0 chữ
Chương 32
Chương 32: Gặp người quen
Nổi danh nhờ vào sự tinh tế trong cách chế biến và hương vị tuyệt mỹ. Đầu bếp nơi đây từng nhiều lần chủ trì các buổi quốc yến. Quán ngày nào cũng đông khách, muốn đặt được một chỗ ngồi thôi còn khó hơn lên trời.
Vừa bước vào cửa, Đường Tự Mật đã bị bố cục phong thuỷ nơi này thu hút.
Ra Vân chân nhân từng nói, phong thuỷ của Thanh Viên được thiết kế bởi một vị tiên gia từ thời xưa, là người thật sự có bản lĩnh.
“Tụ khí sinh tài, tám phương gió hội tụ, bố cục rộng rãi mà linh động.” Đường Tự Mật vừa nhìn quanh vừa nói nhỏ.
Đúng lúc ấy, một người phục vụ tiến tới, cung kính hỏi:
“Thưa cô, cô cũng là khách đặt phòng số mười lăm phải không?”
Đường Tự Mật khẽ nhướng mày.
Người kia vội giải thích, vẻ mặt áy náy:
“Thật xin lỗi. Người ở phòng số mười lăm vừa bước vào cũng nói những lời giống hệt cô, nên tôi tưởng hai người cùng nhóm.”
Thì ra là người đồng đạo.
“Tôi có thể tới xem thử người ở phòng mười lăm đó là ai không?”
Đường Tự Mật hỏi.
Có Diêm Hạc Bách đi cùng, dù cô có muốn lên trời, họ cũng không dám ngăn cản.
Tuy gọi là “phòng”, nhưng Thanh Viên thực chất được thiết kế theo kiểu hành lang uốn khúc và các tiểu viện. Phòng số mười lăm chính là một toà thuỷ đình nằm sát hồ, cảnh sắc thanh nhã, yên tĩnh.
Đường Tự Mật đứng sau hòn giả sơn, còn nghe rõ giọng nói đầy đau đớn của Ra Vân chân nhân vang lên từ bên trong:
“Bi ai cũng có, đau đớn cũng có…”
“Chén rượu gạo này, là để chúc mừng buổi phong hội sắp tới thuận lợi diễn ra.”
Rồi lại nghe tiếng chén rượu va vào nhau, Ra Vân nâng ly lần nữa:
“Chén này… xem như cúng cho vong hồn của Đường Tự Mật!”
Từ xa nhìn lại, bàn tiệc đó toàn là các đạo sĩ.
Hội ở Huyền môn đã sớm kết thúc từ sáng, các hòa thượng, vu bà, pháp sư... đều đã lần lượt rời đi. Vậy mà mấy lão “mũi trâu” này vẫn tụ lại một chỗ, chưa chịu tan.
Sau hòn non bộ, Đường Tự Mật cười khẽ, tiếng cười âm u khiến người ta nổi da gà, thoáng như vai ác từ trong truyện bước ra.
Diêm Hạc Bách cũng cong môi cười:
“Bọn họ cúng ai thế?”
“Chính là tôi.”
Đường Tự Mật chỉ vào mũi mình, ánh mắt lấp lánh thích thú.
Mấy vị đạo trưởng bên kia vẫn đang chìm đắm trong nỗi bi thương:
“Thật không ngờ… Đường Tự Mật lại là người như vậy.”
“Nghĩ lại thì, cái tuổi ấy vốn dĩ chính là bồng bột, ngông cuồng cũng chẳng có gì lạ.”
“Nếu ta có thủ đoạn như cô ta, chắc còn nghênh ngang hơn gấp bội.”
Tâm tình đã thay đổi, cái nhìn về cô gái trẻ kia cũng không còn như trước.
Vài người buông chén rượu xuống, còn đang xúc động cảm khái… thì không biết ai là người đầu tiên thốt lên kinh hãi một tiếng.
Tất cả ánh mắt cùng lúc hướng về hành lang dài phía trước thủy tạ.
Không gian đang yên ắng bỗng như bị ai bóp nghẹt.
Bao nhiêu vị đạo trưởng, miệng há to đến nỗi có thể nhét trọn một quả trứng gà.
Đám người của Ra Vân đạo trưởng loạng choạng lùi về phía sau vài bước, sắc mặt tái xanh.
Mộ Thanh Tử vốn cận thị nặng, còn đang híp mắt nhìn xem người vừa tới là ai, thì đã bị đồ đệ Tô Vân giật áo kéo sang một bên.
“Ngươi làm gì hấp tấp vậy hả, tiểu tử thối?” – Mộ Thanh Tử cau mày mắng một câu, quay đầu lại liền đối diện với Đường Tự Mật.
Cả người ông ta như bị mèo cào, hét toáng lên một tiếng chẳng khác gì ma nhập.
Trong khi đó, Đường Tự Mật bước tới vô cùng thong thả, dáng vẻ thư thái như đang đi dạo vườn sau nhà mình.
Cô ngồi vào bàn, tự rót cho mình một chén rượu, đưa lên nhấp một ngụm rồi nhíu mày:
“Ơ, rượu gì mà cay xé họng vậy chứ.”
Mấy vị đạo trưởng từng đối mặt với lệ quỷ, oan hồn cũng chưa từng thất thố như lúc này...
Nhưng người ngồi trước mặt đâu phải lệ quỷ, còn khiến người ta lạnh sống lưng hơn cả lệ quỷ lại chính là Đường Tự Mật.
Vẫn là Ra Vân gan lớn, run giọng hỏi:
“Cô… cô là ai?!”
Trước mặt rõ ràng là khuôn mặt Đường Tự Mật. Nhưng Đường Tự Mật chẳng phải… đã chết rồi sao?
Đường Tự Mật nhướn mày:
“Không nhận ra tôi? Không phải các người mời tôi tới uống rượu sao?”
Cặp mắt đào hoa kia hơi híp lại, sóng mắt lay động, như mang theo mị hoặc khiến người khác không kìm được mà sa vào.
Vừa bước vào cửa, Đường Tự Mật đã bị bố cục phong thuỷ nơi này thu hút.
Ra Vân chân nhân từng nói, phong thuỷ của Thanh Viên được thiết kế bởi một vị tiên gia từ thời xưa, là người thật sự có bản lĩnh.
“Tụ khí sinh tài, tám phương gió hội tụ, bố cục rộng rãi mà linh động.” Đường Tự Mật vừa nhìn quanh vừa nói nhỏ.
Đúng lúc ấy, một người phục vụ tiến tới, cung kính hỏi:
“Thưa cô, cô cũng là khách đặt phòng số mười lăm phải không?”
Đường Tự Mật khẽ nhướng mày.
Người kia vội giải thích, vẻ mặt áy náy:
“Thật xin lỗi. Người ở phòng số mười lăm vừa bước vào cũng nói những lời giống hệt cô, nên tôi tưởng hai người cùng nhóm.”
“Tôi có thể tới xem thử người ở phòng mười lăm đó là ai không?”
Đường Tự Mật hỏi.
Có Diêm Hạc Bách đi cùng, dù cô có muốn lên trời, họ cũng không dám ngăn cản.
Tuy gọi là “phòng”, nhưng Thanh Viên thực chất được thiết kế theo kiểu hành lang uốn khúc và các tiểu viện. Phòng số mười lăm chính là một toà thuỷ đình nằm sát hồ, cảnh sắc thanh nhã, yên tĩnh.
Đường Tự Mật đứng sau hòn giả sơn, còn nghe rõ giọng nói đầy đau đớn của Ra Vân chân nhân vang lên từ bên trong:
“Bi ai cũng có, đau đớn cũng có…”
“Chén rượu gạo này, là để chúc mừng buổi phong hội sắp tới thuận lợi diễn ra.”
Rồi lại nghe tiếng chén rượu va vào nhau, Ra Vân nâng ly lần nữa:
“Chén này… xem như cúng cho vong hồn của Đường Tự Mật!”
Từ xa nhìn lại, bàn tiệc đó toàn là các đạo sĩ.
Sau hòn non bộ, Đường Tự Mật cười khẽ, tiếng cười âm u khiến người ta nổi da gà, thoáng như vai ác từ trong truyện bước ra.
Diêm Hạc Bách cũng cong môi cười:
“Bọn họ cúng ai thế?”
“Chính là tôi.”
Đường Tự Mật chỉ vào mũi mình, ánh mắt lấp lánh thích thú.
Mấy vị đạo trưởng bên kia vẫn đang chìm đắm trong nỗi bi thương:
“Thật không ngờ… Đường Tự Mật lại là người như vậy.”
“Nghĩ lại thì, cái tuổi ấy vốn dĩ chính là bồng bột, ngông cuồng cũng chẳng có gì lạ.”
“Nếu ta có thủ đoạn như cô ta, chắc còn nghênh ngang hơn gấp bội.”
Tâm tình đã thay đổi, cái nhìn về cô gái trẻ kia cũng không còn như trước.
Tất cả ánh mắt cùng lúc hướng về hành lang dài phía trước thủy tạ.
Không gian đang yên ắng bỗng như bị ai bóp nghẹt.
Bao nhiêu vị đạo trưởng, miệng há to đến nỗi có thể nhét trọn một quả trứng gà.
Đám người của Ra Vân đạo trưởng loạng choạng lùi về phía sau vài bước, sắc mặt tái xanh.
Mộ Thanh Tử vốn cận thị nặng, còn đang híp mắt nhìn xem người vừa tới là ai, thì đã bị đồ đệ Tô Vân giật áo kéo sang một bên.
“Ngươi làm gì hấp tấp vậy hả, tiểu tử thối?” – Mộ Thanh Tử cau mày mắng một câu, quay đầu lại liền đối diện với Đường Tự Mật.
Cả người ông ta như bị mèo cào, hét toáng lên một tiếng chẳng khác gì ma nhập.
Trong khi đó, Đường Tự Mật bước tới vô cùng thong thả, dáng vẻ thư thái như đang đi dạo vườn sau nhà mình.
Cô ngồi vào bàn, tự rót cho mình một chén rượu, đưa lên nhấp một ngụm rồi nhíu mày:
“Ơ, rượu gì mà cay xé họng vậy chứ.”
Mấy vị đạo trưởng từng đối mặt với lệ quỷ, oan hồn cũng chưa từng thất thố như lúc này...
Nhưng người ngồi trước mặt đâu phải lệ quỷ, còn khiến người ta lạnh sống lưng hơn cả lệ quỷ lại chính là Đường Tự Mật.
Vẫn là Ra Vân gan lớn, run giọng hỏi:
“Cô… cô là ai?!”
Trước mặt rõ ràng là khuôn mặt Đường Tự Mật. Nhưng Đường Tự Mật chẳng phải… đã chết rồi sao?
Đường Tự Mật nhướn mày:
“Không nhận ra tôi? Không phải các người mời tôi tới uống rượu sao?”
Cặp mắt đào hoa kia hơi híp lại, sóng mắt lay động, như mang theo mị hoặc khiến người khác không kìm được mà sa vào.
6
0
3 tháng trước
3 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
