Dương Huyền Diễm không biết xấu hổ này, con gái của ngươi mới một tuổi, vừa mới ra đời không lâu, ngươi để Quách đại hiệp ôm trở về cho con bú giúp ngươi sao?"

Một người quốc công Đại Đường châm chọc nói, lập tức chào hàng song bào thai nữ nhi của hắn.

"Quách đại hiệp, ngươi đến Đại Đường của ta, trẫm lập tức phong ngươi làm Tịnh Kiên Vương."

Đường Huyền Tông Lý Long Cơ long hành hổ bộ đi tới, thời điểm ánh mắt rơi lên người Dương Huyền Diễm, hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái. Ngay cả lão bà của ta cũng dám bán, thật sự là không muốn sống.

Dương Huyền Diễm lập tức run lên, quên mất rằng bệ hạ của mình cũng tới, từng giọt mồ hôi như hạt đậu từ trên trán lăn xuống.

"Cảm ơn hảo ý của mọi người, Quách mỗ ở đây cám ơn. Nhưng đời này Quách Tĩnh chỉ thích một người là Dung nhi mà thôi, về phần đi thế giới khác lại càng không khả năng, Quách mỗ nguyện dành cả đời đẻ trấn thủ Tương Dương, ngăn cản Mông Cổ đại quân."

Quách Tĩnh trịnh trọng ôm quyền nói, Hoàng Dung ở một bên đang có chút tức giận, nghe vậy khuôn mặt lập tức hồng hào, một chút nộ khí đã sớm tan thành mây khói.

Nói xong, Quách Tĩnh đinh kéo Hoàng Dung cùng Quách Tương rời đi, thế nhưng xung quanh có từng lớp từng lớp người, không có chút khe hở nào. Thấy Quách Tĩnh muốn rời khỏi, mọi người chung quanh đành phải tản ra một con đường nhỏ cho hắn.

"Quách đại hiệp, còn xin ngài chia sẻ làm như thế nào mới có thể thu hoạch được thiên đạo công đức?"

Chưởng môn phái Hoa Sơn Tiên Vu Thông Ỷ Thiên Đồ Long ký, bước ra một bước chắn giữa đường, con mắt nhắm lại, cười ha hả nói.

Nghe vậy ánh mắt mọi người đều nóng bỏng nhìn chằm chằm vào Quách Tĩnh, nếu như bọn hắn biết phương pháp, có phải cũng có thể được nhiều thiên đạo công đức như vậy hay không?

"Quách mỗ thật sự không biết làm như thế nào thu hoạch được thiên đạo công đức?"

Quách Tĩnh giải thích nói, hắn cũng là hôm nay mới biết trên người mình có nhiều thiên đạo công đức như vậy.

"Quách đại hiệp, ngươi thân là đại hào kiệt, đại anh hùng đại danh đỉnh đỉnh trên giang hồ, cũng không thể lừa mình dối người a? Ngươi nói không biết, ai mà tin được?"

Trong mắt Tiên Vu Thông lấp lóe hàn quang, mê hoặc người xung quanh. Ngươi đã không nói, vậy thì ta làm cho ngươi phải nói.

Quách Tĩnh không nhìn ra được, thế nhưng ánh mắt Hoàng Dung ở bên cạnh lại trở nên thanh lãnh. Đáng tiếc không thể ra tay ở Vạn Giới Lâu, bằng không thì nhất định phải hung hăng giáo huấn người trước mắt này.

"Quách đại hiệp, ngươi nói a!"

Tiên Vu Thông thúc giục, tại buổi đấu giá tất cả bí tịch phái Hoa Sơn đã mất đi hiệu lực, chỉ có một bản võ học cấp thấp hắn vô tình có được là không bị mất đi hiệu lực, đổi được 3 đồng.

3 đồng có thể làm gì? Đổi thành 300 lượng hoàng kim, thế nhưng hắn làm chưởng môn phái Hoa Sơn căn bản không thiếu hụt ngân lượng, chỉ cần đổi được một bản bí tịch cao thâm, luyện thành võ công tuyệt thế, đến lúc đó tiền tài mỹ nữ, quyền lợi bảo vật, còn không phải tiện tay có thể lấy sao.

Cho dù tính tình Quách Tĩnh tốt cũng cảm thấy hơi chút tức giận. Người trước mắt này rõ rang là không tin hắn, thế nhưng hắn thật sự không biết thiên đạo công đức trên người mình từ đâu mà ra.

Người chung quanh cũng nhìn ra bộ dáng Quách Tĩnh không giống như giả bộ. Dù sao bọn hắn cũng mới được nghe nói đến thiên đạo công đức, hẳn là Quách Tĩnh cũng không thể biết trước để thu hoạch thiên đạo công đức trước khi đi vào Vạn Giới Lâu.

Hoàng Dung ở bên cạnh không nói gì. Trong nội tâm nàng đã có chút suy đoán, bởi vì trên người nàng cũng không ít thiên đạo công đức. Mặc dù không được kinh khủng như trên người Quách Tĩnh, nhưng mà so sánh với những người ở nơi này cũng là một con số khổng lồ rồi.

"Có lẽ ta biết."

Trong đám người truyền ra một tiếng kêu sợ hãi, sau một khắc, một nam tử mặc đồ tây đi giày da bước ra từ trong đám người này, mặt hắn cười đắc ý. Mắt hắn vốn đã híp lại bây giờ cười lên chỉ còn hở ra một khe hẹp, hắn bước lên một bước ngắn, lúc cười lông mày xộc xệch, bộ mặt hèn mọn.

"Ta là··· nam nhân ··· tốt, ta chính ·· là··· Tăng Tiểu Hiền."

Nhìn thấy con mắt nóng bỏng từ bốn phía xung quanh, Tăng Tiểu Hiền chỉ cảm thấy bờ mông bị xiết chặt, nhưng mà cuối cùng hắn vẫn lắp bắp nói xong lời kịch kinh điển của mình.

"Người này thật tiện!"

Trong lòng mọi người thầm mắng, nhưng mà trên mặt lại duy trì vẻ lấy lòng. Dù sao người trước mắt này cũng tự xưng biết cách làm như nào để thu được chỗ thiên đạo công đức khổng lồ kia.

"Vị Tăng thiếu hiệp anh tuấn bất phàm này, ngươi có thể nói cho ta biết tại sao không?"

Cừu Thiên Trượng không biết từ chỗ nào chui ra ngoài, giả bộ sùng bái nói.

Trên giang hồ hắn giả trang đệ đệ của mình là Cừu Thiên Nhẫn, lừa ăn lừa uống, da mặt dày không ai bằng. Hắn vì vượt qua Cừu Thiên Nhẫn, nói hai câu trái lương tâm cũng không thành vấn đề.

"Ngươi nói gì ta nghe không rõ?"

Vẻ mặt Tăng Tiểu Hiền sảng khoái, ai cũng biết rõ ràng là hắn đang hưởng thụ, lại vô sỉ nói ra mình không nghe thấy.

"Vị Tăng thiếu hiệp khí vũ hiên ngang này, ngươi biết thiên đạo công đức của Quách đại hiệp lấy được bằng cách nào không?" Sắc mặt Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung Một ở bên cạnh có chút cổ quái. Bọn hắn liếc một chút đã nhìn ra được Cừu Thiên Trượng trước mắt là một tên giả mạo.

Trước kia bọn hắn là cừu nhân, mà tương lai hắn cũng bởi vì sinh ra xung đột cùng chúng ta mà bị ngã chết tươi. Bây giờ lại gọi Quách Tĩnh là Quách đại hiệp, không khỏi làm cho hai người cảm thấy buồn cười.

"Nói nhanh một chút, bằng không thì ta cho ngươi đẹp mặt."

Tiên Vu Thông trông thấy Tăng Tiểu Hiền lại có bộ mặt say sưa thưởng thức, không khỏi thúc giục.

"Ai nha, âm thanh quá lớn, ta đã quên hết rồi."

Vẻ mặt Tăng Tiểu Hiền khoa trương nói.

"Có lẽ vị Tiên chưởng môn này nên đền bù tổn thất cho Tăng thiếu hiệp một chút giá trị là hắn có thể nhớ ra rồi."

Hoàng Dung cười hì hì nói.

"Đúng! 10, không 100 đồng là ta có thể nhớ lại."

Vẻ mặt Tăng Tiểu Hiền hưng phấn nói, mọi người xung quanh lập tức im lặng. Doạ dẫm cũng không nên trắng trợn như thế có được không.

Tiên Vu Thông nghe vậy lập tức nổi giận nhìn chằm chằm Tăng Tiểu Hiền. Chính mình trở về từ sau buổi đấu giá, lén lút giết người phóng hỏa mới quyên góp đủ 200 đồng, hiện tại hắn lại muốn lấy một nửa, đây bằng với lấy mạng hắn rồi.

"Tiên Vu Thông, tốt nhất nhanh lên, bằng không thì sau khi Dương Tiêu ta khi trở về sẽ dẫn tứ đại pháp vương của Minh Giáo diệt đi Hoa Sơn phái của ngươi, chó gà không tha."

Một trung niên thư sinh khoảng chừng bốn mươi tuổi, mặc trường bào vải thô màu trắng, tướng mạo anh tuấn, vẻ mặt băng lãnh nhìn Tiên Vu Thông.

8

0

6 tháng trước

3 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.