TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 35
Chương 35: Muốn bay về nhà

Diêm Cửu thầm nghĩ: Không hổ là tam gia nhà mình, đối mặt với kiểu “quái vật nữ” như vậy mà vẫn giữ được bình tĩnh…

Diêm Hạc Bách vẫn đi phía sau, hai tay luôn trong tư thế sẵn sàng đỡ lấy Đường Tự Mật. Những lời Ra Vân đạo trưởng nói, anh xem như gió thoảng bên tai.

“Cẩn thận.”

Anh thấp giọng nhắc, nhìn cô đi loạng choạng như cái lật đật, vừa buồn cười vừa bất an.

Cuối cùng cũng dìu được cô ra khỏi khu vườn.

Đường Tự Mật dừng lại trước hồ cá, nhìn đám cá trong chum đá kiểu cổ rồi bật cười khúc khích.

Đó là một cái lu bát giác kiểu Trung Hoa, bên trong là mấy con cá chép Nhật sặc sỡ đang tung tăng phun bong bóng.

“Muốn theo tôi về không?”

Cô cúi xuống, lẩm bẩm nói chuyện với cá.

Mấy con cá phe phẩy đuôi, như thể đang đáp lại lời cô.

Dù biết nước nông, khó có gì nguy hiểm, Diêm Hạc Bách vẫn hơi nheo mắt cảnh giác:

“Em thích mấy con cá này à?”

Đường Tự Mật gật đầu:

“Thích.”

Diêm Hạc Bách vẫy tay:

“Giúp tôi đưa cả lu cá này về nhà.”

Diêm Cửu nghe vậy thì chấn động trong lòng.

Cô ấy say khướt thế kia, mai tỉnh dậy chưa chắc đã nhớ nổi mình đã nói gì.

Tam gia đây chẳng lẽ là… đang yêu?

Nhưng suy nghĩ đó anh ta chỉ dám giữ trong lòng. Dù có đánh chết, Diêm Cửu cũng không dám nói ra, kẻo bị "hủy thi diệt tích".

Đường Tự Mật xoay người, ánh mắt long lanh như nước, tán thưởng:

“Người bày phong thuỷ ở chỗ này là ai thế? Em thật sự muốn gặp mặt.”

Diêm Hạc Bách mỉm cười:

“Lần sau anh hẹn ngày cho hai người gặp nhau.”

Cô bước ra đến cổng, mê mê tỉnh tỉnh gật đầu:

“Được. Cảm ơn. Không cần tiễn đâu, em muốn bay… bay thẳng về nhà.”

Diêm Hạc Bách bật cười, nắm lấy cổ tay cô:

“Bay về mệt lắm, để Diêm Cửu lái xe đưa em về.”

Anh thầm nghĩ: Cô mà thực sự "bay" về, chắc lát nữa lại thấy treo lủng lẳng trên cây cho tỉnh rượu.

Đường Tự Mật gật đầu, thuận theo đề nghị của Diêm Hạc Bách.

Chỉ một cái gật đầu thôi, nhưng lại mang theo sự ngoan ngoãn khó tả.

Trong lòng Diêm Hạc Bách bỗng mềm nhũn đi một chút.

Bình thường cô ấy ngông nghênh, bướng bỉnh chẳng khác gì một con thú nhỏ xù lông. Nhưng lúc say rượu thì lại giống như chú thỏ con bị dụ ra khỏi hang bằng một cọng cỏ, chực chờ bị sói già ăn tươi nuốt sống.

Xe vừa về tới Diêm gia, Diêm Ngũ đã bước nhanh đến báo tin:

“Lục thiếu gia đang ngồi ở phòng khách cùng Đường tiểu thư, họ đã chờ được một lúc rồi.”

Lục thiếu gia – Lục Văn Tranh – theo vai vế là cháu gọi Diêm Hạc Bách bằng cậu.

Chị hai của Diêm Hạc Bách hơn anh cả chục tuổi và kết hôn sớm, nên đứa cháu ngoại này thực ra không nhỏ tuổi hơn anh là bao.

Lúc này, chân Lục Văn Tranh đang bó bột.

Sáng nay sau khi rời khỏi Lục gia, cậu ta cùng Đường Thanh đến chỗ đám con cháu Diêm gia hay tụ tập, nơi đua xe quen thuộc.

Nơi đó, bình thường dù có chơi liều đến mấy cũng chưa bao giờ xảy ra chuyện gì nghiêm trọng. Nhưng hôm nay lại thật sự “lật thuyền trong mương”.

Một chiếc xe mất phanh, đâm loạn xạ khiến xe của những người khác cũng bị liên luỵ.

Trong đám người hôm đó, chỉ duy nhất Đường Thanh là không bị thương.

So với nhiều người khác thì chấn thương của Lục Văn Tranh còn nhẹ, chỉ gãy xương chân.

Hai người họ cùng ngồi chờ trong phòng khách.

“Em nghe nói Diêm tam gia là người không dễ đối phó.”

Đường Thanh tỏ ra đáng thương, giọng rụt rè.

Lục Văn Tranh vỗ nhẹ tay cô ta:

“Đừng lo, cậu anh thương anh nhất.”

Hai người đang trò chuyện thì Diêm Hạc Bách bước vào, đỡ theo một Đường Tự Mật đã lả đi vì rượu. Cả hai xuất hiện trong tư thế thân mật khiến người khác khó mà không để tâm.

Đường Tự Mật say đến độ gần như ngủ mê.

Diêm Ngũ tiến lên hỏi han:

“Biệt thự bên cạnh đây của Đường tiểu thư, tôi đã cho người dọn dẹp sẵn sàng.”

Nhưng Diêm Hạc Bách chỉ hờ hững nói:

“Sắp xếp cho cô ấy nghỉ ở phòng khách tầng trên. Bảo bếp nấu canh giải rượu mang lên.”

Diêm Ngũ khom lưng:

“Vâng, tôi hiểu rồi.”

Đường Thanh lúc này đã đứng bật dậy, mặt mày khó tin.

Ngay cả Lục Văn Tranh cũng suýt thì nhảy dựng lên, nếu không vì chân đang bó bột thì có lẽ đã thực sự làm thế rồi.

Ánh mắt Đường Thanh đầy vẻ độc địa, nhìn chằm chằm vào Đường Tự Mật đang được Diêm Hạc Bách bế trong tay. Ánh mắt ấy vừa căm giận, vừa ghen ghét.

Rốt cuộc thì Đường Tự Mật và Diêm Hạc Bách có quan hệ gì?

Trong lòng cô ta dâng lên cơn ghen chua chát.

Hôm trước Đường Tự Mật từng nói mình có căn biệt thự Hương Tạ, bây giờ nghĩ lại, có lẽ không phải cô ta khoác lác.

“Văn Tranh…” – ánh mắt Đường Thanh xoay chuyển, thấp giọng.

"Nếu cô ta thật sự bám được cậu của anh… sau này sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến anh đâu.”

5

0

3 tháng trước

3 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.