TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 37
Ta Muốn Giết Chính Ta

"20000 đồng."

"30000 đồng."

"40000 đồng."

"Ta không nghe lầm chứ, mới đấu giá mấy lần đã đuổi kịp giá cả của linh sâm."

"Đương nhiên, linh sâm chỉ có thể tự mình ăn hết, mà bí tịch Như Lai Thần Chưởng lại là có thể truyền thừa cho hậu đại."

"Nếu như ai đó tu luyện thành Như Lai Thần Chưởng, đây còn không phải là tùy ý tiêu dao toàn bộ thế giới, cho dù là hoàng đế cũng phải nhìn sắc mặt hắn."

"Nếu là ta, ta sẽ sáng lập một tông phái lớn, làm minh chủ võ lâm, cưới mười lão bà, sung sướng biết bao a."

"Không có tiền đồ, nếu như là lão tử, trực tiếp phá toái hư không đến tiên giới tiêu dao, nói không chừng còn có thể nhìn thấy chủ tiệm."

······

"·······"

Trong sương phòng Đế Hoàng cấp, từng tên hoàng đế hai mặt nhìn nhau, giá cả tăng nhanh như vậy, chúng ta còn chưa hô giá đâu?

Có thể nói 40000 đồng đã không có mấy người có thể theo, giống như Sùng Trinh hoàng đế nghèo nhất, chỉ tại thời điểm hố Ngao Bái hắn mới giả trang bức hô hai câu, trong nội tâm còn cảm thấy tâm thần bất định mười phần. Vạn nhất không có ai tăng giá, còn không phải tự mình bồi mạng? Thời gian còn lại vẫn nên nghiêm túc làm quần chúng đi thôi.

"41000 đồng."

Thiết đảm Thần Hầu Chu không thèm nhìn, sắc mặt lạnh nhạt nói. Hộ Long sơn trang nắm giữ tình báo cả thiên hạ, có thể nói đối với các môn phái rõ như lòng bàn tay. Ngoại trừ tuyệt học một số môn phái nhỏ, còn lại đại bộ phận võ học Ngọa Long sơn trang đều cất giữ.

"42000 đồng."

Trong sương phòng, giọng nói của "Diêm Vô Địch", Tiết Mộ Hoa có chút run rẩy. Đây chính là 42000 đồng, không phải 42000 lượng bạc, bất quá khi thấy sắc mặt lão giả tóc trắng bên cạnh bình thản, trong lòng hắn âm thầm xấu hổ.

"43000 đồng."

Đạo sĩ áo đen che mặt vừa mới đấu giá được linh sâm lại lần nữa mở miệng nói, ánh mắt bắn ra một tia lửa nóng.

"Đây là đạo sĩ nơi nào? Lại giàu có như thế?"

"Hình như hắn đã tốn hết 50000 đồng."

"Mẹ nó, sau này trở về lão tử cũng xuất gia làm đạo sĩ."

······

Chu Dương cũng hơi hơi hiếu kỳ, người ở cùng một chỗ với "Diêm Vô Địch", Tiết Mộ Hoa, Chu Dương không cần hệ thống dò xét cũng biết nhất định là chưởng môn Vô Nhai tử của Tiêu Dao phái.

"Tính danh: Tả Đạo Nhân.

Thân phận: Trung Quốc kinh ngạc tiên sinh(chưa nghe bao giờ cả 😊), nhân vật phản diện."

Chu Dương không khỏi dùng hệ thống dò xét. Tin tức dò xét được khiến hắn rất kinh ngạc, nhưng hắn cũng hiểu được vì sao người này có nhiều đồng như thế. Người này cực kỳ am hiểu nuôi thi thuật cùng một ít kỳ môn đạo thuật, mỗi một đạo thuật chí ít cũng có thể so với một bản đỉnh cấp võ học.

"44000 đồng." Không hề nghĩ ngợi, thiết đảm Thần Hầu Chu lập tức ra giá, giống như 44000 đồng này không phải của hắn.

"45000 đồng." "Diêm Vô Địch" Tiết Mộ Hoa kinh hãi không há miệng nổi, Vô Nhai tử ở một bên hời hợt nói khẽ, thế nhưng bàn tay của hắn hơi trắng bệch, đây đã là ranh giới cuối cùng của hắn.

"45500 đồng." Thiết đảm Thần Hầu Chu trầm ngâm một lát, sau đó mở miệng nói, đây cũng đã đạt đến cực hạn của hắn rồi.

Mà Vô Nhai Tử khẽ thở dài một hơi, lộ ra một tia tiếc nuối, Tả Đạo Nhân cũng không tiếp tục báo giá nữa. Dù sao hắn cũng lấy đạo thuật làm chủ.

"Tốt, 45500 đồng đã là ghi chép cao nhất của đấu giá hội cho tới hiện tại, còn có ai tăng giá nữa không? Phải biết đây chính là võ học có thể phá toái hư không, mất đi cơ hội lần này, lần sau cơ hội gặp lại được khó càng thêm khó."

Ánh mắt Mi Trúc quét qua sương phòng Đế Hoàng cấp, châm ngòi thổi gió nói. Nhiều hoàng kim như vậy rất khó có người gom góp được, chỉ có thể là đồ vật loại hình như bí tịch, thế nhưng sau cuộc đấu giá này, đại đa số bí tịch đều được Vạn Giới Lâu cất giữ, từ nay về sau mất đi hiệu lực.

Đáng tiếc, mặc kệ hắn nói thiên hoa loạn trụy như nào cũng không có ai tiếp tục tăng giá.

Lắc đầu, Mi Trúc cũng biết chỉ sợ giá tiền này đã là cực hạn của toàn bộ buổi đấu giá.

"45500 đồng lần một, 45500 đồng lần thứ hai, 45500 đồng lần ba, thành giao, chúc mừng sương phòng số 20."

Không cần nhiều lời, nữ nhân viên phục vụ phía dưới đã đưa món bảo vật áp trục cuối cùng lên sàn.

"Biến thân thuật, chỉ cần chăm chỉ luyện tập là có thể tùy tâm sở dục, biến thành bất cứ thứ gì, phi cầm tẩu thú, Tiên Phật yêu ma, giá khởi điểm: 8000 đồng."

Mi Trúc vừa mới nói xong, phía dưới thảo luận cực kỳ náo nhiệt.

Thế nhưng lại không có ai kêu giá?

Một hồi lâu, phía dưới vẫn nghị luận ầm ĩ, nhưng mà vẫn không có ai kêu giá.

"Cái biến thân thuật này, có cái chim dùng?"

"Hắc hắc ··· ban đêm ta sẽ biến thành ngươi, đùa giỡn cùng lão bà ngươi."

"Hừ, lão bà hắn già như vậy ngươi còn chơi đùa cùng. Nếu là ta, ta sẽ biến thành đại chưởng quỹ cửa hàng, lấy đi toàn bộ ngân lượng."

"Móa, nếu như là biến thành hoàng đế, một thiên hạ có hai hoàng đế, thiên hạ còn không phải sớm đại loạn."

··········

Đối với những võ lâm nhân sĩ cùng phú thương không mua nổi kia, biến thân thuật này vẫn rất có sức hấp dẫn.

Chỉ có thể biến thân, lại không thể mạnh lên, đối với người có thể mua được biến thân thuật, tất nhiên cũng không thiếu tiền tài cùng mỹ nữ. Tác dụng đối với bọn họ không lớn.

Bỏ ra gần một vạn đồng, ai biết lần tiếp theo sẽ có võ học cao thâm hơn xuất hiện hay không. Đồng, vẫn là giữ lại cho lần tiếp theo dùng thì tốt hơn.

Qua một hồi lâu, rải rác không có mấy người đấu giá, cuối cùng bị Vô Nhai tử lấy 10000 đồng mua đi.

"Buổi đấu giá đến đây là kết thúc, sau nửa canh giờ, tất cả hộ khách được đưa về thế giới cũ, xin chư vị sắp xếp đồ đạc cho cẩn thận."

Mi Trúc giải thích nói.

Những võ lâm nhân sĩ kia nhao nhao đứng dậy rời đi.

"Ha ha ha ······ ta phát tài, các ngươi những tên ngu xuẩn này chẳng lẽ không phát hiện giá cả hàng hóa bên trong Vạn Giới Lâu thấp hơn rất nhiều sao với buổi đấu giá này sao?"

"Như Lai Thần Chưởng chỉ cần 10000 đồng, Dịch Cân Kinh chỉ cần 1000 đồng."

Bên trong Vạn Giới Lâu, một lão giả tóc hoa râm hưng phấn nói.

"Ta muốn mua lại Như Lai Thần Chưởng."

Người kia nói với Bulma, trong ánh mắt lộ ra tia lửa nóng, chăm chú nhìn Như Lai Thần Chưởng.

Bát Quái đao!

Thiết Ưng trảo!

Phích Lịch Chưởng!

Hổ Lực Quyền Pháp!

Linh Xà Chưởng Pháp!

Ngũ Hình Quyền!

······

Trọn vẹn hơn mười loại võ học bí tịch bày trước mặt Bulma.

"Những bí tịch này đều là ta tự sáng tạo, vả lại ta còn chưa có dự định thu đồ đệ." Lão giả tóc hoa râm tràn đầy tự tin nói.

"Thiết Ưng trảo! Vạn Giới Lâu đã cất giữ!"

"Hổ Lực Quyền Pháp! Vạn Giới Lâu đã cất giữ!"

"Ngũ Hình Quyền! Vạn Giới Lâu đã cất giữ!"

"Phích Lịch Chưởng! Vạn Giới Lâu đã cất giữ!"

"Linh Xà Chưởng Pháp! Vạn Giới Lâu đã cất giữ!"

······

"Toàn bộ bí tịch của ngươi đã mất đi hiệu lực." Bulma có chút thương hại nhìn lão giả tóc hoa râm trước mắt, giá trị của những bí tịch này ước chừng cũng phải 10000 đồng, lại cứ như vậy lãng phí.

"Không có khả năng? Không có khả năng? Ta cũng không thu đồ đệ!" Lão giả tóc hoa râm nghe vậy sắc mặt trắng bệch, phẫn nộ nói.

"Ngươi thật sự không thu đồ đệ, nhưng mà ngươi không nên quên, tới chỗ này không chỉ có một ngươi."

Chu Dương đi đến giải thích nói, đây là một võ lâm cao thủ ẩn giấu trong Xạ Điêu Anh Hùng Truyện, tốt a, kết quả hắn bên trong Thần Điêu Hiệp Lữ lại giao dịch toàn bộ bí tịch.

"Ta muốn giết chính ta! Ta muốn giết chính ta! Ta muốn giết chính ta! ······" lão giả tóc hoa râm nhận đả kích nặng nề, điên điên khùng khùng chạy ra ngoài.

"Chủ tiệm, không biết tiến vào thế giới khác cần phải bỏ ra bao nhiêu đồng?"

Lão giả kia vừa mới rời đi đã trông thấy Sùng Trinh hoàng đế cùng một đám hoàng đế đi tới.

"Thế giới như ngươi đang ở chỉ cần 1000 đồng, thế giới Ngao Bái đang ở cần 800 đồng. Về phần thế giới mấy vị hoàng đế khác, ước chừng đều cần 1000 đồng."

Chu Dương giải thích nói, thế giới của mấy hoàng đế này đều là thế giới võ hiệp, cũng không cần nhiều đồng.

"Nếu như chúng ta cùng đi một thế giới cần thanh toán mấy lần?"

Sùng Trinh hoàng đế có chút khẩn trương nói.

"Chỉ cần thanh toán một lần. Tỷ như tất cả mọi người tiến vào thế giới của ngươi, chỉ cần trả ra 1000 đồng là được."

" Mấy người chúng ta muốn đi tới thế giới của Ngao Bái một chuyến, không biết chủ tiệm có thể?"

Sùng Trinh hoàng đế cẩn thận từng li từng tí hỏi.

"Tất nhiên có thể." Chu Dương nói ra, chỉ cần trả tiền, muốn đi đâu đều được.

"Có thể mang binh chứ?"

Sùng Trinh hoàng đế hỏi.

Chu Dương khẽ gật đầu một cái, một người cùng một vạn người cũng không khác nhau.

"Tốt, đã như vậy thì chủ tiệm, dự định sau năm ngày chúng ta sẽ vào thế giới Ngao Bái."

Lòng tin Sùng Trinh hoàng đế tràn đầy nói.

Sùng Trinh hoàng đế Chu Do Kiểm.

Minh Quang Tông Chu Thường Lạc.

Tống Cao Tông Triệu cấu.

Tống Huy Tông Triệu Cát.

Minh Võ tông, Chính Đức Hoàng Đế Chu Hậu Chiếu.

Minh Anh Tông, Chu Kỳ Trấn.

Tống Khâm Tông, Triệu Hằng.

Tống thái tông, Triệu Quang Nghĩa.

Tám vị hoàng đế này, không phải đứng trước cảnh quốc gia bị hủy diệt, thì là bị dị tộc đánh không ngóc đầu lên được. Thế nên tám nhà tính liên hợp lại, mang binh đi đánh dị tộc.

Thế nhưng, đầu tiên mang binh đi đánh nhà nào, mỗi hoàng đế đều nghĩ tới thế giới của hắn trước tiên. Tốt a, Sùng Trinh hoàng đế Chu Do Kiểm nảy ra một ý, Ngao Bái gặp vận rủi lớn, bọn hắn căn cứ vào công lao trong quá trình tiến đánh Ngao Bái để chia thứ tự.

"Đây là muốn tạo thành liên quân tám nước, tiến đánh Tử Cấm thành a!" Chu Dương không khỏi đậu đen rau muống nói.

15

0

6 tháng trước

6 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.