Chương 35
Ngươi Có Tin Hay Không?
Trận đấu Đại Vị Vương cực kỳ kịch liệt. Ai cũng không nghĩ tới mãng xà màu xanh có hi vọng chiến thắng lớn nhất lại bị đào thải đầu tiên.
Hai người Songoku cùng thiếu nữ mắt xanh kia chiến đấu triệt để gay cấn, khiến cho người khác nhìn nghẹn họng trân trối, dạ dày của bọn hắn có thể chứa cả vũ trụ.
"Tính danh: Kagura.
Thân phận: Gintama, tộc Night Rabbit."
Bộ Anime Gintama này, Chu Dương cũng chưa xem qua. Nhưng mà Chu Dương vẫn rất quen thuộc thân phận thiếu nữ Kagura này. Trong mười Đại Vị Vương (hiểu nôm na là vua ăn uống) của thế giới Anime 2D, tiểu cô nương thoạt nhìn mười phần khả ái này lại có thứ hạng rất cao, thậm chí có khi chỉ xếp dưới Songoku mà thôi.
Làm Đại Vị Vương cường đại nhất thế giới Anime 2D, không có gì ngạc nhiên, Songoku đã chiến thắng thiếu nữ Kagura. Thiếu nữ này hiển nhiên là bị đả kích, thiên phú mạnh nhất của mình lại bại bởi thiếu niên thoạt nhìn có chút ngây ngốc này.
"Ngươi ăn thật khỏe, ta kém chút đã bại bởi ngươi rồi."
Songoku đi đến trước mặt Kagura, mặt mũi tràn đầy vẻ trịnh trọng nói. Hắn cũng bị thiếu nữ này hù dọa, lần thứ nhất có cảm giác gặp được kì phùng địch thủ.
"Hừ, ngươi tên là gì?" Kagura nói ra.
"Songoku."
"Ta sẽ nhớ kỹ ngươi."
Sau khi giải đấu kết thúc, Songoku thành công giành được cúp Đại Vị Vương, một chiếc cúp ngọc nạm vàng. Bất quá Songoku lại đưa cúp cho Kagura khiến cho thiếu nữ cảm động mộthồi.
"Tính danh: Zombie.
Thân phận: Resident Evil, có được linh trí sơ đẳng."
Sau khi tách ra với đám người Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung, Chu Dương cùng Bulma dưới sự dẫn dắt của Tiểu Quế Tử đi xem từng sinh mệnh đặc thù. Lấy thế lực quốc sư phủ, đã sớm tìm hiểu được rõ ràng nơi ở của từng sinh mệnh đặc thù khắc hẳn con người, phân bố trong từng ngõ ngách thành Lạc Dương.
Trước mắt là một Zombie có được sơ qua linh trí, cũng không có cảm xúc của con người. Từ sau khi tiến vào thành Lạc Dương liền trốn ở một góc tường. Đồng tử của Zombie hiện ra màu đỏ, thoạt nhìn quỷ dị mười phần.
Sau khi rời đi, Chu Dương lại gặp được một con king kong cao hơn mười mét, chính là con king kong đã đại chiến với quân đội Mỹ trên cao ốc kia. Chỉ là nội dung cốt truyện hiện tại còn chưa bắt đầu, king kong này đang nằm dưới một gốc cây cổ thụ to lớn, uể oải nằm ngủ.
Còn có mấy sinh mệnh hình thù kỳ quái đến từ các thế giới, Chu Dương cũng không biết danh tính.
Sau khi nhìn qua tất cả sinh mệnh đặc thù một lần, Chu Dương cùng Bulma thật sự cảm thấy mở rộng tầm mắt, thế giới này thật sự là kỳ diệu. Lại đi dạo một vòng quanh thành Lạc Dương, bọn hắn đã trở lại phủ quốc sư nghỉ ngơi.
Ngày thứ hai, mặt trời bắt đầu mọc lên từ phương đông, ánh bình minh chiếu xuyên qua từng tán cây còn đọng lại sương đêm, toàn bộ thành Lạc Dương giống như được phủ thêm một tầng kim sa.
Theo mặt trời càng ngày càng lên cao, thành Lạc Dương yên bình dần dần có tiếng động huyên náo.
Từng dòng người hội tụ thành một dòng lũ lớn, tràn tới trước cửa phủ quốc sư.
Theo một tiếng chuông thanh thúy vang lên, dưới ánh mắt mong chờ của mọi người, buổi đấu giá chính thức bắt đầu.
"Hôm nay chính là buổi đấu giá cuối cùng, bảo vật bán đấu giá không nhiều, tổng cộng chỉ có chín vật phẩm. Hiện tại để cho chúng ta nhìn xem kiện bảo vật thứ nhất là cái gì?"
Bên trên phòng đấu giá, trong vòng một đêm, Mi Trúc phảng phất như biến thành một lão thủ chìm đắm nhiều năm trong ngành đấu giá, hoàn toàn không có vẻ khẩn trương giống như hôm qua.
Nhưng mà trông thấy vành mắt của hắn hơi đen lại, chỉ sợ là một đêm qua không ngủ để chuẩn bị cho buổi đấu giá hôm nay.
Tất cả mọi người bên trong phòng đấu giá đều khẩn trương chăm chú nhìn lên khay ngọc trên đài cao.
"Tiểu bàn đào, một năm nở hoa, một năm kết quả, một năm thành thục. Trải qua ba năm, mỗi một cây tiểu bàn đào kết 366 khỏa, mỗi một quả có thể gia tăng ba năm tuổi thọ, đồng thời có thể cố bản bồi nguyên, giá khởi điểm 400 đồng."
Giá khởi điểm của vật phẩm đấu giá bằng 80 phần trăm giá trị ban đầu.
Bên trong khay ngọc có một quả đào màu đỏ hồng lớn chừng miệng chén, sáng long lanh trong suốt, phảng phất như một tác phẩm nghệ thuật tinh mỹ. Thoạt nhìnkhiến cho người ta ăn có xúc động cắn ăn.
"500 đồng, chư vị cho ta chút thể diện, bản đế chắc chắn sẽ ghi nhớ nhân tình của chư vị."
Trong một sương phòng Đế Hoàng cấp truyền ra một âm thanh thâm trầm.
"Triệu Cấu, có phải ngươi chạy trốn quá nhanh nên quên mang tiền hay không? 500 đồng đã muốn đổi lấy 3 năm tuổi thọ, hẳn là chưa tỉnh ngủ đi, 1000 đồng."
Trong một sương phòng Đế Hoàng cấp khác truyền ra âm thanh chế nhạo.
"Chu Do Kiểm, một tên hoàng đế vong quốc như ngươi lại còn dám phách lối như vậy."
"Triệu cấu, ngươi cái tên hoàng đế thái giám này khá hơn ta chút nào."
Sùng Trinh hoàng đế Chu Do Kiểm lập tức phản biện nói.
Hôm qua hai vị hoàng đế ở chung một khách sạn, hiển nhiên đã trải qua không được tốt lắm.
"Chu Do Kiểm, ngươi có tin hiện tại trẫm lập tức tài trợ Lý Tự Thành một trăm vạn lượng bạch ngân để hắn làm chết ngươi hay không."
Tống Cao Tông Triệu Cấu uy hiếp nói, hắn hận nhất là người khác nói hắn chim nhỏ.
Thời điểm hắn còn là Khang vương, từ sau khi đi Kim quốc một chuyến tham gia Kim Tống nghị hòa, tiểu đệ đệ của mình lập tức nhỏ lại, không thể vươn lên được nữa. Điều này đã trở thành chỗ đau nhức nhất trong lòng hắn.
"Triệu Cấu, lão tử bây giờ còn chưa vong quốc, dù sao so với tên tiểu nhân chạy trốn như ngươi còn tốt hơn nhiều."
Sùng Trinh hoàng đế châm chọc nói, chí ít tới chết mình cũng không lui lại một bước.
"Họ Chu, ngươi có được thiên hạ, vậy mà lại bị một kẻ mọi rợ đánh bại, ngươi không cảm thấy đáng xấu hổ sao?"
"Họ Triệu, ngươi cũng không tốt đi nơi nào, một bộ nô tài khúm núm giống nhau."
······
Bên trong phòng đấu giá, tất cả mọi người đều cảm thấy rất thú vị, đây là lần đầu tiên bọn hắn nhìn thấy hai vị hoàng đế xé rách da mặt, hiếm thấy a, tuyệt đối là cảnh tượng hoành tráng.
Vật phẩm bán đấu giá hôm nay đối với đại đa số người mà nói chỉ là có thêm kiến thức, tới tham gia náo nhiệt, không nghĩ ra còn có thu hoạch ngoài ý muốn.
"Trẫm làm ··· cả tổ tông ngươi ······· "
"Trẫm ··· đào – cả mộ tổ nhà ngươi ······ "
"Khục ···"
Trong mấy sương phòng Đế Hoàng cấp đồng thời truyền ra mấy tiếng ho khan:
"Các ngươi có thể công kích lẫn nhau, nhưng mà không cho phép động đến chúng ta."
"Chu Do Kiểm, hay là ngươi nói ít lại vài câu. Dù sao ngươi cũng là một tên hoàng đế vong quốc."
Trong một sương phòng Đế Hoàng truyền ra một âm thanh nhàn nhạt.
"Lăn mẹ ngươi đi, lão tử còn chưa vong quốc, Thuận Thiên phủ còn ở trong tay của trẫm, lão tử còn có ba mươi vạn đại quân. Triệu Cát, trẫm biết trong sương phòng là ngươi, không cần giấu đầu lộ đuôi. Có phải ta khi dễ con của ngươi cho nên ngươi thấy ngứa mắt hay không, không nên quên, ngươi cũng là một tên hoàng đế vong quốc."
Sùng Trinh Chu Do Kiểm lập tức nổi giận, lão tử còn chưa vong quốc, đám các ngươi từng tên đều treo trên miệng.
"Khục ··· Triệu Cát, sự tình của tiểu bối, chúng ta không nên nhúng tay thì tốt hơn. Dù sao ngươi thân là một hoàng đế bị người khác vũ nhục mà chết, vẫn nên điệu thấp một chút thì tốt hơn."
Trong một sương phòng Đế Hoàng cấp khác lại có một người mở miệng nói.
"Chu Thường Lạc, ngươi cái tên sinh ra tiểu tỳ này, ngươi có tin hiện tạitrẫm lập tức làm chết ngươi hay không."
Trong một sương phòng Đế Hoàng cấp, một người đàn ông trung niên mặt mũi tái nhợt đi ra.
Vừa nghĩ tới chính mình lại bị người Kim quốc tùy ý đùa bỡn, Tống Huy Tông Triệu Cát cũng cảm thấy đáy lòng phún ra lửa. Mẹ nó, sau này trở về còn ai dám nói một câu nghị hòa cùng Kim quốc, ta nhất định treo hắn ở Ngọ môn hóng gió.
"Họ Triệu, muốn đánh nhau phải không đúng không."
Trong sương phòng Đế Hoàng cấp, sau khi Chu Thường Lạc ra ngoài, mấy hoàng đế trong sương phòng Đế Hoàng cấp còn lại cũng đi ra. Bốn năm tên nam tử mặc long bào tương tự, vây quanh Tống Huy Tông Triệu Cát.
"Họ Chu, đừng tưởng rằng chỉ có các ngươi nhiều người."
Trong nháy mắt, trong sương phòng Đế Hoàng cấp lại có bốn năm nam tử mặc long bào đi ra, đứng trước mặt Tống Huy Tông Triệu Cát.
"Minh đế cố lên, làm chết những tên kém cỏi kia đi!"
Võ lâm nhân sĩ đến từ Minh triều lớn tiếng trợ uy.
"Tống đế mạnh mẽ lên, xuất ra khí khái nam nhân, không cần sợ!" Võ lâm nhân sĩ tống triều không cam lòng yếu thế.
"Tống đế uy vũ!"
"Minh đế vô địch!"
······
Trong lúc mơ hồ, hai phe nhân mã giằng co nhau, nhưngmà cũng không có bất kỳ người nào động thủ. Bọn họ đều biết quy củ phòng đấu giá, mắng hai câu vẫn được. Một khi đánh nhau, thân phận hoàng đế của bọn hắn cũng không dùng được, sẽ trực tiếp bị khu trục khỏi phòng đấu giá.
"Tốt, hai đám rác rưởi, tranh thủ thời gian ngồi xuống đi, đừng chậm trễ thời gian của mọi người, đều là bại tướng dưới tay Nữ Chân tộc chúng ta, 2000 đồng."
Một nam tử trên đầu đầy bím tóc đi ra, mặt mũi tràn đầy châm chọc nói.
"Đúng vậy, Hoàn Nhan bệ hạ nói rất hay, Hán hoàng đế, từng người đều kém cỏi, Nữ Chân tộc cùng Mãn tộc chúng ta mới thật sự là nam nhân."
Ngao Bái từ trong sương phòng Đế Hoàng cấp đi ra đồng ý nói.
"Ngươi đáng chết."
Ngao Bái vừa nói xong câu này, tất cả hoàng đế trong sương phòng đều đi ra, hơn hai mươi hoàng đế lập tức vây Ngao Bái cùng Hoàn Nhan A Cốt Đả vào giữa.
"Các ngươi dám đụng ta một chút không? Tin ta trở về lập tức điều động đại quân bới mộ phần hoàng đế các ngươi lên hay không."
Ngao Bái trông thấy một đám hoàng đế sát khí ngập trời cùng khí thế bức người, trên đầu toát ra mồ hôi. Nhưng mà hắn cũng không sợ hãi, chúng ta không cùng một thế giới, ai sợ ai?
"Khục ··· mọi người không nên kích động, các ngươi muốn làm ai thì làm người đó, nhưng mà không thể làm tại Vạn Giới Lâu, xin mọi người khắc chế lại. Sau khi buổi đấu giá này kết thúc, các ngươi muốn làm ai, chỉ cần xuất ra đủ tiền, chúng ta sẽ giúp các ngươi đến địa bàn của hắn, cho các ngươi làm thỏa thích!"
Chu Dương ngồi trong sương phòng Đế Hoàng cấp thản nhiên nói.
Ngao Bái: "······".
8
0
6 tháng trước
5 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
